Cơn mưa đã tạnh.
Ánh trăng lặng lẽ soi qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt ngủ say của An Hạ — gò má ửng hồng, hơi thở phập phồng, bàn tay vẫn còn bấu vào tấm lưng trần bên cạnh.
Kình Phong ngồi đó, tay vuốt nhẹ bụng dưới của em, ánh mắt tối lại.
“Thai được bao lâu rồi… sao em không nói cho anh biết sớm hơn chứ…”
Hắn hôn lên trán em, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại.
🌿 Chuẩn bị cho điều sắp đến
Sáng sớm hôm sau, khi An Hạ còn thiếp đi, Kình Phong ra ngoài, lặng lẽ dặn dò người trong làng:
“Gửi lên đây ít thuốc bổ, vài loại thảo dược… à, cả thức ăn mềm dễ tiêu hóa. Mỗi sáng, mỗi tối.”
Không ai hiểu rõ lý do, nhưng nét mặt của hắn đầy quyết liệt.
Hắn đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn lao — lặng thầm nhưng dứt khoát.
🌙 Nhưng đêm vẫn chưa tàn…
Trở về căn nhà gỗ, An Hạ đã thức.
Cậu ngồi tựa vào đầu giường, ánh mắt mơ màng, cổ áo trễ xuống để lộ vết hôn còn rải rác khắp ngực.
“Anh đi đâu đấy…” — giọng cậu khàn khàn, tay kéo tay hắn lại.
Kình Phong ngồi xuống cạnh em, vuốt tóc rồi cúi xuống hôn lên hõm cổ mềm.
“Anh chỉ ra ngoài chuẩn bị vài thứ… cho con…”
“Anh biết rồi à…”
“Tối qua em lên cơn đau, anh không thể không biết.”
An Hạ cắn môi, mắt rưng rưng:
“Em chỉ sợ… anh sẽ không đụng vào em nữa…”
Kình Phong không đáp. Hắn chỉ đẩy cậu nằm xuống, tấm lưng to lớn phủ lấy thân thể em.
🔥 Mãnh liệt — vì yêu, vì khát
“Em nghĩ… mang thai thì không thể yêu nhau nữa sao?”
“Anh càng muốn giữ em kỹ hơn nữa.”
“Phập… phập…”
An Hạ nghẹn ngào bật ra tiếng rên đầu tiên khi bị lấp đầy một cách chậm rãi.
Toàn thân co lại vì nhạy cảm, cảm giác gấp bội khi mang thai.
“A… Phong… nhẹ thôi… em…”
“Không nhẹ được. Em khiến anh phát điên cả đêm qua.”
“Bạch – bạch – bạch…”
Những cú đẩy vừa sâu vừa đều, nóng bỏng như thiêu cháy cả phần bụng dưới đang mang thai.
An Hạ ghì lấy cổ hắn, đôi mắt mờ lệ nhưng ngập tràn thỏa mãn.
“Chồng ơi… yêu em đi… yêu đến tận tim gan…”
“Anh sẽ khiến em nhớ mãi đêm nay. Kể cả khi bụng đã to ra cũng đừng hòng trốn khỏi anh.”
💞 Dịu dàng sau cuồng nhiệt
Sau cơn dồn dập rã rời, cả hai ôm nhau thở gấp.
Bụng em ấm áp và mềm mại, hắn chống khuỷu tay cẩn thận không để đè lên.
“Em chỉ muốn… lúc mang thai, vẫn được anh thương như cũ…”
“Không phải thương.” — Phong cúi xuống, hôn lên bụng em.
“Mà là nghiện. Nghiện em, cả đời.”