Chiều hôm đó, trời trong vắt như gương. An Hạ chỉ định ra ngoài một chút để hít thở, ghé tiệm thảo dược dưới chân đồi rồi về.
Cậu để lại mảnh giấy nhỏ trên bàn, nhưng rõ ràng… người đàn ông kia không hề nhìn thấy.
Kình Phong về, không thấy em.
Ngó quanh nhà, giường trống, bếp nguội, không nghe hơi thở dịu dàng anh vẫn quen.
“An Hạ?!”
Gọi ba tiếng. Không hồi đáp.
Mắt hắn sậm lại như phủ một tầng khói đen.
“Mang thai mà cũng bỏ đi một mình?”
🔥 Khi ghen lên, sói thức dậy
An Hạ vừa về đến cổng, đã bị kéo mạnh vào nhà.
Kình Phong đóng sập cửa, khóa lại. Không nói gì. Chỉ nhìn em — không rời.
“Anh… chỉ đi dạo thôi…”
“Không báo anh. Không ai đi cùng. Giữa rừng núi như thế, em nghĩ gì hả?”
“Em có để lại giấy mà…”
“Giấy? Em nghĩ cái mảnh giấy đó thay được anh sao?”
💥 Trừng phạt — trong bóng đêm
An Hạ bị đẩy ép vào tường. Cả căn nhà chỉ còn tiếng gió và tiếng thở gấp của hai người.
“Phong… em mệt mà…”
“Không. Hôm nay… không ai cứu được em đâu.”
“Bạch!”
“A… Ưm…!”
Kình Phong vào thẳng, không hề dịu dàng. Bàn tay giữ lấy hông em, ép sát, gầm gừ.
“Em là của ai?”
“Của… của anh… a… Phong…”
“Dù có mang thai, cũng đừng nghĩ được đặc cách. Bỏ anh ra khỏi cuộc sống em một giây nào… đều có giá.”
💦 Cuồng nhiệt không lối thoát
“Phập — phập — phập!”
An Hạ bị kéo ra giữa sàn, quỳ xuống ghế, tay bị trói bằng khăn vải thô.
Kình Phong liếm dọc xương sống em, vừa vào sâu vừa siết chặt eo.
“Em thích đi xa đúng không? Để anh dạy lại cho nhớ đường về.”
“A… Phong… tha… ưm… không nổi nữa…”
“Nổi. Em của anh giỏi lắm. Hôm nay phải chịu hết — mới được ngủ.”
🖤 Khi yêu thành nghiện
Đến nửa đêm, An Hạ kiệt sức rũ xuống.
Nhưng bụng vẫn an yên. Đứa bé ngủ ngoan trong nhịp đập của cha mẹ.
Kình Phong bế em lên giường, lau sạch, xoa bụng rồi hôn lên trán.
“Xin lỗi. Nhưng anh ghen. Anh yêu em đến mất lý trí.”