Minh đang ngồi trên giường, chuẩn bị tinh thần cho nhiệm vụ cuối cùng, thì chiếc điện thoại đột nhiên rung lên. Anh chớp mắt, hơi giật mình trước tiếng chuông chói tai. Nhìn xuống màn hình, anh nhận ra đó là cô bạn gái của mình. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Minh, anh nghĩ đây có lẽ là lời động viên mà anh cần ngay lúc này.
“Alo? Em à? Gọi anh có việc gì thế?” Minh bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy hy vọng.
“Minh, anh nghe em nói này,” giọng cô lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.”
Minh đứng hình, như thể vừa bị một cú đấm thẳng vào ngực. Anh nuốt khô cổ họng, cố gắng bình tĩnh. “Em… em nói gì cơ? Em lại dỗi anh gì à? Chúng ta đang rất ổn mà. Em đùa à?”
“Không, Minh. Em không đùa. Chúng ta không hợp nhau. Anh cũng biết điều đó mà.” Giọng cô vẫn lạnh như băng, không chút lay động.
“Không hợp? Sao đột nhiên lại không hợp? Em nói rõ cho anh hiểu đi!” Giọng Minh vỡ ra, sự hoảng loạn và đau đớn hiện rõ trong từng lời nói. Anh cố gắng níu kéo, như thể chỉ cần nói thêm một câu, mọi thứ sẽ trở lại như cũ.
“Em không muốn giải thích thêm. Chúng ta kết thúc ở đây nhé. Tạm biệt.” Tiếng bíp bíp dài vang lên, cô đã tắt máy.
Minh lặng người, tay cầm chiếc điện thoại mà không thể tin nổi những gì vừa xảy ra. Anh nhấn gọi lại, nhưng chỉ nhận được thông báo “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Cô đã chặn anh. Tất cả mọi thứ, từ số điện thoại đến các tài khoản mạng xã hội.
Mặt Minh đỏ bừng, sự tức giận dâng trào trong lồng ngực. Anh hét lên, ném chiếc điện thoại vào tường với tất cả sức lực. Nó đập mạnh rồi rơi xuống đất. Anh đá vào chiếc ghế, nó đổ sầm xuống sàn. Rồi anh túm lấy chiếc bàn nhỏ, hất nó sang một bên. Những món đồ trên bàn văng tung tóe, tiếng kêu vang lên hỗn độn.
“Sao lại thế này? Sao?” Minh gào lên, giọng đầy đau đớn và phẫn nộ. Anh đấm vào tường, những cú đấm liên tiếp như muốn xé nát cả bàn tay. Nhưng nỗi đau thể xác không thể nào so được với nỗi đau trong lòng.
Sau khi đập phá xong, Minh đứng đó, thở hổn hển. Căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ. Anh ngồi xuống giường, đôi mắt nhìn vô định vào khoảng không. Cảm giác cô đơn và trống vắng ùa về, bao trùm lấy anh. Những kỷ niệm đẹp với cô hiện lên trong đầu, khiến trái tim anh đau nhói. Anh nhớ cô, nhớ đến mức muốn khóc.
Nhưng bên kia phòng, những người đàn ông đang quan sát Minh qua gương hai chiều đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Họ không ở đây để xem một bộ phim tình cảm sướt mướt. Họ muốn thấy cảnh dâm dục, muốn thấy Minh buông thả và sa đọa.
“Cậu ta đang làm gì vậy? Chúng ta không có thời gian để chờ đợi xem phim tình cảm sướt mướt đâu,” một người đàn ông gắt gỏng.
“Để tôi xử lý,” tôi, Chiến, lên tiếng. Tay tôi cầm chiếc điện thoại khác, gửi một thông báo đến ứng dụng của Minh.
Trong căn phòng, chiếc điện thoại bị ném vỡ đột nhiên rung lên từng hồi. Minh quay đầu nhìn, ánh mắt đầy giận dữ và mệt mỏi. Nhưng anh buộc phải nhặt nó lên. Màn hình hiện lên thông báo: “Nhiệm vụ cuối cùng đang chờ đợi bạn. Hãy hoàn thành nó ngay.”
Minh nhắm mắt lại, giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh bắt đầu chấn tĩnh bản thân lại. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh cần tiền mà cũng làm sắp xong rồi, anh cần thoát khỏi những rắc rối đang đè nặng lên đôi vai. Gạt đi nước mắt, anh quyết định hoàn thành nốt nhiệm vụ.
Chiếc sextoy cuối cùng to nhất, dài nhất đã được đặt sẵn trên giường. Minh cầm lấy chai gel bôi trơn, đổ một lượng lớn lên chiếc sextoy. Anh cầm cả chai rượu mà tu ừng ực, rượu cháy bỏng cổ họng nhưng anh không quan tâm. Chỉ cần nó giúp anh quên đi nỗi đau, quên đi thực tại.
Khi rượu và chất kích thích đã ngấm, Minh trèo lên giường. Anh vạch lỗ đít đang đỏ hỏn của mình ra, cơ thể run rẩy nhưng quyết tâm. Anh nhìn thẳng vào chiếc camera, ánh mắt đầy thách thức và đau đớn. Rồi anh nhét chiếc sextoy vào lỗ đít mình.
“Aaaah!” Tiếng rên rỉ vang lên, vừa đau đớn vừa sung sướng. Minh bắt đầu nhún lên nhún xuống trên chiếc sextoy, cơ thể anh uốn cong theo từng chuyển động. Cặc anh bị kích thích dựng đứng, nước dâm chảy ra từ đầu cặc nhỏ ướt cả ga giường.
Mặt Minh ửng đỏ như lửa, mắt nhắm chặt như thể muốn cắt đứt mọi liên hệ với thực tại. Miệng anh há ra, đớp từng ngụm không khí nóng bỏng, như thể cơ thể đang cố gắng bù đắp cho những gì đã mất. Anh khẩu dâm liên tục, những lời nói thô tục tuôn ra không kiểm soát, như thể chúng là tiếng lòng anh chưa từng dám thốt lên. “Aaaaah! Lồn mẹ! Đưa nó vào sâu hơn, mạnh hơn! Làm tôi điên lên đi!” Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng và khao khát.
Anh càng nhún mạnh, càng cảm nhận được sự thỏa mãn đang lan tỏa khắp cơ thể. Từng đợt sóng khoái cảm cuộn trào, cuốn lấy anh trong vòng xoáy của dục vọng. Anh cảm thấy lỗ đít mình co bóp, siết chặt lấy chiếc sextoy, như thể nó đang trở thành một phần của cơ thể. “Chết tiệt! To quá, sâu quá! Mình sắp chết mất!” Tiếng rên rỉ của anh vang lên, đầy đau đớn nhưng cũng đầy thỏa mãn.
Cơ thể Minh như bị thiêu đốt, từng tế bào run rẩy dưới sự kích thích dữ dội. Anh nhún lên nhún xuống, tốc độ ngày càng nhanh, mạnh mẽ hơn. “Tôi không thể dừng lại! Tôi cần nó! Tôi cần nó!” Anh gào lên, giọng nói đứt quãng vì khoái cảm. Mồ hôi đổ ra như suối, ướt đẫm làn da bóng nhẫy. Anh cảm thấy mình đang mất kiểm soát, nhưng không thể và không muốn dừng lại.
“Đúng vậy, hãy để cho nó cuốn lấy cậu, để cho dục vọng thống trị cậu!” Một giọng nói vang lên trong đầu Minh, như thể đang thôi thúc anh tiến xa hơn. Anh nhún mạnh hơn nữa, cảm giác đau đớn và khoái cảm hòa quyện làm một. “Aaaaah! Sắp ra rồi! Sắp ra rồi!” Anh hét lên, cơ thể run rẩy dữ dội. Rồi đột nhiên, đỉnh điểm ập đến, Minh đạt cực khoái mà không cần phải sóc cặc. Tinh bắn ra từng đợt, dính đầy ga giường.
Anh nằm bẹp xuống giường, cơ thể rã rời và hoàn toàn kiệt sức. Những gì vừa xảy ra không chỉ là sự thỏa mãn thể xác, mà còn là sự đầu hàng hoàn toàn của linh hồn. Minh thiếp đi trong sự thỏa mãn và đau đớn, nhưng trong giây phút cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ, anh vẫn không nhận ra mình đã trở thành một con rối hoàn hảo trong tay những kẻ đứng sau bức gương.
Bên kia phòng, những người đàn ông vỗ tay, tiếng cười và lời tán dương vang lên không ngớt. “Một màn trình diễn tuyệt vời,” một người nói.
“Chúng ta phải cảm ơn Chiến đã giúp chúng ta có được sự mãn nhãn như thế này,” người khác đáp lại.
Tôi cười, sự đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi đã thành công. Minh giờ đây chỉ là một con rối, hoàn toàn nằm trong tay tôi.