Nắng bắt đầu lên cao, đổ những vệt vàng óng ả xuống con đường làng còn thơm mùi đất ẩm sau mưa. Đạt xếp những sọt dưa leo xanh mướt, còn đọng sương sớm lên chiếc xe kéo bằng gỗ cũ kỹ. Thân hình cơ bắp của anh hiện rõ dưới lớp áo thun thấm đẫm mồ hôi khi anh cúi người, gồng mình kéo chiếc xe đi. Những thớ cơ ở bắp tay cuộn lên theo từng nhịp bước, vững chãi và đầy sức mạnh.
Nam lẳng lặng đi bộ phía sau theo lời dặn của ông nội. Nhìn bóng lưng to lớn của cha đang kéo theo cả một gia tài nhỏ của gia đình, lòng Nam dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu không còn đi cách xa cha như mọi khi, mà lần này cậu lon ton bước sát ngay cạnh bánh xe kéo, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đôi bàn tay đầy sẹo của cha đang nắm chặt lấy thanh đòn gỗ. Chợ quê nằm ngay đầu ngõ, chỉ cần đi qua một cây cầu nhỏ và vài rặng dừa là tới, nhưng đây là lần đầu tiên sau mười năm, Nam đi con đường này cùng cha mình.
“Cha, rẽ trái chỗ cây đa kia nha cha. Chỗ ông nội ngồi là ở dãy phía trong, gần sạp vải của bà Tư.” – Nam lên tiếng chỉ đường, giọng cậu đã mất đi cái vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là sự sốt sắng của một người dẫn đường thực thụ.
Đạt gật đầu, nụ cười rạng rỡ không rời môi: “Ừ, cha biết rồi. May có con chỉ đường.”
Đến nơi, Đạt lót tấm bạt nhựa màu xanh xuống đất. Anh cẩn thận nhấc từng trái dưa từ sọt ra, sắp xếp chúng thành những đống nhỏ ngay ngắn.
Những trái dưa leo xanh mướt, căng mọng dưới nắng sớm trông vô cùng bắt mắt. Vừa bày xong, một nhóm khách quen của ông bà nội đã nhanh chóng vây lại. Thấy một người đàn ông lạ mặt, cao ráo, gương mặt thanh tú đầu tóc bảnh bao ngồi bán, ai nấy đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Thím Bảy, người chuyên bán cá ở sạp bên cạnh, vừa xách giỏ qua đã thốt lên.
“Chà, nay ông bà Tư chơi lớn dữ nghen! Thuê hẳn người mẫu ở đâu về bán dưa dùm hả Nam? Nhìn bảnh trai, phong độ thế này thì dưa nào mà bán chẳng chạy!”
Cô Sáu bán rau kế bên cũng tấm tắc khen ngợi, mắt không rời khỏi vẻ ngoài lịch lãm của Đạt.
“Đúng đó, nhìn tướng tá này chắc là Việt kiều ở đâu mới về rồi. Ông Tư khéo chọn người phụ việc quá, đẹp trai đến mức nhìn thôi đã thấy dưa ngọt rồi!”
Đạt chỉ biết cười ngượng ngùng, đôi tay vẫn thoăn thoắt xếp dưa. Nam đứng bên cạnh, thấy cha được khen thì lòng phổng mũi vô cùng, nhưng cái tính tự ái trẻ con vẫn khiến cậu chỉ khẽ nhếch môi. Đúng lúc đó, thằng Tùng – đứa cùng xóm vốn hay kiếm chuyện với Nam – đang đi ngang qua với túi đồ ăn sáng trên tay. Thấy cảnh này, Tùng đứng khựng lại, đôi mắt nheo nheo vẻ châm chọc. Nó nhớ lại trận ẩu đả hôm trước và sự xuất hiện của Đạt ở trường, liền lên giọng mỉa mai.
”Chà, hai cha con đi bán dưa à? Nhìn thắm thiết quá nhỉ Nam! Cha mới về có khác, dính nhau như sam ấy!”
Tùng cố ý nói thật to để gây sự chú ý, mong muốn làm Nam cảm thấy xấu hổ vì việc phải đi bán dưa ngoài chợ. Nhưng lần này, nó đã nhầm. Lời châm chọc của Tùng vô tình lại là một phát súng nổ tung sự tò mò của cả khu chợ.
Tiếng nói “hai cha con” vang lên khiến mọi người xung quanh sững lại.
“Hả? Cha thằng Nam thật đấy à?” – Thím Bảy trợn tròn mắt. – “Trời ơi, Đạt đó hả con? Thằng Đạt đi Hàn Quốc mười năm nay mới về đó sao?”
Đạt ngẩng đầu lên quay sang mỉm cười với thím Bảy.
“Dạ, là con, con trai ông bà Tư đây thím. Con mới về nước, nay thay cha con ra chợ bán.”
Nam nhìn Tùng bằng ánh mắt đầy kiêu hãnh. Cậu không hề thấy xấu hổ, ngược lại, cậu đứng sát vào cạnh cha, giọng vang lên rõ ràng.
“Phải, cha tao đó. Cha tao về rồi, từ giờ cha tao sẽ ở nhà luôn, không đi đâu nữa.”
Câu khẳng định của Nam như một cú giáng mạnh vào sự châm chọc của Tùng, khiến nó cứng họng rồi lủi thủi đi mất. Nhưng quan trọng hơn, thông tin “Đạt là cha ruột của Nam” đã lan đi nhanh hơn cả gió. Chỉ trong chốc lát, hội chị em phụ nữ và các bà nội trợ trong chợ kéo tới đông nghịt quanh tấm bạt xanh. Người ta đến không chỉ để mua dưa, mà còn để xem tận mắt người cha cực phẩm của thằng Nam mà bấy lâu nay họ chỉ nghe danh qua những món tiền gửi về.
“Cho tôi hai ký dưa nghen Đạt! Nhìn trái dưa tươi thế này, lại còn chính tay cha thằng Nam hái thì chắc chắn là ngon nhất chợ rồi.”
“Lấy cho cô năm ký luôn, về biếu hàng xóm. Chà, thằng Nam có người cha giỏi giang, đẹp trai thế này!”
Khung cảnh trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Đạt lúng túng giữa vòng vây của các bà các chị, đôi bàn tay bắt đầu cân dưa, bỏ túi nilon không ngớt.
Nam đứng bên cạnh phụ cha thu tiền và thối tiền lẻ. Lần đầu tiên, hai cha con phối hợp với nhau nhịp nhàng đến thế. Nam thấy hãnh diện vô cùng khi nghe người ta khen cha mình, không phải khen vì tiền, mà khen vì cái cách anh chăm chút từng trái dưa, vì cái vẻ hiền lành và sự quan tâm anh dành cho cậu.
Những trái dưa leo xanh mướt được bán sạch vèo chỉ trong chưa đầy một tiếng đồng hồ. Tấm bạt nhựa giờ chỉ còn lại vài vụn lá dưa khô. Đạt lau mồ hôi trên trán, nhìn số tiền lẻ trong tay rồi nhìn sang Nam, ánh mắt đầy trìu mến.
“Hết sạch rồi con ạ. Cha không ngờ mọi người ủng hộ mình thế này.”
Nam mỉm cười, một nụ cười thật sự thoải mái.
“Tại cha đẹp trai đó. Mấy thím, mấy cô ở đây mê cái vẻ đẹp của cha rồi.”
Đạt bật cười khà khà, tiếng cười sảng khoái hòa vào không khí tấp nập của chợ quê. Anh xếp tấm bạt lại, dọn dẹp xe kéo rồi quay sang hỏi con.
“Xong việc rồi, giờ cha con mình đi mua bàn học cho con luôn nhé? Hay con muốn ăn gì không, cha đãi!”
Nam gật gật đầu, lần này cậu chủ động nắm lấy một bên tay kéo của xe, cùng cha đẩy chiếc xe trống không trở về. Đi giữa chợ, trước bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ, Nam thấy mình không còn là đứa trẻ lẻ loi của mười năm trước nữa. Cậu đã có cha bên cạnh, một người cha bằng xương bằng thịt, một người cha vừa đẹp trai, vừa biết lao động, và trên hết, một người cha đã chọn ở lại vì cậu.
Nắng dâng cao quá đầu ngọn tre, đổ cái nóng hanh vàng xuống những con đường đất đỏ rợp bóng dừa. Chiếc xe kéo trống không khua lạch cạch trên mặt đường, âm thanh vui tai hòa cùng tiếng cười nói xôn xao của chợ huyện vào buổi xế trưa. Đạt dắt tay con trai, cả hai đang rảo bước về phía sạp đồ gỗ nằm ở dãy phía Đông, nơi những bộ bàn học sinh bằng gỗ ép sáng bóng đang được bày biện mời gọi.
Nhưng khi chỉ còn cách sạp đồ gỗ chừng mươi thước, bước chân Đạt đột ngột khựng lại. Anh nhìn chằm chằm vào những bộ bàn ghế, rồi lại đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn xa xăm về phía con đường dẫn về ngôi nhà cũ của gia đình. Một ý nghĩ gì đó vừa lóe lên trong đầu người cha, khiến gương mặt anh trở nên đăm chiêu lạ thường.
“À, Nam này…” – Đạt xoay người lại, đặt tay lên vai con trai, giọng anh trầm xuống nhưng đầy vẻ quả quyết “Hay là khoan hãy mua bàn hôm nay. Cha tính thế này, tuần sau cha sửa nhà, khi xong xuôi đâu đấy rồi hẵng mua một thể, cho nó tiện, cũng để kê vào cho nó vừa vặn cái góc mới.”
Nam ngẩn người ra, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Cậu đứng chết trân giữa dòng người qua lại, hỏi lại với vẻ chưa tin vào tai mình.
“Sửa nhà ạ? Nhà mình… nhà mình vẫn ở tốt mà cha?”
Đạt mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng ẩn chứa bao nhiêu dự định lớn lao. Anh dắt con đi chậm lại, vừa đi vừa thủ thỉ.
“Ừ, cha tính rồi. Mười năm qua cha tích cóp được một khoản, vốn dĩ định để dành cho con vào đại học, nhưng giờ cha thấy căn nhà mình xập xệ quá. Mưa xuống là ông nội lại phải leo lên lợp lại mái, tường thì thấm ẩm. Cha tính sửa lại nhà mình một chút cho nó vững chãi hơn, kiên cố hơn để chống chọi với bão gió miền Tây mình.”
Ngừng một nhịp, Đạt nhìn sâu vào mắt Nam, ánh mắt trìu mến như muốn bù đắp tất cả.
“Quan trọng nhất là cha sẽ xây lại cho con một cái phòng riêng đàng hoàng, có cửa sổ nhìn ra vườn dưa, có kệ sách cao thật cao để con tha hồ đựng đồ. Rồi phòng của ông bà nội cũng phải nới rộng ra, lát gạch men cho mát, cho ông bà già rồi nằm cho đỡ đau lưng. Còn cha… cha thì đơn giản thôi, cha chỉ cần ngủ trên cái bộ ly quăng cũ trước nhà là được rồi, vừa mát lại vừa trông nhà cho cả nhà ngủ ngon.”
Nam nghe đến đó, lồng ngực bỗng thắt lại một cái. Một cảm giác thương cảm dâng lên nghẹn đắng nơi cổ họng. Cậu nhìn người cha lịch lãm ban sáng, giờ đây lại đang tính toán từng chút một, sẵn sàng nhường cái phòng tốt nhất cho con, cái nơi êm ái nhất cho cha mẹ, còn bản thân mình thì chấp nhận nằm trên bộ phản gỗ cứng ngắc ở gian ngoài. Sự hy sinh của Đạt quá lớn lao, quá trực diện khiến Nam không biết phải đáp lại thế nào. Cậu muốn bảo cha đừng làm thế, muốn bảo cha cũng cần một chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng, nhưng thói quen giữ kẽ và sự tự ái trẻ con vẫn giữ cậu trong sự im lặng.
Nam không nói gì, cậu chỉ cúi đầu nhìn xuống đôi dép lê của mình, nhưng bước chân cậu đã vô thức xích lại gần cha hơn một chút. Hai cha con lại tiếp tục dạo chợ quê buổi sáng, không mua bàn nữa, nhưng trong lòng mỗi người đều đã có một bản vẽ cho ngôi nhà tương lai đầy ấm áp.
Chợ quê vào buổi trưa là một thế giới đa sắc màu và rộn rã âm thanh. Đạt kéo chiếc xe không, Nam đi bên cạnh, cả hai lách qua những sạp hàng rực rỡ. Mùi thơm nồng của những khay mắm cá sặc, cá linh tỏa ra từ sạp đồ khô hòa quyện với mùi thơm ngọt lịm của những gánh chè bà ba, chè đậu đỏ nghi ngút khói. Tiếng những bà nội trợ ngã giá, tiếng băm thịt trên thớt gỗ, tiếng những chú gà nhốt trong lồng thỉnh thoảng lại gáy vang… tất cả tạo nên một nhịp sống hối hả nhưng bình dị lạ thường.
Đạt dắt con đi qua dãy hàng xén, nơi bày bán đủ thứ vật dụng lặt vặt từ cuộn chỉ, cái kim đến những chiếc kẹp tóc màu mè. Anh dừng lại mua cho bà nội một xấp vải lụa mới màu nâu sòng, rồi mua cho ông nội một gói thuốc rễ loại ngon nhất chợ. Nam lặng lẽ quan sát, cậu thấy cha mua đồ cho mọi người rất hào phóng, nhưng đến lượt mình, Đạt chỉ xem qua một chiếc áo thun đơn giản rồi lại đặt xuống.
“Cái này ngon nè Nam! Lại đây cha mua cho con cái bánh cam.” – Đạt hào hứng kéo con lại phía một bà cụ đang ngồi bên đôi quang gánh đầy những chiếc bánh cam vàng óng, phủ đầy mè.
Nam nhận lấy chiếc bánh còn nóng hổi, vỏ bánh giòn tan, nhân đậu xanh bên trong ngọt bùi. Cậu cắn một miếng, vị ngọt thấm vào đầu lưỡi, xua đi cái nắng nóng của buổi trưa. Cậu bẻ đôi chiếc bánh, đưa một nửa cho cha.
“Cha ăn đi… ngọt lắm.”
Đạt ngớ người ra, nhìn nửa chiếc bánh trên tay con trai mà đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe. Anh đón lấy, nhai chậm rãi như đang thưởng thức một món cao lương mỹ vị nhất thế gian.
Hai cha con cứ thế, vừa đi vừa ăn bánh, lang thang khắp các ngõ ngách của khu chợ quê. Họ đi ngang qua sạp trái cây, nơi những trái xoài cát chín vàng thơm nức, đi qua những thau cá lóc đồng còn quẫy đuôi sàn sạt trong nước.
Đạt dừng lại hỏi mua vài ký đinh, mấy cuộn dây kẽm và một ít dụng cụ thợ hồ cơ bản ở cửa hàng kim khí. Anh chuẩn bị cho kế hoạch đại tu ngôi nhà vào tuần tới. Nam phụ cha xếp đồ lên xe kéo. Càng đi, Nam càng cảm thấy cái chợ quê vốn dĩ quen thuộc này hôm nay sao mà đẹp đến thế. Có lẽ vì bên cạnh cậu lúc này là một bờ vai rộng lớn, một người cha sẵn sàng nằm ly quăng để con có phòng riêng, một người cha mà mỗi bước đi đều mang theo sự bảo bọc vững chãi.
Tiếng ồn ào của buổi chợ quê như dần xa lạ phía sau lưng khi hai cha con rẽ vào một góc khuất, nơi những sạp hàng vải vóc, quần áo treo san sát nhau. Đạt dắt chiếc xe kéo đi chậm lại.
Ánh mắt anh vô tình dừng lại ở một sạp đồ lót bình dân bày bán đủ loại, từ dành cho người lớn đến trẻ em. Là một người cha từng trải, lại sống nhiều năm ở xứ người, Đạt hiểu rõ những nhu cầu tối thiểu của một đứa trẻ đang bước vào ngưỡng cửa dậy thì.
Đạt khựng lại, nhìn sang Nam – cậu con trai đang đứng ngơ ngác cạnh xe kéo. Anh nhìn bộ quần áo của Nam, rồi khẽ nhíu mày. Anh đã quan sát con mấy ngày nay, và anh nhận ra một điều mà lẽ ra anh phải để ý sớm hơn.
Nam không hề có thói quen mặc đồ lót. Đạt thở hắt ra, một cảm giác tội lỗi pha lẫn trách nhiệm dâng lên trong lòng. Anh tiến về phía sạp hàng, giọng nói trầm ấm.
”Nam, hay là cha mua cho con mấy cái quần lót nhé? Con lớn rồi, không mặc sao được.”
Nam đang đứng nhìn mấy món đồ chơi gỗ, nghe cha nói câu đó thì mặt cậu lập tức đỏ bừng như bị ai tạt nước sôi. Cậu lắp bắp, đôi tay vò vò vạt áo.
”Ơ… cha… con… con không cần đâu, cha đừng mua…”
Nhưng Đạt đã không để con trai kịp từ chối. Anh đã ngồi sụp xuống sạp hàng, đôi bàn tay bới bới những chồng quần áo ngay ngắn. Đạt hỏi cô chủ sạp bằng giọng điệu rất tự nhiên, như đang hỏi mua rau củ vậy.
”Cô ơi, loại quần lót nam này có những size nào thế cô?”
Cô chủ sạp – một người đàn bà trung niên với nụ cười đôn hậu nhanh nhảu đáp.
“Ôi, đủ cả cưng ơi! Từ size nhỏ xíu cho tới cỡ đại. Cưng mua cho cháu hả?”
Đạt gật đầu dứt khoát.
“Vâng, lấy cho em 10 cái size M nhé, loại vải cotton cho nó thoáng mát.”
Nam đứng cạnh đó chỉ biết dán mắt xuống đất, giá như lúc này đất có một cái lỗ để cậu chui xuống cho đỡ quê.
10 cái! Sao mà nhiều thế không biết!
Trên đường về, chiếc xe kéo lại lạch cạch lăn bánh. Đạt treo túi đồ lên tay cầm xe, nhìn vẻ mặt vẫn còn lúng túng của con trai, anh vừa cười vừa giải thích.
“Cha thấy con ở nhà toàn mặc quần đùi lỏng lẻo, không có đồ lót gì cả nên cha sắm luôn. Đừng ngại, cái này là nhu cầu thiết yếu mà con.”
Nam lí nhí trong cổ họng.
“Con… con không mặc quen rồi, từ nhỏ đến giờ toàn thế…”
Đạt nghiêm giọng, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ bao dung.
“Không quen cũng phải quen. Lớn rồi là phải mặc, để bảo vệ cơ thể, con hiểu không?”
Nam bỗng ngước lên, đôi mắt tò mò nhìn cha rồi buột miệng hỏi một câu khiến Đạt cũng phải đứng hình.
“Vậy… cha có mặc không?”
Đạt hơi đỏ mặt, nhưng anh vẫn gật đầu dứt khoát.
“Có chứ, tất nhiên là có.”
Nam bĩu môi, giọng đầy hoài nghi.
“Cha nói xạo. Ở nhà con có thấy cha mặc đâu, toàn thấy cha cởi trần mặc mỗi cái quần đùi.”
Đạt gãi đầu, cười gượng gạo.
“À… thì… ở nhà mà con, ở nhà thì cho thoải mái, chứ ra ngoài hoặc làm việc thì vẫn phải mặc chứ.”
Nam vẫn chưa buông tha, cậu gặng hỏi tiếp, giọng đầy vẻ nghiên cứu.
“Nhưng mà sao mình phải mặc quần lót vậy cha? Tại sao không mặc quần dài là đủ rồi?”
Đạt khẽ hắng giọng. Anh định giảng giải một tràng về lý thuyết vệ sinh, về cấu tạo, về sự ma sát và độ ẩm… nhưng nhìn thấy cái vẻ ngây ngô pha lẫn bối rối của Nam, anh biết cậu sẽ chẳng hiểu gì cả. Anh thở dài, quyết định phá lệ, nói thẳng một lần cho xong.
Đạt hơi nghiêng người về phía Nam, hạ thấp giọng xuống một chút, gương mặt người đàn ông lịch lãm bỗng chốc ửng đỏ lên vì ngại.
”Thì… ừ thì… con trai lớn lên mà, đâu có phải lúc nào cũng bình thường đâu. Có mấy lúc… con cu của con… nó sẽ tự nhiên cương lên ấy. Mặc quần lót là để cố định nó, để bảo vệ con trong mấy cái tình huống dở khóc dở cười đó thôi. Con hiểu chưa?”
Nam sững người. Câu nói ngắn gọn, trực diện ấy như một cú đánh mạnh vào sự ngây thơ của cậu. Nam đỏ mặt tía tai, mắt mở to, rồi nhanh chóng quay mặt đi hướng khác, miệng lầm bầm.
“Cha… cha nói kỳ quá…”
Đạt cười khà khà, cảm giác khoảng cách giữa hai cha con lại rút ngắn thêm một bước nữa. Anh vỗ vai con, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn.
“Có gì mà kỳ, đó là chuyện bình thường của đàn ông. Cha cũng từng trải qua cái tuổi của con, cũng từng ngại ngùng y như con bây giờ vậy. Thế nên, chuyện cha mua cho con, con cứ nhận lấy, không có gì phải xấu hổ cả.”
Nam im lặng, nhìn túi đồ treo trên xe kéo. Sự ngại ngùng vẫn còn đó, nhưng trong lòng cậu không còn cảm giác bị tổn thương hay khó chịu nữa. Thay vào đó là một sự ấm áp lạ lùng. Thì ra, cha cũng có những bí mật của đàn ông, và cha không giấu cậu. Cha đang dạy cậu cách làm một người đàn ông thực thụ, bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, tế nhị nhất mà trước đây cậu chưa từng có ai để hỏi.
Những ngày sau đó, Nam bắt đầu tập làm quen với người bạn mới trong tủ quần áo. Cậu thực hiện đúng lời dạy của Đạt, mặc quần lót đều đặn mỗi ngày. Nam vốn là đứa trẻ năng động, lại hay chạy nhảy, chơi đùa cùng đám bạn, nên việc mặc thêm một lớp vải chật chội khiến cậu không ít lần thấy gò bó. Dù vậy, cái uy của cha và sự tế nhị mà Đạt đã truyền đạt khiến Nam kiên trì giữ thói quen ấy, coi như đó là một nghi thức để trưởng thành.
Nhưng rồi, sự cố cũng đến. Chiều hôm ấy, vừa đi học về, Nam thấy phần bẹn mình nóng rát, khó chịu như có kiến lửa đốt. Cậu vội vàng chạy vào phòng, đóng cửa lại và cởi bỏ chiếc quần dài, rồi tống khứ luôn cái quần lót ra ngoài. Vừa nhìn xuống, Nam giật mình thảng thốt, hai bên bẹn của cậu đỏ hỏn, da dẻ tấy lên, sờ vào một cái là cảm giác rát buốt xộc lên tận óc. Cậu loay hoay không biết làm sao, lòng đầy hoảng loạn. Nghĩ mãi, Nam quyết định mở cửa, lí nhí gọi cha.
Đạt đang sửa lại mấy cái nan tre ngoài hiên, nghe tiếng con gọi với vẻ thất thanh thì vội vã vứt đồ nghề, lao vào phòng Nam.
“Có chuyện gì thế con? Con làm sao?” Đạt hỏi, giọng hớt hải.
Nam ngượng ngùng chỉ vào bẹn mình, mặt đỏ bừng.
“Cha… cha xem thử, con bị rát đỏ hết cả lên rồi, đau quá…”
Vì đang ở trong phòng riêng, lại vừa đi học về còn nóng bức, Nam có thói quen cởi sạch quần áo để thoải mái. Khi Đạt bước vào, cả cơ thể non nớt, tràn đầy sức sống của cậu thiếu niên đang trần truồng trước mắt anh. Đạt thoáng chút ngượng ngùng, ánh mắt anh khẽ tránh đi, nhưng sự lo lắng cho con trai nhanh chóng lấn át tất cả. Anh tiến lại gần, cúi xuống xem xét vết đỏ.
Đạt khẽ nhíu mày, rồi đặt bàn tay thô
ráp của mình lên vùng da đang đỏ ửng của Nam để kiểm tra mức độ tổn thương. Nam khẽ rùng mình, cảm giác bàn tay cha mát lạnh chạm vào chỗ rát khiến cậu vừa đau vừa thấy lạ lẫm. Đạt nhìn kỹ, rồi trầm ngâm.
“Chắc là tại cha mua size M hơi bé so với người con, nó bó quá nên khi con vận động, vải cọ xát vào da thịt thành ra bị hăm đỏ thế này đây. Để mai cha ra chợ mua lại size L cho con, size này thoải mái hơn.”
Nói rồi, Đạt đứng dậy.
“Chờ cha một chút.”
Anh đi ra ngoài, hỏi bà nội một lúc rồi quay lại với một chai phấn rôm trị hăm trên tay. Đạt đổ một ít bột phấn trắng mịn ra lòng bàn tay mình, xoa nhẹ để làm ấm rồi tiến lại gần phía con trai. Nam lúc này đứng yên, hơi thở có chút gấp gáp. Cậu nhìn cha mình – một người đàn ông mạnh mẽ, cương nghị – đang cúi xuống, tỉ mỉ chăm sóc vùng nhạy cảm của cậu như chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh. Sự dịu dàng ấy khiến Nam thấy tim mình đập liên hồi.
Đạt bắt đầu xoa phấn lên vùng bẹn bị đỏ của Nam. Đôi bàn tay chai sần của cha di chuyển thật khéo léo, cẩn thận tránh làm Nam đau. Bột phấn mát lạnh làm dịu đi cái rát bỏng, Nam thấy dễ chịu hẳn. Thế nhưng, khi những ngón tay của Đạt vô tình chạm vào vùng nhạy cảm hơn của cậu, Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống. Cậu cố gắng thả lỏng, nhưng không hiểu sao, thứ đó – lại bắt đầu phản ứng.
Nó bắt đầu cứng dần lên, vươn dài ra và dựng đứng trước mặt Đạt.
Không gian trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Đạt đang tập trung xoa phấn, khi bàn tay anh chạm vào con cặc cứng cáp ấy, anh khựng lại.
Đạt ngước nhìn lên, thấy mặt Nam đã đỏ như gấc chín, ánh mắt cậu bối rối, đầy sự hổ thẹn nhưng cũng chứa đựng sự hưng phấn khó kiểm soát.
Đạt hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh không tỏ ra sợ hãi, cũng không buông lời trách mắng. Anh là một người đàn ông, anh từng trải qua cái tuổi dậy thì đầy biến động ấy.
Đạt vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay anh hơi dừng lại trên da thịt con trai. Anh nhìn Nam, ánh mắt dịu dàng như đang thấu hiểu mọi nỗi niềm của đứa trẻ đang lớn.
“Không sao đâu con. Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể thôi. Đừng thấy xấu hổ. Con đang lớn, mọi thứ trong con đang thay đổi, cả tâm trí lẫn cơ thể.”
Giọng của Đạt trầm ấm, bình thản đến mức lạ lùng, xua tan đi sự ngượng ngùng đang bao trùm lấy hai cha con. Nam nghe cha nói thế thì bớt căng thẳng hơn, nhưng cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Đạt tiếp tục nhẹ nhàng xoa nốt chỗ phấn còn lại, rồi sau đó đứng thẳng dậy, cất chai phấn lên kệ. Anh lấy một chiếc khăn sạch lau tay, rồi quay lại nhìn con, giọng nói đầy sự an ủi.
”Từ nay, nếu có chuyện gì lạ lẫm xảy ra với cơ thể mình, cứ nói cho cha. Đừng giấu, cũng đừng tự làm mình sợ. Cha ở đây, cha sẽ hướng dẫn con. Con không cần phải thấy xấu hổ với chính cha mình, nghe chưa?”
Nam khẽ gật đầu, sự tự ái và mặc cảm về cơ thể của mình dường như đã được cha tháo gỡ hoàn toàn. Cậu cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình nhưng cực kỳ bền chặt vừa được bện thêm một nút thắt quan trọng.
Đạt bước ra khỏi phòng, để lại Nam với những suy nghĩ vừa bối rối nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Đêm đó, Nam nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.
Cậu không còn thấy sợ hãi khi cơ thể mình thay đổi nữa. Cha đã về, cha đã đứng đó, và cha đã dạy cho cậu biết rằng, trở thành một người đàn ông, dù có những lúc xấu hổ hay vụng về, thì vẫn là một hành trình đầy tự hào khi có cha đi cùng.