Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 8
Prev
Next

Buổi chiều hôm ấy, nắng quái hanh vàng xiên khoai qua những tán dừa, đổ xuống sân nhà Nam một màu mật ngọt lịm. Tiếng búa đập, tiếng bay gạch lạch cạch của đội thợ hồ cũng đã vãn, chỉ còn lại Đạt đang lúi húi trộn thêm một ít vữa để trát nốt chân tường cho căn phòng mới của con trai.

Nam đi học về, quăng cặp sách lên bộ
ly quăng cũ, rồi lân la lại gần chỗ cha. Cậu vác một bao xi măng nhỏ phụ cha, nhưng cái tâm trí thì dường như vẫn còn treo ngược trên cành cây sau cuộc trò chuyện với đám bạn hồi sáng.

​Nam ngập ngừng mãi, hết nhìn bóng lưng săn chắc của cha lại nhìn xuống đôi bàn tay mình đang lấm lem cát bụi. Cuối cùng, cậu hít một hơi thật sâu, giọng lí nhí nhưng đủ để Đạt nghe thấy giữa không gian yên ắng.

​”Cha ơi… nếu sau này… con nói là nếu thôi nhé… nếu con thích một người con trai, thì cha thấy sao?”

​Bàn tay đang cầm bay của Đạt khựng lại giữa chừng. Anh không quay đầu lại ngay, cũng không hốt hoảng như cách mà Nam tưởng tượng. Đạt đặt chiếc bay xuống máng hồ, chậm rãi đứng dậy, phủi phủi lớp bụi trắng trên quần áo rồi thong thả đi về phía lu nước ngoài sân để rửa tay.

​Nam đứng trân trân tại chỗ, tim đập thình thịch như đánh trống chèo.

Thấy cha im lặng và suy nghĩ thật lâu, gương mặt Nam từ trạng thái tươi tắn, hớn hở bỗng dần xị xuống. Những suy nghĩ tiêu cực bắt đầu bủa vây tâm trí cậu thiếu niên mười lăm tuổi: “Hay là cha sẽ giận? Hay là cha thấy mình kỳ quặc? Có lẽ cha thất vọng về mình lắm…”. Đôi vai Nam chùng xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mũi dép lê, lòng trĩu nặng một nỗi lo âu vô hình.

Cậu bắt đầu hối hận vì đã lỡ miệng hỏi một câu nhạy cảm như thế quá sớm.
​Đạt đứng bên lu nước, qua làn khói bụi mờ ảo của công trường, anh liếc mắt thấy vẻ mặt héo hon của con trai thì lòng thắt lại. Anh biết mình đã trêu con hơi quá đà. Đạt lau tay vào chiếc khăn vắt vai, tiến lại gần, đặt bàn tay to lớn, thô ráp nhưng vô cùng ấm áp lên đầu Nam, xoa nhẹ mái tóc bù xù của cậu.
​
“Sao cái mặt lại xì ra như cái bánh bao chiều thế kia?” – Đạt bật cười, giọng trầm ấm xóa tan bầu không khí đặc quánh – “Nãy giờ cha suy nghĩ là suy nghĩ xem nếu con thích con trai, thì cha phải chuẩn bị tâm lý để đón thêm một thằng con rể nghịch ngợm như con hay là một đứa hiền lành đây thôi.”

​Nam ngước lên, đôi mắt mở to đầy ngỡ ngàng. Cậu thấy cha đang nhìn mình với ánh mắt lấp lánh niềm vui, không có lấy một chút phê phán hay kỳ thị. Đạt ngồi xuống bậc thềm, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh ra hiệu cho Nam ngồi xuống.
​
“Nam này, nghe cha nói nhé.” – Đạt nghiêm túc lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần chuyển sang màu tím thẫm – “Mười năm cha ở bên kia, cha đã thấy đủ mọi kiểu người, đủ mọi kiểu tình yêu trên đời này rồi. Cha nhận ra một điều, hạnh phúc của con người không nằm ở chỗ họ yêu ai, mà là họ có được yêu thương và được sống thật với bản thân mình hay không.”

​Anh quay sang nhìn trực diện vào mắt con trai, đôi bàn tay đầy sẹo nắm lấy đôi bàn tay non nớt của Nam, siết nhẹ.

​”Dù con thích trai hay gái, dù con chọn con đường nào cho trái tim mình, cha vẫn luôn ở đây. Cha không quan trọng việc con mang về cho cha một nàng dâu hay một chàng rể, cha chỉ quan trọng là người đó có đối xử tốt với con không, và con có thực sự vui vẻ khi ở bên họ không. Thương con, là thương cả con người con, bao gồm cả những gì thuộc về tình cảm riêng tư nhất của con. Nên đừng bao giờ phải xị mặt hay lo sợ cha sẽ bỏ rơi con vì lý do đó, rõ chưa?”

​Nam nghe đến đâu, cảm giác như có một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đến đó. Những uất ức, lo âu và cả sự tự ái bấy lâu nay dường như tan biến hoàn toàn. Cậu thấy sống mũi mình cay cay. Hóa ra, người cha mà cậu từng nghĩ là khô khan, là lỗi thời lại có một tâm hồn bao dung và hiện đại đến thế. Sự ủng hộ của cha giống như một tấm lá chắn vững chãi, cho phép Nam tự tin bước đi trên hành trình khám phá bản thân mà không cần phải nhìn trước ngó sau.
​
“Cha… cha nói thật chứ?” – Nam hỏi lại, giọng vẫn còn chút run rẩy.
​
“Cha gạt con làm gì!” – Đạt cười khà khà, vỗ mạnh vào vai con – “Con trai cha đẹp trai thế này. Ai mà được con thích là phúc đức ba đời nhà người ta đấy. Thôi, vào tắm rửa đi rồi ra ăn cơm bà nấu. Cấm không được suy nghĩ vớ vẩn nữa nhé!”

​Nam đứng dậy, bước chân nhẹ tênh như lướt trên mây. Cậu chạy tọt vào nhà, nhưng không quên quay lại nhìn cha một cái thật sâu. Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của Đạt trông thật vạm vỡ và đáng tin cậy. Nam thầm nghĩ, mình thật may mắn. May mắn không phải vì có một người cha giàu có, mà vì có một người cha biết thấu hiểu và trân trọng mọi ngóc ngách trong trái tim mình.

​Đêm đó, nằm trong gian buồng cũ nhưng thoang thoảng mùi gạch mới, Nam thấy lòng mình bình yên lạ thường.

​Căn phòng mới của Nam đang dần hình thành, và tình cảm cha con cũng vậy – nó vững chãi như những viên gạch mà Đạt đã tự tay đặt xuống, và ngọt ngào như những trái dưa leo đầu mùa họ cùng hái giữa nắng sớm ban mai. Nam mỉm cười, chìm vào giấc ngủ sâu, nơi có một tương lai rạng rỡ đang chờ đón, một tương lai mà cậu được là chính mình, một cách kiêu hãnh nhất bên cạnh cha.

Bóng đêm đặc quánh bao trùm lấy ngôi nhà đang xây dở, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ từ ánh trăng ngoài sân rọi qua những khung cửa chưa kịp lắp kính. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn dưa và tiếng gió lùa qua những khe gạch mới xây. Nam trằn trọc trên chiếc giường cũ, cái oi nồng của mùa hè miền Tây cộng với mùi vôi vữa nồng nặc khiến cậu không sao chợp mắt nổi. Cổ họng khô khốc, Nam khẽ ngồi dậy, định bụng ra ngoài nhà sau tìm gáo nước mưa để làm dịu cơn khát.

​Hiện giờ trong nhà chỉ có hai cha con. Ông bà nội vì sợ bụi bặm và tiếng ồn của công trường nên đã sang tá túc tạm bên nhà thím Bảy vài hôm. Bước chân trần của Nam chạm xuống nền gạch mát lạnh, cậu lén lút như một cái bóng nhỏ di chuyển trong bóng tối.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ phát ra khe khẽ từ phía gian nhà ngoài – nơi Đạt kê bộ ly quăng gỗ để ngủ trông nhà.

​Nam đứng khựng lại, da gà da vịt đồng loạt nổi cộm lên dọc cánh tay. Trong cái tĩnh mịch liêu trai của nửa đêm, âm thanh đó nghe vừa ma mị vừa ám ảnh. Cậu nuốt nước bọt cái ực, thầm nghĩ: “Không lẽ nhà mình có ma thật?”. Nỗi sợ hãi bản năng thôi thúc Nam quay lại phòng, nhưng sự tò mò của một đứa trẻ đang tuổi lớn, cộng với bản tính gan lì, đã dẫn dắt bước chân cậu tiến về phía bức màn ngăn cách gian phòng với bộ ly quăng.

​Càng đến gần, âm thanh ấy càng trở nên rõ rệt và chân thực đến mức ngạt thở. Đó không phải tiếng gió rít, cũng chẳng phải tiếng xê dịch của đồ vật. Nó là tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn những tiếng rên rỉ trầm đục phát ra từ cuống họng của một người đàn ông đang trong cơn mê muội.
​
“A… ah… sướng… sướng quá…”

​Nam nín thở, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu khẽ khàng ghé mắt qua khe hở của tấm màn che. Một luồng ánh sáng trăng xanh xao rọi thẳng vào bộ ly quăng, thu trọn vào tầm mắt Nam một hình ảnh mà cả đời này cậu chưa bao giờ tưởng tượng nổi.

​Cha cậu – người cha vốn dĩ luôn xuất hiện với vẻ ngoài cương nghị, đạo mạo và mạnh mẽ – lúc này đang hoàn toàn trần truồng. Dưới ánh trăng, thân hình cơ bắp của Đạt hiện lên như một bức tượng điêu khắc sống động, những thớ cơ ở ngực và bụng co rút theo từng nhịp thở hổn hển. Hai mắt Đạt nhắm nghiền lại, gương mặt anh lộ rõ vẻ đê mê, miệng không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ vô thức.

​Nam đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to kinh ngạc. Cậu chứng kiến Đạt chìm đắm hoàn toàn trong cơn mê muội của bản năng. Anh phun một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, rồi chậm rãi thoa lên khắp con cặc đang cương cứng, bóng loáng của mình. Đôi tay thô ráp vốn quen với việc vác gạch, trộn hồ giờ đây lại chuyển động với một sự khát khao mãnh liệt, thô bạo nhưng đầy hưng phấn. Đạt ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy thỏa mãn.

Trong bóng tối nhập nhẹm của gian nhà ngoài, Nam đứng như hóa đá sau tấm màn che. Cổ họng cậu khô khốc, nhưng cảm giác khát nước lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng và tò mò đến cực độ. Trước mắt cậu, Đạt vẫn đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình, một thế giới mà Nam chưa bao giờ được chạm tới hay hình dung ra.

​Bàn tay thô ráp của Đạt nắm chặt lấy phần thân cặc cứng cáp, bắt đầu những nhịp chuyển động đều đặn và mạnh mẽ. Vì có lớp nước bọt trơn ướt làm chất xúc tác, mỗi lần bàn tay anh kéo lên tuột xuống lại phát ra những âm thanh “chẹp chẹp” đầy ướt át. Âm thanh ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch của nửa đêm, len lỏi vào tai Nam, khiến cậu thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Tiếng ma sát ấy không hề khô khốc mà nghe nhầy nhụa, kích thích, minh chứng cho sự cuồng nhiệt mà Đạt đang dành cho chính cơ thể mình sau bao ngày kìm nén.

​Nam càng nhìn càng thấy lú lẫn. Đầu óc của một đứa trẻ mười lăm tuổi, dù đã bắt đầu có những thay đổi về sinh lý, vẫn chưa đủ để giải mã hoàn toàn hành động này của cha. Cậu tự hỏi: “Cha đang làm gì vậy? Tại sao cha lại tự cầm lấy chỗ đó mà cử động liên tục như thế? Nó có đau không?”. Trong suy nghĩ non nớt của Nam, vùng nhạy cảm đó vốn dĩ là nơi để đi vệ sinh, hoặc như cha từng nói, là nơi cần phải mặc quần lót để bảo vệ. Nhưng nhìn vẻ mặt của Đạt lúc này, Nam thấy mọi lý thuyết khoa học mà cha từng giảng giải đều trở nên vô nghĩa.

​Đạt không hề có vẻ gì là đang đau đớn. Ngược lại, gương mặt anh biến hóa theo từng nhịp tay. Đôi lông mày khẽ nhíu lại, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội như người vừa chạy bộ đường dài. Từ khuôn miệng ấy, những tiếng rên rỉ “ư… ử…” cứ thoát ra một cách vô thức. Đó là những âm thanh trầm đục, nghẹn lại nơi cổ họng, nghe giống như một sự giải tỏa mãnh liệt, một sự hưởng thụ cực độ mà Đạt đang tận hưởng.

​Ánh trăng rọi vào khối cơ bắp trên cánh tay Đạt, thấy rõ những sợi gân xanh nổi cộm lên khi anh tăng tốc nhịp độ. Nam thấy cha mình lúc này thật khác. Không còn là người cha nghiêm nghị kéo xe dưa, không còn là người thợ hồ vác gạch cần mẫn, mà là một người đàn ông đầy bản năng đang vật lộn với dục vọng của chính mình.

Sự hưởng thụ của Đạt hiện rõ trong từng thớ thịt rung lên, trong cái ngửa đầu đầy thỏa mãn và trong nhịp tay ngày một nhanh hơn, gấp gáp hơn.

​Nam nín thở, đôi mắt không thể rời khỏi hành động kỳ lạ nhưng đầy mê hoặc đó. Cậu thấy bụng mình quặn lại một cảm giác lạ lẫm, một sự hưng phấn vô hình mà cậu không thể gọi tên. Tiếng “chẹp chẹp” vẫn vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp tim của ngôi nhà giữa đêm khuya, cuốn cả hai cha con vào một bầu không khí đặc quánh sự riêng tư và bản năng đàn ông. Nam đứng đó, lọt thỏm trong bóng tối, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc cha cậu – người anh hùng trong lòng cậu – đang chìm đắm trong cơn mê lạc đầy khoái cảm.

​Nam nhìn đến mê mẩn. Một cảm giác lạ lẫm, chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cậu run rẩy. Cậu không thể rời mắt khỏi những múi cơ bụng của cha đang thắt lại theo từng nhịp tay, cũng không thể rời tai khỏi tiếng “chẹp chẹp” ướt át của nước bọt ma sát trên thân cặc đang căng cứng.

​Còn Đạt, anh hoàn toàn không hay biết mình đang bị quan sát. Sau mười năm trời bôn ba xứ người, kìm nén mọi dục vọng để tích cóp từng đồng gửi về quê, cộng với sự mệt mỏi sau những ngày dài vác gạch, trộn hồ, bản năng đàn ông trong anh bùng cháy dữ dội vào giữa đêm khuya thanh vắng.

Anh nhắm nghiền mắt, để mặc cho tâm trí trôi dạt vào những cơn mê lạc của khoái cảm. Tiếng rên rỉ thoát ra từ cuống họng anh trầm đục, đứt quãng, minh chứng cho sự thỏa mãn mà anh đang tận hưởng. Đạt chìm sâu vào thế giới của riêng mình, một thế giới trần trụi và đê mê, nơi anh không còn là một người cha, một người con hiếu thảo, mà chỉ đơn thuần là một người đàn ông với những khao khát sinh lý mãnh liệt.

​Ánh trăng rọi vào thân hình của Đạt, làm nổi bật những thớ cơ cuồn cuộn đang rung lên theo nhịp độ ngày một nhanh hơn. Bàn tay anh sục cặc điên cuồng, bỏ quên tất cả thế giới xung quanh.

​Trong lúc mải mê dõi theo từng cử động của cha, Nam vô thức bước lên một bước để nhìn cho rõ hơn. Nhưng vì bóng tối bao phủ và sự run rẩy từ đôi chân, cậu khẽ bước hụt. Cái bóng của Nam lảo đảo, và trong khoảnh khắc mất thăng bằng, khuỷu tay cậu va phải chiếc bình hoa gốm đặt tạm trên chiếc bàn gỗ cạnh bàn thờ tổ tiên.

“Choang!”

​Âm thanh chói tai của gốm sứ vỡ tan tành trên nền gạch vỡ vụn của công trường vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm đen. Tiếng động ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Đạt, lập tức đánh thức thần trí đang mê muội của anh.

​Đạt giật nảy mình, nhịp tay sục cặc dừng lại đột ngột. Trái tim anh đập loạn xạ trong lồng ngực vì kinh hoàng. Theo bản năng, Đạt mở choàng mắt ra, hơi thở vẫn còn hổn hển, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh quay phắt người về phía phát ra tiếng động.

​Và rồi, thời gian như ngừng trôi.

​Dưới ánh trăng mờ ảo, Đạt đối diện trực tiếp với ánh mắt của Nam. Cậu con trai nhỏ của anh đang đứng đó, đôi mắt tròn xoe, chứa đầy sự bàng hoàng, kinh ngạc và cả một chút gì đó hổ thẹn đang nhìn chằm chằm vào anh. Đạt đứng hình, toàn bộ cơ thể anh vẫn còn đang trần truồng, tay anh vẫn còn đang nắm giữ lấy con cặc đang cương cứng và ướt đẫm nước bọt của chính mình. Sự bẽ bàng và xấu hổ ập đến như một cơn bão, quét sạch mọi dư vị của khoái cảm vừa rồi, để lại một khoảng lặng đầy kinh khủng giữa hai cha con.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Sự bàng hoàng tột độ khiến cả hai cha con như hóa đá giữa gian nhà trống huếch hoác gió lùa. Đạt thấy tim mình như nhảy lên tận cổ họng, cái cảm giác bị con trai bắt quả tang trong tình cảnh trần truồng và nhạy cảm nhất đời khiến anh tê liệt hoàn toàn. Thế nhưng, khi lý trí chưa kịp tìm cách trốn chạy khỏi sự nhục nhã, ánh mắt Đạt chợt hạ xuống dưới chân Nam.

Dưới ánh trăng xanh xao, những mảnh sành từ bình hoa vỡ tan tành đang văng tung tóe khắp sàn gạch, những cạnh sắc lởm chởm nằm ngay sát đôi chân trần của con trai.

​Bản năng người cha lập tức trỗi dậy, mạnh mẽ đến mức quét sạch mọi sự ngại ngùng, xấu hổ vừa rồi ra phía sau tâm trí. Không một động tác thừa, không một chút do dự, Đạt bỏ mặc tình trạng trần truồng của bản thân, vội vã bước xuống khỏi bộ ly quăng. Anh không vơ lấy cái quần để che đậy, cũng chẳng quay lưng lẩn tránh. Anh bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, vòng qua những mảnh vỡ sắc lẹm để tiếp cận Nam.
​
“Nam! Đừng động đậy!” – Đạt khẽ trấn an, giọng nói dù vẫn còn hơi run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái bị cắt ngang, nhưng lại tràn đầy vẻ lo lắng
“Đứng yên đó, để cha xem nào. Đưa chân cha xem, có bị sành cứa rách không con?”

​Nam đứng như trời trồng, đôi mắt vẫn tròn xoe nhìn cha mình. Cậu thấy cha quỳ sụp xuống ngay trước mặt mình, đôi bàn tay to lớn, thô ráp thường ngày vẫn cầm bay xây gạch, giờ đây đang nhẹ nhàng nhấc từng bàn chân của cậu lên để kiểm tra. Đạt tỉ mỉ soi từng kẽ ngón chân, lòng bàn chân của Nam dưới ánh sáng mờ ảo, hơi thở nóng hổi của anh phả vào da thịt con trai. Lúc này, trong đầu Đạt không còn một chút tà niệm, cũng chẳng còn nỗi lo sợ bị phán xét, anh chỉ sợ những mảnh sành sắc nhọn kia làm tổn thương đứa con trai mà anh yêu quý.

​Sau khi đã xem xét kỹ lưỡng và chắc chắn rằng Nam không bị một vết xước nào, Đạt mới thở phào nhẹ nhõm. Một sự im lặng bao trùm lấy gian nhà, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa. Đạt từ từ đứng dậy, đối diện với Nam. Trong bóng đêm, hai cha con đứng sát cạnh nhau đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương.

​Không một lời giải thích về hành động kỳ lạ ban nãy, Đạt dang rộng vòng tay, kéo Nam vào một cái ôm thật chặt. Đó là cái ôm của sự hối lỗi, của sự bảo bọc và cả sự kết nối thiêng liêng sau mười năm xa cách. Tuy nhiên, vì Đạt vẫn đang hoàn toàn trần truồng, và cơ thể anh vừa trải qua một cơn kích thích mạnh mẽ nên con cặc vẫn còn cương cứng, nóng hổi và ướt đẫm.

Nam lúc này đang ở tuổi niên thiếu, chiều cao của cậu chỉ mới chạm đến vai cha mình. Khi Đạt siết chặt con vào lòng, con cặc đang ở trạng thái hung hăng nhất của anh áp chặt ngay gần cằm của Nam, hơi nóng từ nó tỏa ra khiến cậu thiếu niên cảm thấy rõ rệt sự hiện diện của bản năng đàn ông.

​Cái chạm ấy trần trụi đến mức khiến Nam rùng mình, nhưng lạ thay, cậu không cảm thấy ghê tởm hay muốn đẩy ra. Trong vòng tay của cha, Nam cảm nhận được mùi mồ hôi nồng nàn, mùi của mồ hôi lao động trộn lẫn với mùi cặc đặc trưng của đàn ông. Cậu cảm nhận được bộ ngực vững chãi, nhịp tim đập dồn dập của cha áp sát vào mặt mình.

​Đạt vùi đầu vào hõm cổ con trai, khẽ thì thầm.

“Cha xin lỗi… Cha làm con sợ phải không?”

​Nam không đáp, cậu khẽ tựa đầu vào vai cha, đôi tay nhỏ bé ngập ngừng rồi cũng vòng ra sau lưng ôm lấy tấm lưng rộng lớn, đầy sẹo và đang lấm tấm mồ hôi của Đạt. Khoảnh khắc này, ranh giới giữa sự ngại ngùng và tình thân đã bị xóa nhòa bởi một sự thấu hiểu thầm lặng. Nam nhận ra rằng, dù cha có làm gì trong bóng tối kia, thì khi ánh sáng của sự nguy hiểm xuất hiện, cha vẫn luôn là người đầu tiên chạy đến bên cậu, kể cả khi anh không có một mảnh vải che thân.

Đêm tối tĩnh mịch như bị bóp nghẹt lại bởi bầu không khí đặc quánh, nóng hổi tỏa ra từ hai cơ thể đang áp sát vào nhau. Đạt vẫn đang siết chặt con trai trong lòng, một cái ôm thuần túy là để vỗ về nỗi sợ hãi về những mảnh sành vỡ. Thế nhưng, cơ thể đàn ông có những quy luật riêng mà lý trí đôi khi không thể kiểm soát. Sự tiếp xúc da thịt đầy đột ngột, cộng với dư âm của khoái cảm dang dở lúc nãy, đã khiến con cặc của Đạt không những không xìu xuống mà còn bộc phát một sức sống mãnh liệt hơn bao giờ hết.

​Nó căng cứng, gân guốc nổi cộm dọc thân cặc, vươn cao lên đến mức kích thước lúc này mới thật sự đạt tới giới hạn tối đa của một người đàn ông trưởng thành đang ở đỉnh điểm hưng phấn. Nam, với chiều cao khiêm tốn của tuổi thiếu niên, bị kẹp chặt giữa vòng tay vạm vỡ của cha. Cậu cảm nhận rõ rệt sự biến đổi ấy. Con cặc của Đạt không còn chạm vào cằm Nam nữa mà vươn thẳng lên cao hơn. Cái đầu cặc bóng loáng, đỏ lựng vừa lọt ra khỏi lớp bao quy đầu, căng mọng, đã vươn tới ngay mép môi của Nam.

​Hơi nóng nồng nặc từ khối thịt ấy phả thẳng vào mũi, vào miệng Nam. Cậu thấy toàn thân mình nóng bừng như lên cơn sốt, một cảm giác tê dại lạ lẫm chạy dọc từ môi xuống tận xương sống. Trong khoảnh khắc ấy, sự ngây ngô của tuổi dậy thì bị hòa lẫn với bản năng nguyên thủy nhất. Nam không biết mình đang làm gì, cũng không hiểu tại sao mình lại làm thế. Trong sự vô thức hoàn toàn, bị kích thích bởi mùi vị đàn ông mạnh mẽ và sự tò mò cháy bỏng, Nam khẽ hé môi, đưa đầu lưỡi nhỏ bé của mình ra, lướt qua lớp da mỏng manh và nhạy cảm nhất ở đầu cặc của Đạt ngay phía trước mặt.

​Cái chạm lưỡi ướt át, mềm mại và rụt rè ấy như một luồng điện cao thế giật mạnh qua toàn bộ hệ thần kinh của Đạt. Anh bàng hoàng, một cảm giác sung sướng tột độ xen lẫn sự hãi hùng khiến Đạt giật mình suýt ngã. Ý thức vốn dĩ đang bị che mờ bởi tình cha con và dục vọng bỗng chốc bừng tỉnh táo một cách cay đắng. Đạt nhận ra sự hiện diện của mình lúc này là quá trần trụi, quá sai trái trong hoàn cảnh này.

​Anh lập tức buông Nam ra như vừa chạm phải lửa nóng. Đạt loạng choạng lùi lại vài bước, đôi mắt anh thất thần, hơi thở dồn dập không ra hơi. Sự bẽ bàng tràn ngập trong tâm trí người cha. Anh không dám nhìn thẳng vào mặt con trai, tay chân luống cuống vơ lấy chiếc quần đùi vứt lăn lóc trên bộ ly quăng. Đạt mặc quần áo vào một cách cuống cuồng, đôi bàn tay run rẩy đến mức không xỏ nổi chân vào ống quần, gương mặt anh đỏ gay gắt dưới ánh trăng mờ ảo.

​Nam cũng đứng đó, sững sờ vì hành động bột phát của chính mình. Vị mặn đắng và mùi cặc đặc trưng từ cơ thể cha vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi khiến cậu thấy xấu hổ đến mức muốn tan biến ngay lập tức. Cậu không dám nói lời nào, cũng không dám nhìn lại phía Đạt. Trái tim Nam đập loạn nhịp, tiếng trống ngực thình thịch vang lên như muốn nổ tung. Không một lời từ biệt, không một lời giải thích, Nam quay ngoắt người, chạy như biến vào trong phòng riêng của mình.

​Cánh cửa gỗ khép lại với một tiếng “cạch” khô khốc, để lại Đạt đứng một mình giữa gian nhà vương vãi mảnh sành vỡ. Đạt ngồi sụp xuống bộ ly quăng, đưa tay lên che mặt, lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt. Anh cảm thấy nhục nhã, thấy mình là một người cha tồi tệ khi để con trai chứng kiến và tham gia vào một khoảnh khắc trần trụi đến thế. Còn trong phòng, Nam vùi mặt vào gối, toàn thân vẫn còn run rẩy vì hơi nóng và sự hưng phấn lạ lùng chưa kịp tan biến.

​Đêm ấy, ngôi nhà đang xây dở chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Ranh giới giữa cha và con dường như đã bị một cái chạm lưỡi ấy làm cho biến dạng. Cả hai đều thức trắng, đối mặt với bóng tối và những xúc cảm hỗn độn, nơi mà tình thân, bản năng và sự trưởng thành vừa va chạm vào nhau một cách bất ngờ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 8"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz