Nội dung truyện
Như mọi ngày, hắn đến trước mặt viên quản sự nhân tộc, khuôn mặt lạnh lùng như mặt nạ. Không một lời, Date từ từ cởi bỏ lớp áo vải thô cũ kỹ màu xám xịt, rồi đến chiếc quần rộng thùng thình. Cử chỉ chậm rãi, máy móc, như một nghi thức buồn thảm. Thân thể hắn lộ ra dưới ánh sáng nhập nhoạng – một tạo vật tuyệt mỹ bị đánh cắp hoàn toàn sự trọn vẹn. Phần hạ bộ trơn láng, nhẵn nhụi, chỉ còn lại một vết sẹo mảnh, hồng nhạt, ngăn nắp đến kinh ngạc, minh chứng cho một sự tước đoạt tàn nhẫn và triệt để. Viên quản sự thản nhiên cầm lấy đống quần áo, ánh mắt hờ hững lướt qua thân thể Date, không một gợn sóng. Date cúi đầu, ôm lấy ngực, bước vào khu vực ngủ chung – một căn phòng rộng, thấp, trải đầy chiếu rơm, nơi những thân thể dị tộc khác đã nằm la liệt, tiếng thở đều đều hoặc những tiếng rên khe khẽ vì mệt mỏi hòa vào bóng tối đang dâng đầy.
Hắn nằm xuống một góc, co người lại, đôi tai mèo nhỏ nhắn, phủ một lớp lông tơ bạc, khẽ cụp xuống. Mùi cơ thể của những nô lệ khác, mùi rơm ẩm, mùi tuyệt vọng quấn lấy hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố chìm vào giấc ngủ quên lãng.
—
Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng bước chân loạng choạng, nặng nề và tiếng cười lớn tiếng, ngập ngừng vì hơi men xé toạc bức màn yên tĩnh. Cánh cửa gỗ ọp ẹp bị đẩy mạnh, một bóng hình cao lớn, xiêu vẹo lảo đảo bước vào. Lôi Quân, một sư huynh nội môn của Thanh Tiêu Môn, mặt đỏ bừng, hơi rượu nồng nặc tỏa ra. Ánh mắt đục ngầu của hắn quét qua đám nô lệ đang hoảng sợ co rúm, rồi dừng lại trên thân thể đang co quắp của Date, người đang cố thu nhỏ mình lại trong bóng tối. Vẻ đẹp lạc loài, mong manh ấy dưới ánh trăng lờ mờ lọt qua song cửa, tựa như một đóa hoa úa tàn giữa đám cỏ dại, lại kích thích dục vọng của kẻ say.