Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 7
Prev
Next

Bầu trời buổi chiều hôm ấy trong trẻo lạ thường sau những ngày mưa dầm dề. Đạt ngồi bệt dưới sàn hiên nhà, trước mặt anh là một tờ giấy trắng khổ lớn đã được kẻ sẵn những đường nét sơ bộ bằng bút chì. Đó là bản vẽ phác thảo cho ngôi nhà mới mà anh đã dành cả đêm để trăn trở. Đạt không thuê kiến trúc sư, bởi không ai hiểu rõ từng góc kẹt, từng thớ gạch của ngôi nhà này bằng chính những người đã sống trong đó. Nhưng trước khi đặt bút quyết định những thay đổi lớn lao, Đạt hiểu rằng ngôi nhà này không chỉ thuộc về anh hay Nam, mà nó là linh hồn của cha mẹ anh suốt mấy mươi năm qua.

​Đạt ngước lên, thấy ông nội Nam đang ngồi trầm ngâm rít điếu thuốc lào, còn bà nội thì đang cặm cụi nhặt rau bên cạnh. Anh hắng giọng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

“Cha, mẹ… Con tính đầu tuần tới mình bắt đầu khởi công sửa sang lại cái nhà. Con cũng đã phác qua sơ đồ rồi, nhưng trước khi làm, con muốn hỏi ý hai người xem trong nhà mình có chỗ nào bất tiện, hay có muốn thay đổi, thêm thắt gì không? Con làm một thể cho nó tiện, để sau này cha mẹ sống cho thoải mái, không phải lo dột nát hay chật chội nữa.”

​Ông nội Nam dừng tay điếu, làn khói trắng đục bay lơ lửng rồi tan dần vào không trung. Ông nhìn ngôi nhà cũ, nơi những mảng tường vôi đã bong tróc, nơi mái ngói đã ngả màu rêu phong, rồi lại nhìn đứa con trai hiếu thảo đang ngồi chờ đợi. Trong đôi mắt già nua của ông hiện lên một sự xúc động khôn nguôi. Ông hiểu, việc sửa nhà không chỉ là xây gạch đá, mà là Đạt đang muốn cắm rễ thật sâu, muốn bù đắp cho những năm tháng anh vắng bóng.

​Bà nội Nam dừng tay nhặt rau, bà nhìn Đạt rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và tin tưởng. Bà không nhìn vào bản vẽ, bà chỉ nhìn vào gương mặt cương nghị của con trai mình. Bà nói, giọng ấm áp như nắng chiều.

​”Thôi, con cứ làm theo ý con đi. Cha mẹ già rồi, sống sao cũng được. Con cứ tính toán sao cho thằng Nam nó có chỗ học hành tử tế, cho con có chỗ nghỉ ngơi sau này. Còn cha mẹ, chỉ cần một góc nhỏ có ánh nắng, có chỗ để đặt bàn thờ tổ tiên đàng hoàng là quý lắm rồi.”

​Đạt nghe mẹ nói mà lòng dâng lên một nỗi nghẹn ngào. Sự phó mặc của cha mẹ không phải vì họ không quan tâm, mà vì đó là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người trụ cột mới của gia đình.
​
Đạt tiến lại gần hơn, chỉ vào bản vẽ “Con tính thế này, cái gian bếp của mẹ sẽ nới rộng ra một chút, làm kệ bếp cao lên để mẹ không phải cúi lưng nhiều khi nấu nướng. Còn phòng của cha mẹ, con sẽ lát gạch men loại chống trơn trượt, làm cửa sổ lớn để gió đồng thổi vào cho mát, đêm tối cha mẹ đi lại cũng an toàn hơn. Con còn tính xây một cái hiên rộng, để chiều chiều cha ngồi uống trà, nhìn ra vườn dưa mà không sợ nắng hắt.”

​Ông nội Nam gật gù, đưa tay vuốt chòm râu bạc.

“Mày tính toán chu toàn thế thì cha chẳng còn gì để bàn nữa. Chỉ là… con nhớ đừng phá đi cái gốc khế sau nhà nhé. Cái gốc đó là kỷ niệm hồi mày còn bé, thằng Nam cũng thích leo trèo ở đó lắm.”

​Đạt gật đầu dứt khoát: “Dạ”

​Nam đứng trong nhà, nấp sau khung cửa gỗ, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của ba người lớn. Nghe cha nói về việc lo cho cái lưng của nội, lo cho gian bếp của bà. Nam thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cậu nhận ra, vị trí của Đạt trong ngôi nhà này giờ đây đã không còn là một người khách xa lạ nữa.

​Buổi chiều hôm đó, Đạt tiếp tục ngồi lại với bản vẽ. Anh không chỉ vẽ bằng thước, bằng bút mà vẽ bằng tất cả sự thấu hiểu và tình yêu. Anh tính toán vị trí đặt cái bàn học mới cho Nam sao cho đón được ánh sáng mặt trời tốt nhất. Anh tính toán khoảng cách từ giường ngủ của ông bà đến nhà vệ sinh sao cho ngắn nhất. Mỗi một chi tiết nhỏ trong bản thiết kế đều chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc.

​Sự tùy ý của bà nội Nam thực chất là một đặc ân lớn lao nhất mà một người mẹ dành cho con trai. Nó cho Đạt quyền được thể hiện bản lĩnh của mình, quyền được chăm sóc và kiến thiết lại cuộc sống cho gia đình theo cách tốt nhất mà anh có thể.

​Gió chiều thổi lồng lộng qua hàng dừa, mang theo mùi hương của đất đai và niềm hy vọng mới. Ngôi nhà cũ sắp được khoác lên mình một diện mạo mới, bền bỉ và ấm áp hơn.

​Đêm đó, trong gian nhà cũ còn thơm mùi khói bếp, ba thế hệ ngồi quanh mâm cơm đạm bạc. Câu chuyện về việc sửa nhà cứ kéo dài mãi, xen lẫn tiếng cười của ông nội và sự háo hức thầm lặng trong ánh mắt của Nam.

Ngôi nhà tuy chưa được sửa, nhưng hơi ấm của sự đoàn viên đã phủ đầy từng góc tường, kẽ ngói. Đạt biết, chỉ cần có sự đồng lòng này, ngôi nhà mới của anh chắc chắn sẽ là nơi hạnh phúc nhất thế gian.

_

Vài ngày sau, con đường đất đỏ vốn dĩ yên tĩnh dẫn vào nhà Nam bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Tiếng động cơ xe tải gầm rú hòa cùng tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá tạo nên một bản nhạc của sự hồi sinh. Từng chuyến xe nối đuôi nhau chở theo gạch ống đỏ tươi, những bao xi măng nặng trịch và cát vàng mịn màng đổ xuống góc sân, tạo thành những ngọn núi nhỏ chắn cả lối đi.

​Đạt đứng giữa sân, mồ hôi đã lấm tấm trên trán dù nắng mới chỉ vừa hửng. Anh khoác lên mình bộ đồ lao động cũ, đôi bốt cao su và chiếc nón lá đã sờn vành. Bốn anh thợ hồ mà Đạt thuê, những người đàn ông lực lưỡng với làn da đồng hun vì nắng gió miền Tây – cũng đã có mặt đúng giờ. Họ vừa xốc vác khiêng những kiện hàng đầu tiên, vừa tò mò nhìn ngắm người chủ nhà trẻ tuổi nhưng có vẻ ngoài rất bản lĩnh.

​Sau khi những chuyến xe tải cuối cùng rời đi, Đạt tập hợp bốn anh thợ lại bên bộ bàn ghế đá dưới gốc khế. Anh trải bản vẽ phác thảo đã sờn mép ra bàn, dùng những viên đá nhỏ chặn bốn góc. Ánh mắt Đạt rực lên sự nhiệt huyết khi anh bắt đầu trình bày ý tưởng của mình.

​”Các anh xem, nhà mình cốt nền vẫn tốt, nhưng mái ngói đã mục, tường thì thấm. Tôi muốn các anh dỡ bỏ phần mái cũ, nâng cao thêm hai hàng gạch để nhà thông thoáng hơn. Đặc biệt là gian phòng phía Đông này, tôi muốn nới rộng ra thêm hai mét để làm phòng riêng cho con trai tôi. Cửa sổ phải làm bằng kính cường lực lớn để đón sáng, bên ngoài làm thêm mái hiên che nắng.”

​Đạt vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ vào từng đường nét trên bản vẽ. Anh giải thích tỉ mỉ từ việc lát gạch men chống trơn cho phòng ông bà nội, đến việc thiết kế lại gian bếp sao cho bà nội không phải cúi lưng quá thấp. Những anh thợ hồ ban đầu còn có chút nghi ngại vì thấy Đạt vẽ vời quá kỹ, nhưng càng nghe họ càng gật gù thán phục. Một anh thợ cả, tên Ba, vỗ vai Đạt cười khà khà.

​”Chú em tính toán kỹ quá, y như kiến trúc sư thành phố vậy! Bọn tôi làm nghề mấy chục năm, ít thấy ai lo cho cái lưng người già hay chỗ học cho con trẻ tỉ mỉ như chú. Được rồi, chú cứ tin ở anh em tôi.”

​Sau khi thống nhất kế hoạch, không khí lao động lập tức bùng nổ. Không cần ai bảo ai, bốn anh thợ cùng Đạt chia nhau mỗi người một việc, nhịp nhàng như một cỗ máy đã được bôi trơn. Anh Ba thợ cả và một người nữa leo lên mái nhà, bắt đầu dỡ bỏ những viên ngói âm dương đã cũ nát. Tiếng ngói va vào nhau “loảng xoảng” vang lên giữa không gian, bụi thời gian tung mù mịt nhưng nhanh chóng bị làn gió đồng thổi tan.

​Ở phía dưới, Đạt cùng hai anh thợ còn lại bắt tay vào việc trộn hồ và vận chuyển vật liệu. Đạt không nề hà việc nặng, anh vác trên vai hai bao xi măng một lúc, bước đi phăm phăm với đôi chân vững chãi. Cơ bắp trên cánh tay anh cuộn lên theo từng nhịp vác, những vết sẹo cũ lộ ra dưới ánh nắng như những huân chương của sự nhẫn nại. Nhìn Đạt làm việc, mấy anh thợ hồ cũng phải nể phục, họ bảo nhau: “Chủ nhà mà xông xáo thế này, anh em mình phải làm cho thật đẹp mới được!”

​Nam đứng bên hiên, tay cầm sẵn mấy chai nước khoáng lạnh sẵn sàng tiếp tế cho mọi người. Cậu nhìn đống gạch đỏ au đang dần vơi đi để biến thành những chân móng vững chắc dưới đôi tay của cha mình. Lần đầu tiên, Nam thấy ngôi nhà cũ kỹ, buồn tẻ bấy lâu nay bỗng trở nên sống động và tràn đầy hy vọng. Tiếng đục tường chát chúa, tiếng xẻng xúc cát “sột soạt” và tiếng gọi nhau í ới của thợ hồ tạo nên một bầu không khí rộn rã mà Nam chưa từng được chứng kiến.

​Đạt vừa làm vừa quan sát, thỉnh thoảng anh lại chạy đến chỗ thợ xây để nhắc nhở về độ dốc của nền nhà hay vị trí của những ổ cắm điện trong phòng Nam. Anh làm việc với một sự tập trung cao độ, như thể mỗi viên gạch anh đặt xuống là một viên gạch xây dựng lại tình cảm gia đình đã từng bị sứt mẻ.

​Bà nội từ trong bếp đi ra, nhìn cảnh tượng tấp nập mà miệng không ngớt cười.

“Cha cha, cái nhà này sắp thành dinh thự rồi ông nó ơi!”

Ông nội ngồi trên ghế mây, dù lưng đau không làm được việc nặng nhưng vẫn đưa mắt dõi theo từng cử động của Đạt, lòng thầm tự hào về đứa con trai đã thực sự trưởng thành và biết lo toan.

Tiếng đục đẽo chát chúa và mùi xi măng nồng nồng của công trường tại gia vẫn còn vương vấn trong tâm trí Nam khi cậu lách mình qua đống cát để dắt chiếc xe đạp ra cổng. Nam đứng lóng ngóng tay chân một lúc, nhìn cha mình đang vác những thanh xà gồ nặng trịch, định bụng nhảy vào giúp thêm một tay nhưng nhìn đồng hồ đã sát giờ vào lớp. Hôm nay lịch học của Nam có chút thay đổi, hai tiết đầu trống nên mãi đến gần chín giờ sáng cậu mới lững thững dắt xe vào cổng trường.

​Cái nắng sớm của miền Tây đổ xuống sân trường rợp bóng cây bàng, tạo thành những quầng sáng nhảy múa trên vai áo trắng của Nam. Vừa dựng xe vào lán, Nam đã thấy bóng dáng quen thuộc của bộ ba siêu quậy Toàn, Nhi và Ngọc đang ngồi tụm năm tụm ba ở dãy ghế đá gần căn tin. Thấy Nam, thằng Toàn giơ tay vẫy rối rít như bắt được vàng.

​”Ê Nam! Bên này nè ông tướng. Vô trễ quá há, tụi tao chờ mày nãy giờ để xuống căn tin làm ly đá me đây!”

​Nam lẳng lặng đi tới, nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng. Cả đám kéo nhau xuống căn tin, chọn một cái bàn gỗ dài nằm dưới tán cây mận mát rượi. Mùi thơm của mì gói, mùi đá me chua ngọt và tiếng cười đùa của học sinh giờ ra chơi tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.

​Cả đám bắt đầu tán chuyện rôm rả. Thằng Toàn thì khoe mới mua được cuốn truyện tranh mới, con Ngọc thì than vãn về bài kiểm tra toán khó nhằn vừa rồi. Nam ngồi đó, tay xoay xoay ly nước đá, thỉnh thoảng mới góp vào một vài câu ngắn gọn. Nhưng trong mắt của đám bạn, Nam dường như đã khác. Cái vẻ u sầu, cô độc thường ngày đã nhường chỗ cho một chút gì đó bình thản và nhẹ lòng hơn.

​Đang nói chuyện vui vẻ, con Nhi – đứa vốn nhạy cảm nhất hội – chống cằm nhìn Nam, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Nó khẽ hích vai Nam một cái rồi hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm.

​”Này Nam, từ bữa họp phụ huynh tới giờ… mày với ba mày thế nào rồi? Ổng còn ở nhà không hay đi nữa?”

​Câu hỏi của Nhi làm cả bàn chợt im bặt. Toàn và Ngọc cũng tò mò không kém, tụi nó vẫn còn ấn tượng sâu sắc với hình ảnh người cha tổng tài đã xuất hiện và làm cả trường xôn xao hôm ấy.

​Nam hơi khựng lại, đôi gò má thiếu niên thoáng ửng hồng vì ngại ngùng. Cậu cúi đầu nhìn những viên đá đang tan dần trong ly nước, rồi khẽ đáp, giọng hơi trầm xuống.

​”Cũng ổn…”

​Chỉ hai chữ ngắn ngủi thôi, nhưng Nhi thừa hiểu cái tính của Nam. “Cũng ổn” của Nam nghĩa là một bước tiến khổng lồ so với sự ghét bỏ hay người dưng của mấy tuần trước.
​
“Ổn là sao? Có nói chuyện được câu nào ra hồn chưa?” – Ngọc không nhịn được, chen vào hỏi tới tấp. – “Tụi tao thấy chú ấy thương mày lắm đó nha, nhìn cái cách chú ấy xoa đầu mày bữa đó là tụi tao biết ngay.”

​Nam khẽ mỉm mười, một nụ cười kín đáo nhưng chứa đựng sự hài lòng. Cậu bắt đầu kể, ban đầu còn dè dặt nhưng sau đó thì tuôn ra một lèo như để trút bỏ gánh nặng.

​”Ba tao… ổng nói ổng không đi nữa. Ổng đang ở nhà sửa lại căn nhà cũ. Con sáng bữa kia tao vừa mới dậy là thấy ổng đã hái hết giàn dưa cho nội rồi. Ổng còn tính xây cho tao một cái phòng riêng đàng hoàng, có bàn học mới nữa.”

​Cả đám nghe xong đều “ồ” lên kinh ngạc. Thằng Toàn vỗ đùi cái báp.

“Đù! Vậy là ngon rồi con trai! Có ba ở nhà bảo kê là nhất mày. Hèn gì sáng nay nhìn mày mặt mày tươi tỉnh hẳn ra.”

​Nhi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

“Tao mừng cho mày đó Nam. Cuối cùng thì mày cũng có một gia đình trọn vẹn. Ba mày đẹp trai lại giỏi giang như vậy, sau này có chuyện gì cứ hỏi ổng, đàn ông với nhau dễ nói chuyện.”

​Nghe Nhi nói đến chuyện đàn ông, Nam bỗng nhớ lại cảnh tượng cha xoa phấn trị hăm cho mình tối hôm trước. Gương mặt cậu lại đỏ bừng lên. Cậu nhớ lại sự ân cần, tỉ mỉ và cả những lời giải thích trực diện về cơ thể mà cha đã dành cho mình. Đó là những thứ mà suốt mười năm qua Nam chưa bao giờ cảm nhận được. Cậu nhận ra, cha không chỉ về để sửa nhà, mà cha về để sửa lại cả tâm hồn và những thiếu sót trong quá trình khôn lớn của cậu.
​
“Ba tao… ổng lạ lắm.” – Nam lí nhí nói thêm – “Ổng không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng ổng làm hết mọi việc. Sáng ra ướt sũng vì mưa để xem giàn dưa, rồi tự mình kéo xe ra chợ… Tao thấy thương ổng, nhưng mà… cũng còn thấy ngại ngại thế nào ấy.”
​
“Ngại là đúng rồi, mười năm chứ bộ ít gì!” – Ngọc triết lý – “Từ từ rồi quen, cứ coi chú ấy như một người bạn lớn đi. Mà này, khi nào nhà sửa xong nhớ mời tụi này qua tân gia nha!”

​Nam gật đầu, lòng cảm thấy nhẹ tênh. Những áp lực, những hờn tủi tích tụ bấy lâu nay dường như đã tan biến hết trong những câu chuyện vỉa hè với đám bạn. Cậu nhận ra rằng, sự tha thứ không phải là một cái gì đó quá to tát, nó bắt đầu từ việc chấp nhận sự hiện diện của người đó trong cuộc sống hằng ngày của mình.

​Tiếng trống báo hiệu vào tiết học vang lên giòn giã. Cả đám lục tục đứng dậy, dọn dẹp ly tách rồi kéo nhau lên lớp.

​Mối quan hệ giữa Nam và cha, có lẽ đúng như Nam nói, nó đang “ổn”. Và cái sự “ổn” ấy chính là khởi đầu của một cuộc đời mới, nơi Nam không còn phải gồng mình mạnh mẽ một mình nữa, vì giờ đây sau lưng cậu đã có một bờ vai rộng lớn, sẵn sàng nằm ly quăng để nhường cho cậu cả một khoảng trời bình yên.

_

Tiết sinh hoạt lớp của giáo viên chủ nhiệm trôi qua trong bầu không khí có phần thong thả hơn các tiết chuyên môn, nhưng với nhóm của Nam, đây lại là giờ vàng để những câu chuyện thầm kín được khơi mào. Bốn đứa ngồi dồn lại ở dãy bàn cuối cùng, nơi mà tầm mắt của cô giáo thường bị che khuất bởi những cái lưng cao lớn phía trước. Tiếng phấn rít trên bảng đen hòa cùng tiếng quạt trần quay đều đều tạo thành một bức màn âm thanh hoàn hảo cho những cuộc thì thầm.

​Thằng Toàn, vốn dĩ là đứa hiếu động và hay tấu hài nhất nhóm, bỗng nhiên hôm nay lại có vẻ lạ. Nó ngồi chống cằm, đôi mắt thỉnh thoảng lại mơ màng nhìn ra cửa sổ, tay bút vẽ nguệch ngoạc những hình thù không xác định lên bìa vở. Cái vẻ “thiếu nữ ngây ngô” ấy không thể qua mắt được hai camera chạy bằng cơm là Ngọc và Nhi.

​Ngọc nhướng đôi lông mày thanh mảnh, huých khuỷu tay vào sườn Toàn, thì thầm với tông giọng đầy vẻ nghi vấn.

“Này Toàn, nhìn mày cứ như người mất hồn ấy. Đừng nói với tao là… mày đang yêu đấy nhé?”

​Câu hỏi của Ngọc như một tia sét đánh trúng huyệt đạo. Cả Nhi và Nam cũng tò mò xoay hẳn người lại phía Toàn. Toàn giật mình, mặt bỗng chốc đỏ lựng lên như gấc chín, nó xua tay rối rít nhưng cái điệu bộ lúng túng lại càng tố cáo tâm tư bên trong.

“Không… không phải yêu! Làm gì có chuyện đó. Chỉ là… chỉ là tao thấy có người… hơi đặc biệt thôi.”

​Nhi lập tức bắt sóng được ngay, cô nàng chen vào với ánh mắt lấp lánh sự phấn khích.

“Ai? Khai mau! Là bạn nào lớp bên cạnh hay em khóa dưới?”

​Toàn cúi gằm mặt xuống bàn, lí nhí trong cổ họng.

“Không phải lớp mình, cũng chẳng phải khóa dưới. Là… là anh Dương, học trên mình một lớp á.”

​Vừa dứt câu, không gian ở bàn cuối bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Ngọc và Nhi đứng hình mất hai giây, rồi như được lập trình sẵn, hai cô nàng đồng loạt đưa tay che miệng, cố nén một tiếng hét hưng phấn đang chực trào ra ngoài. Đôi mắt của hai hũ nữ chính hiệu rực sáng lên như nhìn thấy kho báu.
​
“Trời ơi! Anh Dương hội học sinh hả?” Nhi thì thầm, giọng run lên vì phấn khích – “Cái anh cao cao, hay chơi bóng rổ, cười một cái là đốn tim cả khối đó hả?”

​Toàn khẽ gật đầu, tai nó lúc này cũng đã đỏ hỏn. Nó bối rối giải thích thêm.
“Thì… tại tao thấy ảnh đẹp trai quá thôi. Hôm nọ đi ngang qua sân bóng, ảnh vô tình ném bóng trúng tao rồi chạy lại xin lỗi, còn xoa đầu tao nữa. Tao… tao thấy tim mình đập nhanh kinh khủng.”

​Trong khi Ngọc và Nhi đang chìm trong những suy nghĩ mơ mộng về một mối tình “đàn anh – đàn em” đầy lãng mạn, thì Nam vẫn ngồi nghệt mặt ra. Cậu chớp mắt nhìn ba đứa bạn, cảm thấy bản thân như đang lạc vào một mê cung ngôn ngữ mà cậu không hề có bản đồ.

​Nam gãi đầu, thắc mắc một cách ngây ngô.

“Thì thấy đẹp trai thôi mà, có gì đâu mà tụi bây làm quá vậy? Tao thấy ba tao cũng đẹp trai, tao thấy mấy diễn viên trên tivi cũng đẹp trai, sao phải đỏ mặt?”

​Nhi nghe thấy vậy, nhìn Nam bằng ánh mắt tội nghiệp cho một tâm hồn trong sáng, rồi cô nàng đẩy nhẹ vai Nam, cười tủm tỉm.

“Nam ơi là Nam, mày đúng là đồ ngốc về chuyện tình cảm. Bạn Toàn nhà mình không phải chỉ thấy đẹp trai kiểu hâm mộ đâu. Bạn ấy là sắp có người thương thật sự rồi đó. Mà người thương này lại là một đàn anh cực phẩm nữa cơ!”

​Ngọc cũng gật đầu phụ họa, hào hứng nói tiếp.

“Mày không hiểu đâu Nam, đây gọi là tình huynh đệ sâu đậm đó! Trời ơi, Toàn ơi, mày giỏi thật đấy, nhìn trúng ngay anh Dương. Để tụi này làm quân sư quạt giấy cho, đảm bảo mày sẽ sớm được anh ấy để mắt tới.”

​Nam vẫn chưa thể tiêu hóa hết những gì mình vừa nghe. Trong thế giới của Nam trước đây, tình yêu là chuyện của đàn ông và phụ nữ, là chuyện của cha và mẹ (dù mẹ cậu đã đi xa). Cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc một đứa con trai như Toàn lại có thể đỏ mặt vì một người đàn ông khác. Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc pha chút thẹn thùng của Toàn, và sự ủng hộ nhiệt tình của Nhi và Ngọc, Nam bỗng thấy chuyện này cũng… không đến nỗi tệ.

​Bạn bè của Nam vốn dĩ là những đứa trẻ điên rồ theo cách rất đáng yêu. Tụi nó cởi mở, không định kiến và luôn sẵn lòng đón nhận những điều mới mẻ. Đặc biệt là Nhi và Ngọc, hai cô nàng vốn là hũ nữ nặng đô, luôn đọc những cuốn tiểu thuyết đam mỹ đầy mộng mơ, nên khi biết tin gà nhà đang để ý đàn anh phía trên, tụi nó coi đó như một sự kiện trọng đại cần phải được ăn mừng.

​Toàn lúc này đã bớt ngại hơn, nó bắt đầu kể thêm về những lần vô tình chạm mặt anh Dương ở căn tin hay thư viện. Mỗi lời kể của Toàn đều khiến Nhi và Ngọc xuýt xoa, bàn tán sôi nổi như đang xem một bộ phim truyền hình dài tập. Nam ngồi giữa ba đứa bạn, thỉnh thoảng lại gật gù theo dù vẫn còn nhiều chỗ chưa hiểu hết.

​Cậu thầm nghĩ, hóa ra tình cảm con người thật đa dạng. Cha cậu vì thương cậu mà sẵn sàng hy sinh mười năm tuổi trẻ ở xứ người, sẵn sàng về quê làm thợ hồ, hái dưa để bù đắp cho con. Còn Toàn, vì một cái xoa đầu của đàn anh mà trái tim cũng biết rung động. Nam nhận ra mình đang sống trong một vòng tròn tình cảm đầy ấm áp và chân thành. Dù là tình cha con, tình bạn hay những rung động đầu đời của tuổi mới lớn, tất cả đều đẹp đẽ theo cách riêng của nó.

​Tiếng trống báo hiệu kết thúc tiết sinh hoạt vang lên. Cô giáo chủ nhiệm thu dọn sổ sách bước ra khỏi lớp. Nhóm bốn đứa cũng lục tục đứng dậy, nhưng cuộc bàn luận về anh Dương vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Toàn bị Nhi và Ngọc kẹp giữa, tra hỏi thêm đủ thứ thông tin. Nam đi phía sau, nhìn bóng dáng của ba đứa bạn, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác nhẹ nhàng.

​Có lẽ chiều nay về, cậu sẽ kể cho cha nghe về chuyện này (tất nhiên là giấu tên Toàn). Cậu muốn biết cha sẽ nghĩ sao, và có lẽ, cậu cũng muốn hỏi cha rằng ngày xưa, lần đầu tiên cha thấy rung động là khi nào. Nam nhận ra, khi mình mở lòng ra với thế giới, thế giới cũng bắt đầu hiện lên với những màu sắc rực rỡ và kỳ diệu hơn bao giờ hết. Cậu không còn là đứa trẻ cô độc mang vết sẹo trên mặt nữa, cậu là một phần của nhóm bạn đầy sức sống, và là đứa con trai duy nhất trong trái tim của một người cha tuyệt vời.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz