Mỗi sáng trong ngôi nhà nhỏ giữa rừng giờ đây tràn ngập tiếng cười.
Phong Hinh, bé gái vừa tròn 5 tháng tuổi, ngọ nguậy trên giường, mắt mở to long lanh như suối.
Còn Phong Nghiêm — cậu anh trai bốn tuổi — vẫn chạy lon ton khắp nhà, tay ôm con gấu nhồi bông, miệng bi bô kể chuyện.
“Ba ơi! Em Hinh cười với con đó!”
“Ừ, em biết con thương em lắm.”
An Hạ cười hiền, ôm cả hai đứa vào lòng, cảm giác hạnh phúc ấm êm lan khắp lồng ngực.
🌿 Nhưng đêm đến…
Khi hai đứa nhỏ ngủ ngoan trên chiếc giường lớn, Kình Phong ngồi bên cửa sổ, hút một điếu thuốc lặng lẽ.
Trong làn khói mỏng phảng phất mùi gỗ thông, ánh mắt hắn dán chặt lên tấm lưng mảnh khảnh của An Hạ đang dọn khăn tã.
Từng chuyển động nhẹ của em… khiến hắn thèm khát.
“Đã bao lâu rồi…”
“Từ sau khi sinh Hinh, em luôn né tránh…”
Kình Phong tiến đến phía sau, tay đặt nhẹ lên eo An Hạ.
“Để anh… giặt giúp em.”
Giọng hắn trầm thấp, ***nhưng hơi thở ***sát bên tai như thiêu đốt.
An Hạ khẽ rùng mình, nhưng không tránh.
Sau sinh, cơ thể vẫn chưa hồi phục hẳn.
Nhưng cảm giác ấy — khi bị siết lấy, bị ép sát, bị thống trị…
— vẫn khiến cậu run rẩy.
“Hạ… anh nhịn đủ rồi.”
🔥 Nỗi khao khát bùng lên
Đêm đó, sau khi hai đứa nhỏ được đưa sang phòng kế bên ngủ cùng bà vú nuôi, Kình Phong khóa cửa phòng.
An Hạ đứng giữa căn phòng đầy ánh trăng.
Tấm lưng trần của cậu phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt, khiến Phong chỉ muốn xé tan mọi thứ.
“Chậm thôi, em vẫn chưa ổn hoàn toàn…”
“Vậy thì để anh giúp em nhớ lại, cơ thể này sinh ra là để cho anh.”
Và thế là… hắn ôm chặt em từ phía sau, kéo cậu ngồi vào lòng.
Tay hắn luồn vào trong lớp áo ngủ, miết lên vùng bụng vừa mang thai chưa lâu, giờ đã mềm mại và gợi cảm lạ thường.
“Ưm… đừng mạnh quá… còn Hinh, còn con…”
“Nhưng em là của anh, duy nhất, mãi mãi.”
Hơi thở gấp gáp, bàn tay vững chãi, sự chiếm hữu mạnh mẽ như sóng ngầm.
Căn phòng rung chuyển theo nhịp thở, theo từng nhịp ép sát, bám riết.
🌘 Một người đàn ông — một con thú yêu vợ
Khi An Hạ kiệt sức nằm nghiêng trên gối, Kình Phong vẫn không buông ra.
Hắn vuốt nhẹ vùng bụng đã phẳng lại của em, thì thầm:
“Em đừng bao giờ rời khỏi anh.”
“Cả con trai, con gái… đều phải ở bên ba mẹ.”
“Ừ… em biết. Em là của anh mà…”