Tháng đầu của thai kỳ trôi qua trong tĩnh lặng.
An Hạ được chăm sóc kỹ lưỡng đến từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Căn nhà nhỏ bên triền đồi giờ tràn ngập hương thuốc bắc và tiếng gió lùa dịu dàng qua vạt cửa tre.
“Ăn cái này đi em, bổ cho con.”
“Ngủ thêm chút nữa… để bụng yên đã.”
Kình Phong như biến thành người đàn ông của gia đình — săn sóc, dịu dàng, trầm ổn.
Nhưng chỉ khi trời còn sáng.
🌒 Nhưng khi đêm buông xuống…
Mỗi đêm, An Hạ đều bị ôm chặt trong vòng tay rắn chắc ấy. Dù bụng chỉ mới nhô nhẹ, nhưng hơi thở của Kình Phong bên gáy em vẫn rát nóng, vẫn thiêu đốt như mọi khi.
“Anh nói dưỡng thai thôi mà…”
“Ừ, anh đang… giúp em thư giãn…”
“Phập!”
“A… a… chậm thôi… Phong… ưm…”
Kình Phong hôn em đến nghẹt thở, vừa vào sâu vừa xoa bụng em đầy cưng chiều.
“Còn bé… vẫn ngủ ngoan mà… được phép yêu em một chút… phải không?”
🔥 Mạnh mẽ — Chiếm hữu — Nghiện ngập
“Cả ngày nhịn em… đến đêm phải lấy lại hết.”
“Em của anh… dù có mang thai, cũng là của anh — mỗi đêm.”
“Bạch — bạch — bạch…”
Cơ thể An Hạ run rẩy theo từng cú nhấp sâu. Ngón tay cậu bấu vào vai hắn, miệng cắn môi đến đỏ mọng.
“Kình Phong… sao anh… lúc nào cũng mạnh như vậy…”
“Tại em ngon. Mang thai rồi lại càng khiến anh điên.”
An Hạ bị vùi dập trong khoái cảm kéo dài. Cảm giác vừa yêu, vừa sợ, vừa mong đợi.
🌿 Sau cơn cuồng nhiệt
Khi em ngủ thiếp đi, Kình Phong lau mồ hôi trên trán cho em, hôn lên bụng dưới một cách dịu dàng.
“Ba xin lỗi… nhưng ba không thể rời mẹ con được một đêm nào cả…”
Hắn ôm trọn cả thân hình mềm mại vào lòng, thở đều. Nhưng trong ánh mắt vẫn còn đó bản năng của loài sói — yêu là giữ, là ăn, là không để ai khác chạm vào.