Sau chuyến đi, tôi cảm thấy sợ hãi và ghê tởm về những gì mình đã trải qua. Cảm giác đó cứ ám ảnh tôi, không ngừng. Chiến thì liên tục ve vãn tôi, nhưng tôi luôn tìm cách tránh né. Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ phải lại gần ông ta lần nữa. Làm sao mình có thể sống tiếp khi biết mình đã bị lợi dụng như vậy? Tôi tự nhủ.
Nhiều đêm trằn trọc, tôi suy nghĩ mãi và cuối cùng quyết định nộp đơn xin nghỉ việc. Tôi không thể tiếp tục làm việc trong phòng gym này được nữa. Hùng gọi tôi vào phòng đóng kín cửa và hỏi về lý do tôi nghỉ.
“Minh, em có chuyện gì sao? Tại sao đột ngột muốn nghỉ việc?” Hùng nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng nhưng tôi cảm nhận được sự lạnh lùng ẩn sâu trong đó.
Tôi cắn môi, không biết phải nói thế nào. “Anh à, em cảm thấy không phù hợp với công việc này nữa. Em cần thời gian để ổn định lại bản thân.”
Hùng ngồi xuống ghế, mắt không rời khỏi tôi. “Em có biết, tôi cũng đã từng trải qua những cảm giác đó không? Lúc đầu tôi cũng ghê tởm, cũng sợ hãi. Nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng mình thực sự thích nó. Nó khiến tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn, tự do hơn. Em cũng nên thử xem, Minh à. Đừng vội bỏ cuộc.”
Tôi lắc đầu, cảm thấy buồn nôn. “Anh ơi, em không thể. Em không phải là người như thế. Em không thể chấp nhận được việc đó.”
Hùng đứng dậy, tiến gần lại tôi. Ánh mắt của anh ta trở nên lạnh lùng. “Minh, em nên nghe lời anh. Nếu em không đồng ý, tôi sẽ tung hết chuyện của em lên mạng, để mọi người cùng biết. Em muốn điều đó sao?”
Tôi lùi lại một bước, cảm thấy cơ thể mình run rẩy. “Anh… anh không thể làm vậy.”
Hùng cười khẩy, “Hãy xem tôi có thể hay không. Em hãy suy nghĩ kỹ đi. Đừng để chính mình phải hối hận.”
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu. Tôi cảm thấy mình đang bị kẹt trong một mạng nhện không lối thoát. Tôi cần sự chữa lành. Tôi cần thoát khỏi nơi này. Và tôi đã đăng ký lên một ngôi chùa hẻo lánh để làm công quả trong 3 tháng.
Ngôi chùa nằm trên núi, cách xa trung tâm thành phố. Khung cảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rì rào và tiếng chim hót véo von. Chùa không lớn, nhưng trông rất cổ kính và thanh bình. Cổng chùa được làm bằng gỗ, sơn màu đỏ đã phai nhạt theo thời gian. Hai bên cổng là hai cây đại thụ, tán lá xum xuê che phủ lối đi.
Khi tôi đến, trụ trì khoảng 40 tuổi và một chú tiểu nhỏ mới tròn 18 tuổi đã ra đón. Trụ trì có vẻ ngoài phong độ, khuôn mặt dễ mến, ánh mắt hiền lành. Chú tiểu trông rất dễ thương, với nụ cười tươi và đôi mắt sáng.
“A Di Đà Phật, chào mừng con đến với chùa,” trụ trì cất lời, giọng nói trầm ấm.
Tôi cúi đầu chào, cảm thấy một sự an lòng kỳ lạ. “Con xin chào thầy và chú. Con muốn đến đây để làm công quả, tìm lại sự bình an trong tâm hồn.”
Trụ trì gật đầu, “Con đã đến đúng nơi rồi. Chùa này tuy nhỏ, nhưng luôn mở rộng cánh cửa đón những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên. Chú tiểu sẽ dẫn con đi tham quan và chỉ cho con những công việc cần làm.”
Chú tiểu bước tới, nở nụ cười thân thiện, “Chào anh, mời anh đi theo em.”
Những ngày đầu tiên tu hành thật sự vất vả với tôi. Tôi chưa quen với nếp sống thiền định, thức dậy từ rất sớm, ăn chay, và làm việc chân tay nhiều hơn. Nhưng dần dần, tôi cảm thấy cơ thể mình trở nên khỏe mạnh hơn, tâm trí cũng trở nên thanh tịnh. Ánh mắt của trụ trì luôn nhìn tôi với sự thông cảm và động viên.
Một buổi chiều, sau khi dọn dẹp xong, tôi ngồi dưới gốc cây đại thụ, nhắm mắt tận hưởng không khí trong lành. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần. Mở mắt ra, tôi thấy trụ trì đang đứng trước mặt, nở nụ cười nhẹ nhàng.
“Con cảm thấy thế nào rồi?” trụ trì hỏi.
Tôi nhìn lên, cảm thấy lòng mình ấm áp. “Dạ, con cảm thấy bình an hơn nhiều rồi, thưa thầy. Con cảm ơn thầy và chú tiểu đã đón nhận con.”
Trụ trì ngồi xuống bên cạnh tôi, “Đời người như dòng nước, có lúc êm đềm, có lúc cuồn cuộn. Quan trọng là con biết cách lắng nghe và thấu hiểu bản thân mình.”
Tôi gật đầu, cảm thấy lời nói của thầy thấm sâu vào tâm hồn mình. Nhưng đêm đó, khi tôi nằm trên chiếc giường đơn sơ trong căn phòng nhỏ, những suy nghĩ dồn dập lại trở về. Mình đã trốn chạy, nhưng liệu có thể thoát khỏi quá khứ? Tôi tự hỏi.
Trong cơn mộng mị, tôi thấy mình lại bị Chiến đè lên người, khuôn mặt lão ta đầy thỏa mãn. “Mày mãi mãi là của tao,” Chiến gằn giọng, tay nắm chặt đầu tôi.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi túa ra khắp người. Không thể nào! Tôi tự nhủ, nhưng cảm giác sợ hãi và phục tùng vẫn còn vương vấn. Tôi cần sự giúp đỡ, nhưng không biết phải tìm đến ai.
Trụ trì có thể nhìn thấu được nỗi lòng của tôi. Sáng hôm sau, ông gọi tôi lại, “Con có tâm sự gì muốn chia sẻ với thầy không?”
Tôi đắn đo một lúc, rồi quyết định mở lòng, “Thưa thầy, con đã từng trải qua những chuyện kinh hoàng. Con không biết làm sao để thoát khỏi nó.”
Trụ trì nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, “Con hãy nói ra, để lòng được nhẹ nhàng. Ở đây, con sẽ tìm được sự bình an.”
Tôi kể hết mọi chuyện cho thầy nghe, từ những ngày đầu làm việc tại phòng gym, cho đến khi gặp Chiến. Khi kể xong, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trụ trì lặng im một lúc, rồi nói, “Con đã làm đúng khi đến đây. Hãy để thời gian và sự bình yên của nơi này chữa lành vết thương trong lòng con. Chỉ còn một thời gian ngắn nữa, con sẽ tìm lại được chính mình.”
Tôi gật đầu, cảm thấy hy vọng tràn về. Nhưng từ sâu thẳm, tôi vẫn cảm nhận được bóng ma quá khứ đang đeo bám. Liệu mình có thể thoát khỏi nó hoàn toàn? Tôi không biết, nhưng tôi sẽ cố gắng.
Khi đêm xuống, tôi lại nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Mình sẽ vượt qua tất cả, tôi tự nhủ. Nhưng ngay lúc đó, âm thanh của bước chân nhẹ nhàng lại vang lên bên ngoài cửa. Tôi ngồi bật dậy, tim đập nhanh.
“Minh, con có ngủ chưa?” giọng nói ấm áp của trụ trì vang lên.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, “Dạ thưa thầy, con vẫn còn thức.”
Trụ trì bước vào, “Con hãy ra ngoài với thầy một chút.”
Tôi đứng dậy, đi theo thầy ra khỏi phòng. Ánh trăng sáng rọi xuống sân chùa, tạo nên một khung cảnh thật đẹp. Trụ trì ngồi xuống bậc thềm, mời tôi ngồi cạnh.
“Con biết không, thầy cũng đã từng trải qua những ngày tháng khó khăn. Nhưng thầy đã tìm được sự bình an trong Phật pháp. Con cũng sẽ tìm được nó.”
Tôi nghe lời thầy, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn. Nhưng ngay lúc đó, bóng đen từ góc nhà