Sau hôm đó, bầu không khí trong căn nhà nhỏ giữa lòng quê yên bình đã có những chuyển biến âm thầm nhưng mạnh mẽ. Những cơn giông bão của sự giận dữ, những tiếng quát tháo hay cái nhìn tuyệt tình của Nam đã không còn xuất hiện. Tuy nhiên, để nói là thân thiết ngay lập tức như những cặp cha con bình thường thì vẫn chưa tới mức đó. Giữa Nam và Đạt vẫn tồn tại một khoảng lặng, nhưng đó không còn là khoảng lặng của sự thù ghét, mà là khoảng lặng của sự quan sát và làm quen lại từ đầu.
Nam bắt đầu để ý đến cha mình nhiều hơn. Cậu không còn cố tình lảng tránh mỗi khi Đạt xuất hiện trong tầm mắt.
Từ khi Đạt quyết định cạo đi bộ râu lởm chởm để đi họp phụ huynh cho con, anh dường như cũng chú ý đến vẻ ngoài của mình hơn để không làm Nam phải hổ thẹn. Nam thầm quan sát cha khi anh đang lúi húi quét sân hay khi anh ngồi bên hiên vót nan tre.
Quả thật, khi trút bỏ vẻ lôi thôi, Đạt trông rất trẻ trung và đẹp trai. Gương mặt anh có những đường nét cương nghị, sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm mang theo chút phong trần của người đã đi qua bao sương gió xứ người.
Nam để ý thấy thân hình của cha không giống với những người đàn ông ở quê vốn thường bụng phệ vì bia rượu hoặc gầy gò vì thiếu chất. Đạt có một thân hình săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không phải kiểu to lớn, đồ sộ như những người tập thể hình trong phòng gym. Đó là kiểu cơ bắp thực thụ, được hình thành và tôi luyện qua hàng ngàn giờ lao động chân tay nặng nhọc.
Những thớ cơ ở bắp tay và vai hiện rõ mỗi khi Đạt bê vác vật nặng, nó chắc nịch như gỗ lim, là kết quả của sự hy sinh thầm lặng để đổi lấy từng đồng tiền gửi về quê nhà.
Có những buổi chiều, Nam ngồi ở bàn học, vờ như đang làm bài tập nhưng thực chất là lén nhìn qua cửa sổ thấy cha đang cởi trần để gánh nước.
Những vết sẹo trên lưng và tay cha, dấu tích của những tai nạn lao động giờ đây trong mắt Nam không còn là sự xấu xí nữa. Cậu nhìn thấy ở đó một sự kiêu hãnh âm thầm, một minh chứng cho tình yêu thương mà cha đã dành cho mình suốt mười năm qua theo cách đau đớn nhất.
Mối quan hệ của họ bắt đầu được kết nối lại bằng những hành động nhỏ nhặt, không lời. Có lần, chiếc xe đạp của Nam bị tuột xích, cậu vừa định tự tay sửa như mọi khi thì Đạt đã lẳng lặng đi tới, cầm lấy chiếc giẻ lau và hộp dầu máy. Nam đứng lặng một bên, nhìn đôi bàn tay đầy sẹo của cha thoăn thoắt lắp xích và lau chùi sạch sẽ từng chi tiết nhỏ. Khi làm xong, Đạt chỉ khẽ nói: “Xong rồi đó, con đi thử xem”. Nam không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi dắt xe đi, nhưng lòng cậu thấy ấm áp lạ kỳ.
Lại có lần, Đạt lấy ra một món đồ chơi công nghệ mà anh vẫn cất kỹ trong vali. Anh rụt rè đặt nó lên bàn học của con rồi đi ra ngoài ngay, không đợi Nam phản ứng. Tối đó, Nam đã mở hộp ra xem. Cậu không còn ném nó vào xó bếp như trước nữa. Cậu trân trọng đặt nó ngay ngắn bên cạnh chồng sách vở, như một sự chấp nhận thầm lặng đối với sự quan tâm của cha.
Khoảng ranh giới của sự tự ái trong Nam vẫn còn đó, nhưng nó mỏng manh đi từng ngày. Cậu bắt đầu quen với sự hiện diện của Đạt trong nhà.
Cậu không còn thấy khó chịu khi nghe tiếng Đạt trò chuyện cùng ông bà nội.
Thậm chí, đôi khi Nam còn thấy vui khi thấy cha cười – nụ cười của một người đàn ông đã tìm lại được bến đỗ sau bao năm lênh đênh.
Đạt cũng tinh tế hơn. Anh không còn vồ vập, không còn cố ép Nam phải nói chuyện với mình. Anh chọn cách ở bên cạnh con như một cái bóng thầm lặng, sẵn sàng hỗ trợ khi con cần. Sự nhẫn nại của Đạt chính là chìa khóa mở dần cánh cửa trái tim đã đóng chặt của Nam. Anh hiểu rằng, mười năm xa cách không thể bù đắp trong mười ngày, nhưng chỉ cần Nam không còn đẩy anh ra, đó đã là hạnh phúc lớn nhất rồi.
Trong những bữa cơm chiều, Nam đã bắt đầu ngồi chung mâm một cách tự nhiên hơn. Cậu không còn chỉ gắp đồ ăn bà nấu mà đã bắt đầu nếm thử những món cha mua về. Đôi khi, giữa bữa ăn, hai cha con vô tình chạm mắt nhau. Nam không còn trừng mắt giận dữ nữa, cậu chỉ khẽ cúi đầu xuống bát cơm, giấu đi một nụ cười mờ nhạt.
Bà nội ngồi cạnh bên, nhìn thấy tất cả những biến chuyển nhỏ đó, lòng bà vui như nở hoa. Bà hiểu rằng sợi dây huyết thống đang tự làm công việc của nó, nối liền những đứt gãy của quá khứ. Nam đang lớn lên, và cậu đang học cách để trở thành một người đàn ông biết thấu hiểu và tha thứ. Còn Đạt, anh đang được sống lại những ngày tháng làm cha mà anh đã bỏ lỡ.
Mối quan hệ của hai cha con giống như một con diều đang đợi gió. Những nan tre đã được dán lại chắc chắn, sợi dây cước đã được nối liền, chỉ cần một cơn gió của sự thành thật và một chút thời gian nữa thôi, con diều ấy chắc chắn sẽ bay cao, bay xa trên bầu trời của sự đoàn viên.
Nam nhìn cha mình, một người đàn ông đẹp trai, khỏe mạnh và đầy trách nhiệm. Cậu thầm nghĩ: “Hóa ra, cha mình cũng tuyệt vời đến thế”. Cậu không còn thấy xấu hổ, không còn thấy tự ti vì cái danh hiệu “đứa trẻ không cha”. Cậu đã có cha, một người cha bằng xương bằng thịt, đang đứng đây để cùng cậu viết tiếp những chương mới của cuộc đời.
_
Trời chiều đổ sụp xuống một màu xám xịt, những đám mây nặng trĩu mang theo hơi nước từ phía sông Tiền tràn vào, nhanh chóng biến thành một trận mưa rào trắng xóa cả cánh đồng.
Tiếng mưa nện vào mái tôn rì rào, nước tuôn xối xả qua những máng xối tre, tạo thành bức màn trắng mờ ảo bao phủ lấy ngôi nhà nhỏ.
Từ phía vườn sau, Đạt hớt hải chạy vào. Anh không dùng ô, cũng chẳng mặc áo mưa, chỉ lấy một chiếc bao tải cũ che tạm lên đầu. Những hạt mưa lớn quất thẳng vào người, làm ướt sũng chiếc áo phông xám, dán chặt vào những thớ cơ bắp chắc nịch trên đôi vai rộng. Đạt đạp lên những vũng nước đọng ở sân gạch, chạy nhanh vào hiên nhà, vừa thở dốc vừa đưa tay vuốt nước mưa trên mặt.
Ông bà nội Nam đang ngồi trên hai chiếc ghế mây đặt trước hiên, nhâm nhi bát nước trà xanh nóng hổi để xua đi cái se lạnh của trận mưa bất chợt. Thấy con trai ướt như chuột lột, bà nội tất tả đứng dậy.
”Cái thằng này, mưa gió thế mà không vào sớm, lại còn chạy ra vườn làm gì không biết. Lại đây lau mặt đi con, kẻo cảm lạnh bây giờ.”
Đạt cười hiền, nụ cười của một người đàn ông đã trút bỏ được gánh nặng mười năm viễn xứ. Anh đón lấy chiếc khăn mặt từ tay mẹ, vừa lau vừa nhìn về phía mảnh vườn phía sau, nơi những giàn dưa leo xanh mướt đang rung rinh dưới sức nặng của trận mưa. Anh nói, giọng vang lên giữa tiếng mưa rơi.
”Con ra xem lại mấy giàn dưa. Cha à, con nghĩ dưa leo vườn mình thu hoạch được rồi đó. Mấy trái lứa đầu nó to tròn, da láng mướt rồi. Để thêm vài bữa nữa mưa dầm thế này, dưa nó ngậm nước rồi già mất, ăn lại xơ, uổng lắm cha.”
Ông nội chậm rãi nhấp một ngụm trà, đôi mắt mờ đục nhìn ra màn mưa trắng xóa trước mặt. Nghe con trai nói, ông khẽ thở dài một tiếng, nhưng là tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm. Cái mảnh vườn này là mồ hôi nước mắt của ông suốt mấy năm Đạt vắng nhà, là nơi ông gửi gắm tuổi già để có đồng ra đồng vào nuôi cháu. Nhưng sức người có hạn, cái lưng của ông giờ đã phản chủ mất rồi.
“Ừ, mày xem thấy được thì mai mày thu hoạch đi.” – Ông nội gật gù, giọng trầm xuống. – “Thu xong rồi mày đem ra chợ bán dùm tao luôn. Cái lưng tao giờ khom hết nổi rồi. Mấy bữa trước cố hái có mấy trái để bà mày bóp gỏi mà tối về nằm đau không trở mình được.”
Đạt nhìn vào dáng ngồi lom khom của cha, lòng thắt lại. Mười năm anh đi, cha anh đã già đi quá nhiều. Những đốt sống lưng từng gánh cả cuộc đời anh giờ đây đã mỏi mệt. Đạt bước tới ngồi xuống cạnh cha, đặt bàn tay thô ráp đầy sẹo lên đầu gối ông.
”Cha cứ nghỉ ngơi đi. Từ rày về sau, việc vườn tược, việc nặng việc nhẹ trong nhà này cứ để con lo. Con về rồi, con không đi đâu nữa đâu cha. Con đã quyết định rồi, ở nhà làm vườn, làm thuê làm mướn gì cũng được, miễn là ở gần cha mẹ, gần thằng Nam.”
Câu nói “con không đi đâu nữa” của Đạt vang lên chắc nịch, lấn át cả tiếng mưa đang rào rạt ngoài kia. Bà nội nghe thấy thế, đôi tay đang cầm chiếc khay trà khẽ run run, nước mắt chực trào ra. Bà đã đợi câu nói này suốt mười năm ròng rã. Mười năm người ta khen con bà giỏi, gửi nhiều tiền, nhưng chỉ có bà mới biết cái giá của sự xa cách nó đắng chát đến nhường nào.
Ngoài sân, mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Nam lúc này đang đứng nép sau cánh cửa buồng, lặng lẽ nghe hết cuộc trò chuyện của cha và ông. Cậu không bước ra, nhưng đôi bàn tay đang nắm chặt mép cửa bỗng nới lỏng đi nhiều.
Lời khẳng định của Đạt khiến một ngọn lửa ấm áp nhen nhóm trong lòng cậu thiếu niên 15 tuổi. Cậu đã từng sợ rằng cha chỉ về thăm vài bữa, đưa ít tiền rồi lại biến mất hút vào những chuyến bay dài. Nhưng giờ đây, khi nghe cha nói sẽ ở lại để gánh vác thay cho cái lưng đau của nội, Nam thấy một niềm tin mới đang trỗi dậy.
Đạt không biết Nam đang nghe, anh vẫn tiếp tục bàn với ông nội.
“Con định sáng mai ra chợ sớm xem giá cả thế nào, rồi mướn thêm mấy cái sọt nhựa. Dưa nhà mình trồng sạch, không thuốc men gì, chắc người ta chuộng lắm. Tiền bán dưa đợt này con định để dành mua cho thằng Nam cái bàn học mới rộng hơn, cái bàn cũ của nó mục chân rồi cha ạ.”
Ông nội mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
“Mày tính thế thì tốt. Thằng Nam nó hiếu học, có cái bàn mới chắc nó mừng lắm. Mà mày cũng phải sắm cho mày vài bộ đồ mới, chứ cứ mặc mấy bộ đồ cũ của tao mãi sao được.”
Đạt cười khà khà, nụ cười sảng khoái
của một người đã tìm lại được gốc rễ của mình.
“Con mặc đồ của cha là ấm nhất rồi. Con giờ chỉ muốn chân lấm tay bùn với mảnh vườn này thôi.”
Trận mưa rào bắt đầu ngớt dần, chỉ còn lại những hạt mưa lây rây nhẹ nhàng. Mùi đất ẩm bốc lên ngào ngạt, hòa quyện với mùi lá dưa leo nồng nồng. Đạt đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. Thân hình cơ bắp của anh hiện rõ dưới lớp áo ướt, một vẻ đẹp của sự lao động và trách nhiệm.
Anh nhìn sang phía buồng của Nam, thấy cái bóng của con trai thoáng hiện qua khe cửa. Đạt không gọi, anh chỉ mỉm cười một mình. Anh biết, con đường để Nam hoàn toàn chấp nhận anh vẫn còn đó, nhưng khi anh quyết định cắm rễ tại mảnh đất này, khi anh thay cha gánh những sọt dưa trĩu nặng, Nam sẽ hiểu rằng cha nó không còn là một giọng nói xa lạ nữa, mà là một điểm tựa vững chãi nhất trong đời.
Chiều hôm đó, ngôi nhà nhỏ ngập tràn một thứ không khí khác hẳn mọi ngày. Không còn sự căng thẳng, không còn những tiếng thở dài trĩu nặng. Chỉ có tiếng vỗ về của người mẹ, tiếng dặn dò của người cha và sự quyết tâm của một người đàn ông đã biết nơi nào mới thực sự là tổ ấm. Đạt ra sân, hứng làn nước mưa còn sót lại để rửa mặt cho tỉnh táo, chuẩn bị cho một ngày mai bận rộn giữa giàn dưa xanh – nơi anh sẽ bắt đầu cuộc sống mới, cuộc sống của những ngày bình yên thật sự nơi miền quê.
_
Tiếng gà rừng gáy le te phía sau rặng tre già vừa xé toạc cái không gian yên tĩnh của buổi sớm mai thì Đạt đã bật dậy. Thói quen của mười năm làm việc trong các xưởng máy ở Hàn Quốc, nơi mà giờ giấc được tính bằng từng giây và kỷ luật lao động là lẽ sống, đã ăn sâu vào tiềm thức của anh. Ở xứ người, giờ này có lẽ anh đang chuẩn bị khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, bước vào giữa những tiếng máy gầm rú.
Nhưng sáng nay, thứ chờ đợi anh là một bầu không khí hoàn toàn khác, thanh bình, dịu mát và nồng nàn mùi đất ẩm của quê hương.
Đạt vươn vai một cái thật dài, cảm nhận luồng khí trong lành căng tràn lồng ngực. Anh khẽ khàng bước xuống giường, cố gắng không gây ra tiếng động để tránh làm thức giấc ông bà nội và đặc biệt là Nam đang ngủ trong phòng. Anh vớ lấy chiếc giỏ tre cũ treo bên vách, một món đồ mộc mạc mà ông nội đã tự tay đan từ nhiều năm trước, rồi bước ra phía vườn sau.
Sau trận mưa rào trắng xóa đêm qua, vườn tược như được thay một lớp áo mới. Những giọt nước mưa vẫn còn đọng lại trên tán lá dưa leo, long lanh dưới ánh bình minh yếu ớt như những hạt ngọc trai vụn. Không gian đậm mùi cỏ ướt và hương vị ngai ngái của lá tươi. Đạt bước đi trên lối nhỏ, chân trần chạm vào mặt đất mềm xốp và mát rượi, một cảm giác thân thuộc mà mười năm viễn xứ anh chưa từng tìm lại được trên những sàn bê tông lạnh lẽo của xưởng máy.
Giàn dưa leo hiện ra trước mắt Đạt với vẻ trù phú lạ kỳ. Những ngọn dưa xanh mướt, quấn quýt lấy những cọc tre một cách chắc chắn. Sau cơn mưa, dưa dường như lớn thêm một bậc, trái nào trái nấy thon dài, da căng bóng với một lớp phấn mỏng bảo vệ bên ngoài. Đạt dừng lại trước một trái dưa leo to bằng cổ tay trẻ con, nằm ẩn mình sau lớp lá rộng. Anh nhẹ nhàng đưa bàn tay đầy sẹo của mình lên, nâng niu trái dưa như đang cầm một vật báu.
Anh bẻ nhẹ một trái, cái cuống dưa đứt lìa nghe một tiếng “tách” giòn tan. Đạt không cần gọt vỏ, cũng chẳng cần rửa lại, anh đưa ngay lên miệng cắn một miếng thật lớn.
“Rắc!”
Vị thanh mát lập tức bùng nổ trong khoang miệng. Nước dưa ngọt lịm, giòn rụm, mang theo cái vị nguyên sơ của đất đai và những giọt mồ hôi tần tảo của ông nội. Đạt nhai chậm rãi, cảm nhận cái vị ngọt lành ấy thấm vào tận kẽ răng.
“Uhm… ngọt quá!” – Anh khẽ thốt lên một mình, ánh mắt lấp lánh niềm vui “Dưa thế này là đạt rồi, thu hoạch hôm nay là đúng lúc nhất.”
Nói rồi, Đạt bắt đầu bắt tay vào việc. Anh khom người, len lỏi giữa những hàng dưa cao quá đầu người. Đôi bàn tay thô ráp của người thợ cơ khí vốn quen với kìm, búa và máy hàn giờ đây bỗng trở nên vô cùng khéo léo. Anh lần theo từng kẽ lá, chọn lọc những trái dưa đủ độ lớn, dùng ngón tay cái bấm nhẹ vào cuống rồi đặt chúng vào giỏ tre một cách nâng niu.
Càng làm, Đạt càng cảm thấy một sự thư thái kỳ lạ. Công việc chân tay này tuy có phần mỏi lưng nhưng nó mang lại cho anh một sự kết nối tâm hồn mà tiền bạc ở Seoul không bao giờ mua được. Anh nhớ về những năm tháng mình là một kẻ lạ giữa xứ người, luôn phải chạy đua với thời gian, với năng suất. Còn ở đây, giữa mảnh vườn của cha, anh cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này.
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Đạt, thấm qua lớp áo thun cũ. Thân hình cơ bắp của anh uyển chuyển theo từng nhịp hái dưa. Anh nghĩ đến Nam.
Anh tưởng tượng đến lúc thằng bé
thức dậy, thấy cha mình đã thu hoạch xong hàng chục sọt dưa, thấy người cha vốn dĩ chỉ biết gửi tiền về giờ đây đang lấm lem bùn đất để lo toan cho gia đình. Đạt tự nhủ, anh sẽ hái thật nhanh, thật khéo để kịp mang ra chợ phiên sáng nay. Số tiền bán dưa này, anh sẽ không gửi ngân hàng hay mua sắm gì sang trọng cho mình. Anh sẽ dẫn Nam ra tiệm sách trên phố huyện, mua cho nó bộ bàn học mới, hoặc đơn giản là một chiếc cặp sách mới để nó không còn phải dùng chiếc cặp cũ đã sờn quai.
Tiếng chim bắt đầu hót râm ran trên cành mít gần đó. Ánh nắng đã bắt đầu gắt hơn, xuyên qua kẽ lá, rọi xuống những giọt sương làm chúng tan biến vào không trung. Chiếc giỏ tre của Đạt đã đầy ắp những trái dưa leo xanh mướt, tỏa ra một mùi hương thanh khiết.
Đạt dừng tay một chút, đứng thẳng lưng để xoa dịu cơn mỏi. Anh nhìn về phía căn nhà, nơi có làn khói bếp bắt đầu len lỏi qua mái lá – chắc là bà nội đã thức dậy để nấu bữa sáng. Đạt mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh. Anh nhận ra rằng, cuộc đời mình không cần phải đi đâu xa để tìm kiếm vinh hoa phú quý. Hạnh phúc đơn giản chỉ là được hái những trái dưa ngọt lịm trong vườn nhà, được lo lắng cho cái lưng đau của cha và được ngắm nhìn sự trưởng thành của con trai mình mỗi ngày.
Đạt lại tiếp tục cúi xuống, đôi tay thoăn thoắt giữa màu xanh bạt ngàn của lá. Từng trái dưa leo rơi vào giỏ như từng viên gạch đầu tiên xây dựng lại lòng tin và tình thân trong ngôi nhà nhỏ này. Anh không còn là một người khách ghé thăm, anh là người chủ của mảnh vườn, người bảo vệ của gia đình, và là người cha đang bắt đầu hành trình bù đắp bằng chính sức lao động chân chính trên mảnh đất quê hương.
Mặt trời mỗi lúc một cao, xua tan lớp sương sớm cuối cùng trên những ngọn dừa. Đạt vẫn miệt mài giữa những tán lá xanh um, tiếng “tách, tách” của cuống dưa lìa cành vang lên đều đặn. Anh say sưa với công việc đến mức không hề hay biết rằng phía sau lưng mình, cánh cửa bếp vừa khẽ mở.
Nam đứng ở hiên nhà, lặng lẽ quan sát bóng lưng của cha. Cậu nhìn thấy chiếc áo thun của Đạt đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào bờ vai rộng đang nhấp nhô theo từng nhịp hái. Cậu nhìn thấy đôi bàn tay đang nhẹ nhàng nâng niu từng trái dưa như sợ làm chúng đau.
Nam hít một hơi thật sâu, nén lại sự ngần ngại cuối cùng của cái tôi bướng bỉnh. Cậu đi vòng ra sau chái bếp, xách thêm một chiếc rổ nhựa lớn màu đỏ rồi tiến về phía vườn.
Nam không gọi cha, cũng không gây ra tiếng động lớn. Cậu lẳng lặng bước đến phía đối diện của giàn dưa, cách Đạt một lớp lá xanh dày đặc. Hai cha con chỉ cách nhau bởi một hàng rào tre leo đầy những dây dưa quấn quýt, nhưng dường như giữa họ vẫn còn một khoảng lặng mênh mông chưa thể lấp đầy bằng lời nói.
Nam bắt đầu hái. Đôi bàn tay thiếu niên chưa bao giờ làm việc nặng nên có chút ngượng nghịu. Cậu chọn những trái dưa to, xanh mướt giống như cách cha đã làm. Tiếng “tách” từ phía Nam vang lên khiến Đạt khựng lại. Anh ngẩng đầu, nhìn xuyên qua những kẽ lá chằng chịt, đôi mắt anh mở to khi thấy bóng dáng con trai đang lom khom làm việc ngay phía đối diện.
Đạt định lên tiếng, định bảo “Con vào nhà nghỉ đi, để cha làm cho”, nhưng rồi anh kịp khựng lại. Anh nhận ra rằng sự im lặng lúc này của Nam không phải là sự lạnh lùng, mà là một lời đề nghị hòa bình thầm lặng. Nếu anh lên tiếng lúc này, có lẽ sự ngại ngùng sẽ lại đẩy cậu bé chạy trốn vào trong buồng. Thế là, Đạt cũng im lặng. Anh cúi xuống tiếp tục công việc của mình, nhưng nhịp tay bỗng trở nên nhẹ nhàng và vui vẻ hơn hẳn.
Hai cha con cứ thế làm việc, cách nhau một giàn dưa, không ai nói với ai câu nào nhưng nhịp điệu lại vô cùng đồng nhất. Đạt hái ở tầng cao, Nam hái ở tầng thấp. Mỗi khi Nam bỏ một trái dưa vào rổ, tiếng nhựa chạm vào nhau khua lạch cạch nghe thật vui tai.
Đôi lúc, bàn tay của Nam vô tình chạm phải bàn tay của Đạt khi cả hai cùng nhắm vào một trái dưa lớn nằm giữa giàn. Nam giật mình rụt lại, Đạt thì khẽ cười, bàn tay anh hơi dừng lại như muốn nhường cho con.
Nam vẫn không nói gì, mặt cậu hơi đỏ lên vì nắng và vì sự bối rối. Cậu tập trung cao độ vào những trái dưa, nhưng tai thì lại dỏng lên nghe tiếng thở của cha ở phía bên kia. Cậu thấy cha làm việc thật nhanh và dứt khoát.
Cậu để ý thấy mỗi khi hái xong một đoạn, Đạt lại khẽ đấm tay vào cái lưng mỏi, rồi lại tiếp tục ngay lập tức. Nam bỗng thấy xót xa. Cha cậu không chỉ làm việc vì tiền, mà đang làm việc vì cái lưng đã còng của nội, vì tương lai của cậu, và vì chính ngôi nhà này.
Sự im lặng giữa hai cha con lúc này không còn nặng nề nữa. Nó tràn ngập một sự thấu hiểu kỳ lạ. Những trái dưa leo xanh mướt dần lấp đầy hai chiếc rổ. Mùi hương thanh mát của dưa trộn lẫn với mùi mồ hôi, mùi đất ẩm tạo nên một bản giao hưởng của lao động chân chính.
Đến gần cuối giàn dưa, khi chiếc rổ nhựa của Nam đã nặng trĩu, Đạt lách người qua hàng rào tre, đứng cạnh con trai. Anh nhìn vào chiếc rổ đầy ắp của Nam, rồi nhìn vào những vệt nhựa dưa dính trên đôi bàn tay trắng trẻo của cậu. Đạt rút trong túi quần ra một chiếc khăn tay cũ nhưng sạch sẽ, định đưa cho con nhưng rồi lại rụt tay lại, chỉ khẽ nói.
”Để cha xách cho, nặng lắm.”
Nam không đưa rổ ngay, cậu đứng thẳng người lên, quẹt mồ hôi trên trán bằng ống tay áo. Cậu nhìn thẳng vào mắt Đạt – lần đầu tiên cậu không trốn tránh ánh nhìn của cha. Cậu thấy trong mắt cha là cả một vùng trời yêu thương, bao dung và cả sự biết ơn dành cho cậu. Nam lí nhí, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua lá dưa.
“Cái này… đem ra chợ bán luôn hả cha?”
Đạt sững người. Đó là câu hỏi đầu tiên Nam chủ động hỏi anh từ khi anh về nước. Một câu hỏi bình thường, nhưng với Đạt, nó quý giá hơn tất thảy mọi báu vật trên đời. Anh gật đầu lia lịa, nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên gương mặt đẹp trai
”Ừ, bán lấy tiền mua bàn học mới cho con. Con thấy dưa mình trồng tốt không?”
Nam khẽ gật đầu, môi cậu hơi mấp máy như muốn cười nhưng lại thôi. Cậu cúi xuống, cùng cha khênh chiếc rổ lớn ra phía sân giếng để rửa sơ trước khi xếp vào sọt. Hai đôi bàn tay, một thô ráp đầy sẹo, một non nớt thanh mảnh – cùng nắm lấy quai rổ nhựa đỏ. Khoảng cách mười năm dường như thu ngắn lại chỉ còn trong một gang tay.
Trên bầu trời, nắng đã bắt đầu vàng rực. Gió đồng thổi lồng lộng, mang theo hương thơm của thành quả lao động. Nam vẫn lẳng lặng làm việc, nhưng bước chân cậu đã nhẹ nhàng hơn, cái bóng của cậu in trên sân gạch bên cạnh bóng của cha, không còn tách biệt mà hòa vào nhau thành một.
Cậu nhận ra rằng, không cần phải nói quá nhiều lời hoa mỹ, chỉ cần cùng nhau hái một giàn dưa, cùng nhau đổ mồ hôi trên mảnh đất này, tình thân sẽ tự tìm cách quay trở về.
Buổi sáng hôm ấy, giàn dưa leo của ông nội không chỉ cho những trái ngọt lành, mà còn cho Đạt và Nam một khởi đầu mới. Một khởi đầu được xây dựng từ sự im lặng đầy thấu hiểu và đôi bàn tay biết sẻ chia.