Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 9
Prev
Next

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không còn mang lại cảm giác thanh mát như mọi khi. Nó chiếu rọi qua những khoảng trống chưa lắp cửa của ngôi nhà đang xây dở, phơi bày mọi ngóc ngách trần trụi và cả sự bẽ bàng vẫn còn vương vất từ đêm qua. Đạt thức dậy từ rất sớm, gương mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm trắng thao thức. Anh đã dọn dẹp sạch sẽ đống mảnh sành vỡ, lau sạch sàn nhà, nhưng những dấu vết vô hình trong tâm trí thì không cách nào xóa nhòa được.

​Khi Nam lững thững bước ra khỏi phòng, cả cơ thể cậu thiếu niên dường như cứng đờ lại. Đạt đang cầm chiếc ấm pha trà, bàn tay vốn vững chãi nay bỗng run rẩy nhẹ. Anh bất giác cúi gằm mặt xuống, đôi mắt dán chặt vào những lá trà khô, tuyệt đối không dám ngước lên nhìn con trai. Sự ngại ngùng cực độ như một bức tường vô hình nhưng dày đặc dựng lên giữa hai cha con. Đạt cảm thấy nhục nhã, anh sợ nhìn thấy sự phán xét hay sự ghê tởm trong mắt Nam sau cái khoảnh khắc trần trụi đêm qua.

​Nam cũng lúng túng không kém. Cậu đi vòng qua phía sau lưng cha để tìm chiếc bàn chải đánh răng, bước chân khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí đặc quánh sự xấu hổ này.

Cảm giác nóng hổi và vị mặn đắng từ cái chạm vô thức đêm qua vẫn như còn vương vất nơi đầu lưỡi, khiến Nam mỗi lần nhìn thấy bóng lưng to lớn của cha là lại thấy mặt mình nóng bừng như lên cơn sốt. Cả hai cứ thế, một người đứng bên bếp, một người đứng bên lu nước, im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá dừa xào xạc ngoài vườn.

​Đúng lúc bầu không khí ngột ngạt ấy tưởng chừng như sắp nổ tung, một tiếng “lạch cạch” từ phía cổng tre vang lên, phá tan sự tĩnh mịch đầy áp lực.
​
“Cha con thằng Đạt dậy chưa? Trời ơi, nhà cửa gì mà gạch đá ngổn ngang quá thế này!”

​Tiếng nói rổn rảng, quen thuộc của bà nội vang lên như một cứu cánh thần kỳ. Nam và Đạt cùng lúc thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa được vớt lên từ dưới làn nước lạnh buốt. Ông nội lững thững đi phía sau, vai khoác chiếc túi vải đựng vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân. Sự xuất hiện của hai người già bỗng chốc làm ngôi nhà đầy hơi ấm và sự bình thường trở lại.

​Nam là người phản ứng nhanh nhất, cậu chạy nhào ra cổng như để trốn chạy khỏi cái nhìn của cha.

“Ủa! Sao nội về sớm vậy? Con tưởng nội định ở bên nhà thím Bảy thêm vài bữa nữa cho đỡ bụi mà?”

​Bà nội đặt cái giỏ xách xuống ghế đá, quạt quạt vạt áo cho bớt nóng, giọng bà vừa than thở vừa có chút hối hả.

“Thì cũng định thế, mà khổ quá, thím Bảy mày nó vừa nhận điện thoại trên Sài Gòn. Con dâu nó đau bụng sắp đẻ rồi, nó phải lật đật khăn gói lên trên đó chăm con chăm cháu chứ. Nó đi rồi thì hai thân già tụi tao ở đó làm gì cho phiền, nên dắt díu nhau về đây.”

​Ông nội bước vào nhà, nhìn quanh một lượt rồi gật gù.

“Về sớm cũng tốt, để tao xem thằng Đạt nó làm ăn ra sao. Chứ để hai cha con tụi nó tự quản, tao cũng không yên tâm.”

​Đạt lúc này mới lấy lại được chút bình tĩnh, anh lật đật rót nước mời cha mẹ, giọng nói vẫn còn hơi khàn.

“Dạ… cha mẹ về là tốt rồi. Để con dọn dẹp lại cái buồng cho cha mẹ nằm, nhà đang sửa nên hơi bừa bộn một chút.”

​Bà nội không để ý đến sự khác lạ trong giọng nói của con trai, bà bắt đầu đi lại quanh bếp, càm ràm về việc thiếu thốn gia vị và bát đũa chưa rửa.

Chính sự ồn ào đời thường ấy của bà nội đã giúp Nam và Đạt có không gian để thở. Nam lủi thủi đi giúp bà nhóm bếp, còn Đạt thì ra sân trước bắt đầu công việc trộn hồ với đội thợ hồ vừa mới tới.

​Tuy nhiên, dù có ông bà nội ở giữa, sự kết nối kỳ lạ đêm qua vẫn âm ỉ cháy trong lòng hai cha con. Mỗi khi vô tình chạm mắt nhau qua làn khói bếp hay giữa những xô hồ, cả hai lại vội vã tránh đi. Đạt nhìn Nam, thấy con trai mình dường như đã lớn hơn chỉ sau một đêm. Anh nhận ra mình không thể mãi trốn tránh. Sự cố đêm qua, tuy đáng xấu hổ, nhưng nó là sự bộc phát của bản năng đàn ông trần trụi nhất, và cái cách Nam phản ứng – dù vô thức hay tò mò – cũng cho thấy đứa trẻ này đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành đầy xáo trộn.

​Đạt vừa vác gạch, vừa trầm ngâm suy nghĩ. Anh cần một cơ hội để nói chuyện với con, không phải để xin lỗi vì cơ thể mình, mà để dạy con cách đối diện với những dục vọng và ranh giới. Anh không muốn Nam mang theo sự mặc cảm hay ám ảnh về khoái cảm ấy suốt đời.

​Còn Nam, ngồi bên bếp lửa hồng, nhìn những sợi khói bay lên thiên thanh, cậu thấy lòng mình rối bời. Cậu không thấy ghét cha, trái lại, hình ảnh người đàn ông vạm vỡ, trần truồng và đầy sức sống đêm qua cứ ám ảnh cậu mãi.

Cậu nhận ra cha mình không phải là một vị thánh, mà là một con người bằng xương bằng thịt, với những khát khao mãnh liệt mà trước đây cậu chưa từng hiểu. Sự có mặt của nội lúc này giúp cậu bình tâm lại, nhưng sâu thẳm trong lòng, Nam biết rằng sớm muộn gì cậu và cha cũng phải đối diện với bí mật kinh hoàng nhưng cũng đầy mê hoặc ấy.

_

​Cái nắng chiều miền Tây đổ dài trên mặt sân gạch, hắt ánh vàng rực rỡ lên những đống gạch vỡ và bao xi măng nằm ngổn ngang. Đạt hít một hơi thật sâu, dậm chân vào đôi ủng cao su rồi bước vào gian buồng cũ – nơi vốn là nơi nghỉ ngơi của ông bà nội trước khi ngôi nhà được đập đi xây mới một phần. Anh định bụng sẽ tranh thủ dọn dẹp qua loa, kê lại cái giường gỗ cho ông bà ngủ tạm đêm nay.

​Vừa đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, Đạt đã khựng lại. Một luồng bụi mù mịt từ trên trần nhà đổ xuống, khiến anh phải đưa tay che miệng, ho sặc sụa.

Căn phòng không còn là chốn nghỉ ngơi thanh bình như mọi khi nữa. Sau vài ngày thợ hồ đục đẽo vách tường sát vách, những mảng vôi vữa, bụi gạch cùng tàn dư của quá trình phá dỡ đã bay tứ tung, phủ một lớp dày đặc lên mặt giường, mặt tủ và cả nền nhà. Đồ đạc nằm ngổn ngang, chiếc giường gỗ cũ kỹ bị dịch chuyển xiêu vẹo, nhìn khung cảnh hoang tàn này chẳng khác nào một bãi chiến trường vừa trải qua một trận oanh tạc dữ dội.
Bụi bay lơ lửng dưới ánh nắng xiên qua khe cửa, dày đặc đến mức chỉ cần thở mạnh cũng đủ để thấy cổ họng khô khốc.

​Đạt lắc đầu ngán ngẩm, lui chân ra ngoài. Anh phủi bụi trên quần áo, nhìn cha mẹ mình đang ngồi bên bộ ly quăng ngoài hiên, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi về vội vã. Anh bước tới, giọng áy náy.

“Cái buồng cũ bụi bặm quá, giờ mà dọn cũng không kịp để tối nay ngủ được đâu ạ. Bụi nó đóng lớp dày cả phân, hít vào chỉ có hại phổi thôi.”

​Ông nội đang cầm tờ báo cũ, nghe vậy thì ngước lên, đôi mắt già nua hơi nheo lại.

“Thế à? Thôi, dọn dẹp gì tầm này nữa, để mai mốt mình xây xong rồi dọn luôn thể. Thế đêm nay cha mẹ ngủ ở đâu?”

​Đạt nhìn chiếc bộ ly quăng gỗ lim bóng loáng – nơi tối qua anh đã có những giây phút lạc lối đầy ám ảnh. Anh mỉm cười, cố giữ cho giọng mình thật tự nhiên.

“Tối nay cha mẹ cứ ngủ ngoài bộ ly quăng này đi ạ. Ngoài này gió đồng thổi vào mát mẻ, lại rộng rãi, ngủ ngon hơn trong buồng nhiều.”

​Bà nội định nói gì đó, nhưng ông nội đã nhanh miệng gật đầu.

“Cũng được, ngủ ngoài này cho thoáng.”

​Nhưng rồi, ông nội chợt nhớ ra điều gì, quay sang nhìn con trai.

“Thế còn mày? Mày ngủ ở đâu? Bộ ly quăng này cũng chỉ đủ cho hai thân già tụi tao nằm thôi, mày mà chen vào nữa là chật cứng.”

Đạt vui vẻ nói.

​”Con tính rồi cha, mắc cái võng ở gian ngoài này, giăng qua cái cột với cái xà ngang là ngủ tạm được rồi. Con làm mấy hôm nay, ngủ võng quen rồi, mát lưng lắm cha mẹ không phải lo đâu.”

​Nam đứng cạnh đó, nãy giờ vẫn im lặng nghe cha nói. Khi nghe đến đoạn cha định ngủ võng, lòng cậu chợt chùng xuống. Cậu nhớ lại cảnh cha trần truồng trên chính bộ ly quăng đó chỉ mới vài chục giờ trước. Những hình ảnh ấy, dù đầy bối rối, lại khiến cậu cảm thấy thương cha đến lạ. Cậu nhìn thấy đôi bàn tay cha đã chai sạn đi nhiều vì gạch vữa, thấy vầng trán cha hằn lên những nếp nhăn của sự lo toan, và cả cái cách cha cố gắng dàn xếp mọi thứ để ông bà được thoải mái.

​Đạt bắt đầu bắt tay vào việc. Anh tìm một tấm chiếu mới, đem ra giũ sạch bụi rồi trải lên bộ ly quăng. Anh cẩn thận lót thêm một tấm chăn mỏng cho êm lưng ông bà. Xong xuôi, anh lôi chiếc võng lưới màu xanh cũ kỹ từ trong kho ra, chọn vị trí hai cái cột chính ở gian ngoài để mắc.

​Nam tiến lại gần, cầm lấy một đầu dây võng giúp cha. Hai cha con đứng sát cạnh nhau. Đạt vẫn giữ khoảng cách, gương mặt anh điềm tĩnh, không còn vẻ lúng túng hay bẽ bàng như buổi sáng nữa. Anh tập trung tối đa vào việc buộc dây võng sao cho thật chắc chắn, thật cân bằng.
​
“Chặt chưa con?” – Đạt hỏi, giọng trầm ấm.

“Dạ, chắc rồi ạ.” – Nam đáp, ánh mắt cậu thoáng chạm vào gương mặt cha rồi lại nhìn xuống đôi tay đang run run vì mệt mỏi của Đạt.

​Nhìn cha vất vả, Nam thấy lòng mình dâng lên một sự thôi thúc muốn được gần gũi, được san sẻ. Cậu bỗng nói khẽ.

“Cha… hay là cha vào phòng con ngủ đi? Giường con rộng, con nằm một góc thôi là đủ, cha nằm võng gió máy lạnh người lắm.”

​Đạt hơi bất ngờ, anh ngước lên nhìn Nam. Trong đôi mắt của cậu con trai không còn vẻ trốn tránh hay sợ hãi như buổi sáng, mà là một sự quan tâm chân thành.

​Đạt cười, nụ cười hiền hậu nhất mà Nam từng thấy kể từ khi anh về nước.
“Thôi, cha nằm võng quen rồi. Đàn ông con trai, nằm võng cho khỏe người, mai còn sức mà xây tiếp cho con cái phòng riêng chứ. Con vào nghỉ đi, mai còn phải đi học.”

​Nam gật đầu, đi vào phòng. Cậu nằm xuống giường, nhìn xuyên qua khe cửa thấy bóng cha đang loay hoay nằm xuống chiếc võng lưới đung đưa.

_

Tiếng “rầm” chát chúa vang lên giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya, cắt đứt giấc ngủ vừa chớm của cả nhà. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi sau khi Nam trở vào phòng, chiếc võng lưới của Đạt đã không chịu nổi sức nặng của thời gian và sự bào mòn từ bụi vữa công trường. Sợi dây thừng cũ kỹ bị đứt phựt, khiến Đạt rơi thẳng xuống nền gạch cứng ngắt.

​Nam, ông nội và bà nội hớt hải chạy ùa ra. Dưới ánh đèn pin cầm tay của ông nội, hiện ra là cảnh tượng chiếc võng nằm chỏng chơ, sợi dây buộc ở đầu cột đã mủn ra như những túm bông gòn mục nát. Ông nội cúi xuống cầm sợi dây lên, lắc đầu ngao ngán.

​”Sợi dây này mục hết rồi con ơi! Để lâu không dùng, gặp nắng gió miền Tây mình nó giòn tan thế này đây, sao mà chịu nổi sức người được.”

​Đạt lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên người, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng. Anh chưa kịp định thần sau cú ngã bất ngờ thì Nam đã lên tiếng, giọng cậu dứt khoát nhưng đầy sự quan tâm chân thành.

​”Thôi, cha vào phòng ngủ với con đi. Trong đó còn chỗ rộng mà, cha nằm ngoài này gió máy, với lại cũng chẳng còn chỗ nào mắc võng nữa đâu.”

​Bà nội, sau khi thấy con trai không bị thương tích gì nặng, liền gật đầu đồng tình ngay lập tức.

“Thằng Nam nói phải đấy con ạ. Tối nay sương xuống lạnh lắm, cha con bây vào phòng ngủ đi. Trong đó ít ra còn có vách che chắn, chứ nằm ngoài này mai lại đau lưng, đau khớp thì lấy sức đâu mà xây nhà tiếp.”

​Đạt đứng đó, tay vẫn cầm cái võng cũ, ánh mắt anh khẽ liếc nhìn về phía Nam. Sự cố bất ngờ này như một cái cớ hoàn hảo, gỡ bỏ nút thắt cuối cùng trong lòng anh. Anh nhìn thấy sự mong đợi trong mắt Nam, sự lo lắng chân thật của cha mẹ. Anh biết mình không thể chối từ thêm nữa.
​
“Dạ… thôi được rồi, vậy con vào ngủ cùng thằng Nam vậy.” – Đạt đáp khẽ, giọng anh hơi run vì xúc động.

​Anh lặng lẽ thu xếp chiếc võng hỏng và mấy món đồ cá nhân, rồi theo sau Nam vào căn phòng nhỏ. Căn phòng của Nam vốn dĩ đã chật chội, giờ thêm một người đàn ông vạm vỡ như Đạt lại càng trở nên ấm cúng đến lạ thường. Hai cha con loay hoay sắp xếp lại chỗ nằm, một người trải thêm chiếu, một người nhường thêm gối. Cả hai đều cố gắng giữ cho mọi cử động thật nhẹ nhàng, tránh những va chạm không cần thiết, dù trong lòng mỗi người đều đang dấy lên những cảm xúc khó tả sau sự cố đêm qua.

​Đồng hồ trên tường đã điểm gần 8 giờ tối. Nam, với thói quen của một học sinh chăm chỉ, dù tâm trí còn đang xao động vì sự hiện diện của cha ngay bên cạnh, nhưng cậu vẫn ý thức được việc học hành. Nam ngồi vào bàn học, bật chiếc đèn bàn lên, ánh sáng vàng dịu tỏa ra bao quanh không gian nhỏ bé. Cậu bắt đầu mở vở, đọc lại bài tập cho ngày mai.

​Đạt lúc này đã nằm xuống chiếc giường đơn, anh xoay lưng lại phía Nam, cố gắng nhắm mắt để con trai được tập trung. Nhưng anh không ngủ được. Anh nằm đó, nghe tiếng lật giấy sột soạt, nghe tiếng thở đều đặn của con trai, lòng anh dâng lên một nỗi niềm khó tả. Mười năm xa cách, giờ đây được nằm ngay sát bên con, nghe hơi thở của nó, anh mới thấy cái giá của sự bình yên nó lớn lao và quý giá đến nhường nào.

​Căn phòng tràn ngập mùi hương của sách vở hòa quyện với mùi dầu gió thoang thoảng từ phía bàn học của Nam. Đạt khẽ quay người lại, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của con trai đang miệt mài bên trang sách. Ánh sáng đèn học hắt lên gương mặt Nam, làm nổi bật những nét cương nghị đang dần hình thành trên dung mạo cậu bé.

Nam không còn là đứa trẻ nhỏ bé cần cha dỗ dành ngày nào nữa, cậu đã lớn, đã biết suy nghĩ, và quan trọng hơn, cậu đã biết cách tha thứ và chấp nhận người cha này.

​Nam thi thoảng lại xoay người, vô tình nhìn về phía chiếc giường nơi cha đang nằm. Cậu thấy Đạt đang nhìn mình, hai ánh mắt chạm nhau trong không gian hẹp. Thay vì sự ngượng ngùng né tránh như sáng nay, Nam khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để xua đi tất cả những bóng ma của đêm trước. Đạt cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười của một người đàn ông đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

​Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, không ai nói với ai lời nào, nhưng sợi dây tình cảm giữa họ dường như đã được buộc lại bằng những mối nối vô hình nhưng cực kỳ chắc chắn, khác hẳn với sợi dây võng mục nát ngoài kia.

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng dịu tỏa xuống trang sách giáo khoa trên bàn học của Nam. Những con chữ về cấu tạo cơ thể nam giới, về sự thay đổi của tuổi dậy thì và những khái niệm sinh học khô khan dường như bỗng trở nên sống động và nóng bỏng lạ thường dưới ánh mắt của cậu thiếu niên. Nam vừa đọc vừa đỏ mặt, hơi nóng từ lồng ngực lan dần lên tận mang tai. Ngày mai, trường cậu có tiết Giáo dục giới tính – một tiết học hiếm hoi mà cả học kỳ mới tổ chức một lần.

Trang sách giải thích lý thuyết về các cơ quan sinh dục, thậm chí còn nhắc đến khái niệm “thủ dâm” như một cách tự nhiên để giải tỏa nhu cầu sinh lý của nam giới, nhưng mọi thứ chỉ được trình bày qua loa, mơ hồ và thiếu đi những chi tiết cụ thể mà một đứa trẻ đang lớn như Nam đang thực sự khao khát tìm hiểu.

​Đạt, người đang nằm trên giường, khẽ xoay người nhìn con trai. Thấy Nam cứ ngồi trầm ngâm, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ tư lự trước trang sách, anh không giấu được sự quan tâm. Đạt cất tiếng, giọng trầm thấp phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

​”Không hiểu chỗ nào à con? Bài khó quá sao?”

​Nam giật mình, cuốn sách trên tay suýt chút nữa rơi xuống bàn. Cậu xoay người lại, gương mặt đỏ gay, đôi bàn tay lúng túng vò lấy vạt áo. Sự tò mò trong Nam lớn hơn cả nỗi sợ hãi về sự ngại ngùng. Cậu nhìn thẳng vào Đạt, giọng lắp bắp.

​”Cha… cha ơi… trong sách ghi là thủ dâm. Thủ dâm… là gì vậy cha?”

​Chưa đợi Đạt kịp trả lời, Nam bồi thêm một câu hỏi đầy ngây ngô nhưng cũng trực diện đến mức khiến hơi thở của Đạt như ngưng lại.

​”Có phải… có phải thủ dâm là giống cái cách cha làm hôm qua không cha?”

​Đạt cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh không ngờ con trai lại thẳng thắn đến mức độ đó. Sự xấu hổ ập đến khiến gương mặt Đạt đỏ ửng lên, anh khẽ gật đầu, thay cho một lời xác nhận đầy bẽ bàng. Không để không khí thêm nặng nề, Đạt vội vã lên tiếng.

​”Cha xin lỗi con về chuyện tối hôm qua, Nam. Đáng lẽ cha không nên để con nhìn thấy cảnh đó……”

​Nam lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt cậu ánh lên một vẻ thấu hiểu lạ thường, không có chút gì là trách móc hay ghê tởm. Cậu bước tới gần chiếc giường, ngồi xuống bên cạnh cha, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ khẩn khoản.

​”Không sao đâu cha, con không thấy lạ đâu. Chỉ là… con thấy sách viết không rõ. Nếu cha đã ngại, thì… cha có thể thủ dâm lại một lần… cho con xem được không?”

​Đạt nghe xong thì sững sờ. Đôi mắt anh mở to, cảm giác như có một cơn chấn động chạy qua cơ thể. Anh do dự, trong đầu hiện lên hàng ngàn luồng suy nghĩ về đạo đức, về tình thân và về giới hạn giữa cha và con.

Thế nhưng, nhìn vẻ mặt mong đợi đầy thành thật và sự tin tưởng tuyệt đối của Nam, sự phòng thủ trong lòng Đạt dần tan chảy. Anh thấy con trai mình không phải đang muốn làm một điều đồi bại, mà cậu bé đang thực sự khao khát được thấu hiểu về bản thân thông qua người cha mà cậu tin tưởng nhất.

​Nam vẫn không bỏ cuộc, cậu nắm lấy tay cha, năn nỉ hết lời. Đạt cảm nhận được sự mềm lòng trong chính mình, hơi thở anh dồn dập hơn. Anh nhìn con trai, ánh mắt dịu đi, cất giọng đầy thận trọng.

​”Nhưng mà… con phải hứa với cha một điều. Chuyện này… chuyện giữa hai cha con mình, tuyệt đối không được kể cho ai khác nghe, được chứ?”

​Nam không chút đắn đo, cậu gật đầu mạnh mẽ. Cậu đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, ngón tay út hướng về phía cha, đầy vẻ kiên quyết.

​”Con hứa! Cha con mình móc nghéo nhé!”

​Đạt nhìn bàn tay nhỏ nhắn của con trai, rồi từ từ đưa ngón tay út của mình ra, siết chặt lấy ngón tay Nam trong một lời thề nguyền đầy riêng tư và ám ảnh.

Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng thở gấp gáp của hai cha con. Đạt ngồi xuống mép giường, hơi thở anh nặng nề. Anh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay hơi run rẩy bắt đầu công việc mà anh chưa từng nghĩ tới trong đời, giáo dục giới tính cho con trai bằng cách thị phạm trực tiếp.

​Đạt chậm rãi cởi bỏ chiếc quần dài, rồi tiếp đến là chiếc quần lót cotton. Anh không chút chần chừ, để lộ hoàn toàn cơ thể trần truồng trước mắt Nam. Cọ cặc của anh, vốn vừa mới chịu sự kích thích mạnh mẽ, giờ đây đang ở trạng thái nghỉ ngơi, mềm thòng xuống, trông có vẻ nặng nề và đầy sức mạnh. Nam, với đôi mắt tròn xoe, không thể dời tầm nhìn khỏi khối thịt kỳ lạ ấy. Đối với cậu, nó là biểu tượng của sự bí ẩn, của sự trưởng thành mà cậu sắp bước vào.

​Đạt nhận thấy sự chăm chú của con trai, vành tai anh đỏ ửng lên vì sự ngượng ngùng đang dâng trào. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Nam, nhưng vẫn cố gắng giữ tông giọng điềm tĩnh nhất có thể.
​
“Đây… con nhìn kỹ cha làm nè.”
​Đạt vươn tay cầm lấy con cặc của mình. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt khiến anh khẽ rùng mình. Anh bắt đầu những cử động nhẹ nhàng, ma sát dọc theo chiều dài của thân cặc. Những nếp gấp trên bao quy đầu dần căng ra khi anh kéo xuống.
​
“Ở trong sách người ta gọi là thủ dâm, nhưng cách mà cha và đám bạn vẫn hay gọi cho nó gần gũi, dễ hiểu là… sục cặc.”

​Nam lí nhí lặp lại theo cha, giọng cậu lạc đi vì sự bàng hoàng lẫn tò mò.

“Sục cặc ạ?”

​Đạt gật đầu, khuôn mặt anh lúc này nóng bừng, nhưng anh vẫn chuyên tâm giảng dạy. Anh bắt đầu tăng nhịp độ. Những nếp da thịt hồng hào bắt đầu giãn ra, từng đường gân xanh chạy dọc theo thân con cặc nổi lên rõ rệt dưới ánh đèn vàng. Kích thước của nó thay đổi nhanh chóng dưới bàn tay điêu luyện của người đàn ông trưởng thành, nó vươn mình, cứng lại và nở to. Những mạch máu li ti trên lớp da mỏng manh ấy hiện lên sống động.

Cái đầu khấc, nơi tập trung nhiều dây thần kinh cảm giác nhất, trở nên căng mọng và sẫm màu hơn khi nó dần đạt đến trạng thái cương cứng tối đa.

​Nam chăm chú nhìn. Cậu thấy được cách ngón tay của cha khéo léo cuộn quanh phần thân, cách anh trượt lên xuống, cách khối thịt to lớn ấy phản ứng lại với sự vuốt ve. Đạt không chỉ đơn thuần là làm mẫu, anh còn dạy cho con trai thấy được sự nhạy cảm của nó. Khi anh dùng ngón cái xoay nhẹ quanh phần đầu khấc bóng loáng, Nam thấy Đạt khẽ nhắm mắt, môi mấp máy. Đó không còn là bài học sinh học khô khan nữa, mà là một sự phô diễn chân thực về khoái cảm nam tính.
​
“Con thấy không, khi mình kích thích vào những điểm nhạy cảm này, máu sẽ dồn về đây làm nó cứng lên. Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể.”

​Đạt vừa nói, nhịp tay vừa sục trở nên dứt khoát hơn. Mỗi lần anh kéo xuống, làn da căng bóng lại lộ rõ vẻ nam tính đầy hoang dại. Con cặc của anh to lớn, nặng nề, uy nghi nằm trong lòng bàn tay, trông nó như một khối đá nóng bỏng đang chuyển động.

Nam nuốt nước bọt, cảm giác trong lòng cậu là một sự kết hợp kỳ quặc giữa lòng kính trọng, sự sợ hãi và một thứ cảm xúc hưng phấn mà cậu không thể kiểm soát nổi.

​Cái cách Đạt sục cặc trước mặt con trai mang một vẻ gì đó vừa nghiêm túc vừa bản năng đến kinh ngạc. Anh không giấu giếm bất cứ điều gì. Anh để Nam nhìn thấy từng góc độ, từng sự co thắt của cơ bắp đùi, từng sự thay đổi trên gương mặt của mình khi cơn khoái cảm dần đạt đến đỉnh điểm. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, như thể anh đang muốn con trai mình khắc ghi vào tâm trí.

​Đạt khẽ rên một tiếng dài khi anh đẩy tay nhanh hơn, nhịp điệu trở nên gấp gáp. Con cặc to lớn của cha dưới ánh đèn làm Nam cảm thấy một sự choáng ngợp không tên. Cậu thấy được sự nam tính nguyên thủy nhất, sự trần trụi nhất của người cha mà cậu vẫn luôn ngưỡng mộ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 9"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz