Buổi trưa hôm đó, trời nắng dịu.
An Hạ vừa mới giặt xong đống khăn sữa cho bé lớn, treo lên dây phơi phía sau nhà.
Gió lùa nhè nhẹ. Bụng cậu đã lớn, nhưng tâm trạng lại thảnh thơi.
“Chắc con gái…” — An Hạ thì thầm, vuốt nhẹ bụng.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đột nhiên — bụng quặn thắt.
“Ư…!”
Một cơn đau sắc, ngập tới tận sống lưng.
An Hạ gập người lại, tay siết lấy bụng.
Dưới chân… nước ối tràn ra, thấm ướt nền đất.
“Kình Phong!!”
🚨 Một cuộc chạy đua trong nắng
Kình Phong đang cắt củi sau nhà.
Nghe tiếng gọi vội vã như tiếng chuông báo động, hắn ném rìu, chạy vội vào.
“An Hạ?! Em đau à? Làm sao vậy?”
“Ra rồi… có lẽ… em sắp sinh…”
Không hỏi thêm lời nào, Kình Phong bế thốc em lên.
Chân hắn rảo bước mạnh mẽ xuyên rừng, hướng về trạm xá dưới núi.
“Ráng chịu chút. Anh ở đây.”
🌸 Mầm sống thứ hai
Phòng sinh sáng rực đèn.
Tiếng máy, tiếng y tá, tiếng rặn đau… rồi bỗng nhiên — vỡ òa.
“Oe —— oe ——!”
Một tiếng khóc nhỏ, nhưng lanh lảnh.
Một sinh linh nho nhỏ, đỏ hỏn, nằm gọn trong chiếc khăn mỏng.
“Chúc mừng, là một bé gái!”
An Hạ nước mắt rơi lặng lẽ.
Kình Phong đứng bên, siết lấy tay cậu, mắt cũng hoe đỏ.
“Con gái của chúng ta…”
💞 Một gia đình đủ đầy
Chiều xuống, gió rì rào bên khung cửa.
An Hạ nằm nghỉ, bé con ngủ ngoan trên tay.
Bên giường, Kình Phong không rời mắt khỏi cả hai.
“Tên gì đây, Hạ?”
“Phong Hinh… cô bé mang gió đến với chúng ta.”
“Ừ. Tên đẹp.”
Hắn cúi xuống hôn lên trán cậu và con gái nhỏ.
Trái tim từng chai sạn lại rộn ràng như lần đầu.