Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 4
Prev
Next

Sáng thứ Ba, làng quê vẫn chìm trong sự tĩnh lặng của những ngày giao mùa. Nam thức dậy từ sớm, không một lời nói, cậu lầm lũi chuẩn bị sách vở rồi dắt xe đi học. Bóng lưng gầy gò của cậu khuất dần sau rặng tre, để lại trong sân nhà một sự trống trải đến lạ thường. Đạt ngồi ở bậc thềm, đôi bàn tay đầy sẹo đan chặt vào nhau, ánh mắt anh cứ dán chặt vào con đường đất đỏ nơi con trai vừa đi qua.

​Bên trong nhà, chiếc điện thoại cục gạch của bà nội bỗng vang lên chuông báo dồn dập. Bà nheo mắt nhìn màn hình, rồi áp máy vào tai.

​”Alô! Dạ, tôi là bà nội cháu Nam đây cô giáo… Dạ, dạ tôi nghe.”

​Đạt nghe thấy hai chữ “cô giáo” thì lập tức ngồi thẳng lưng lại. Anh như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm việc xấu, hai tai dựng lên, toàn thân bất động không dám nhúc nhích. Anh nghe loáng thoáng đầu dây bên kia là cô giáo chủ nhiệm của Nam, thông báo về buổi họp phụ huynh cuối kỳ sắp tới để chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp quan trọng. Cô giáo nhắc nhở gia đình cần có người đại diện đi để nắm bắt tình hình học tập và định hướng cho Nam.

​Suốt cuộc trò chuyện của mẹ, Đạt ngồi im như tượng đá. Anh nín thở, lắng nghe từng lời dặn dò của cô giáo.

Trong lòng anh nảy ra một khao khát mãnh liệt, anh muốn được đến trường, muốn được ngồi vào chiếc bàn gỗ nhỏ bé ấy để nghe người ta nói về con mình. Anh muốn biết Nam học giỏi môn nào, hay bị phê bình điều gì, muốn một lần được đóng vai người cha thực thụ giữa đám đông phụ huynh.

​Bà nội cúp máy, quay sang thì thấy con trai mình đang ngồi cứng đờ, vẻ mặt vừa hồi hộp vừa mong đợi hiện rõ mồn một. Bà lão không nhịn được mà bật cười khanh khách, nếp nhăn trên mặt xô lại đầy hóm hỉnh.

​”Sao vậy cái thằng này? Ngồi nghe mà mặt mày cắt không còn giọt máu thế? Muốn đi họp phụ huynh cho con lắm rồi phải không?”

​Đạt bị nói trúng tim đen, mặt đỏ bừng lên. Anh gãi gãi mái tóc, giọng ngượng ngùng.

​”Đâu có… Mẹ cứ nói quá. Con… con định bảo hay thôi, để Nam nó tự lo. Vả lại, chắc gì nó đã muốn con đi. Con mà đến đó, nhỡ nó lại giận thêm, rồi bạn bè nó nhìn vào… Con sợ làm nó mất mặt.”

​Đạt cúi đầu nhìn xuống bộ quần áo lao động của mình, rồi nhìn đôi bàn tay sần sùi. Anh tự ti. Anh sợ cái vẻ khắc khổ của một người thợ cơ khí xa quê mười năm sẽ làm đứa con trai đang tuổi lớn thấy xấu hổ trước những người cha người mẹ bảnh bao khác ở phố huyện. Anh sợ tiếng xì xào: “Cha thằng Nam đó hả? Nhìn lam lũ quá nhỉ?”. Nỗi sợ làm con mất mặt còn lớn hơn cả niềm khao khát được gặp cô giáo của anh.

​Bà nội liếc mắt nhìn con trai, thừa hiểu cái tính tự ti của Đạt. Bà thong thả nhai miếng trầu, nhếch môi nói.

​”Ờ, tùy mày thôi. Mà tao báo trước, ngày mai tao với ông nội mày có hẹn đi chùa xa với hội người cao tuổi rồi. Sáng đi sớm, tối mịt mới về. Mày không đi thì cái ghế phụ huynh của thằng Nam bỏ trống, để nó một mình
bơ vơ giữa lớp vậy.”

​Đạt giật mình, ngước lên nhìn mẹ.

​”Thế… thế bỏ họp đi mẹ. Con thấy cũng không quan trọng lắm đâu. Nam nó học khá mà, chắc không sao đâu.”
​Lời nói ra là vậy, nhưng lòng Đạt đau như cắt. Anh nói “bỏ đi” mà mắt cứ nhìn về phía góc bàn học của Nam. Anh biết mình đang trốn tránh.

​Suốt buổi trưa hôm đó, Nam đi học về với vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Cậu không nói không rằng, vào bếp múc bát cơm rồi ngồi lẳng lặng ăn một góc.

Đạt cố tình ngồi gần, định bụng sẽ mở lời hỏi về buổi họp, nhưng cứ nhìn thấy vẻ mặt “người dưng ngược lối” của con, lời nói lại trôi tuột vào trong.

​Nam vẫn thế, thái độ như một tảng băng không bao giờ tan. Cậu cắm cúi ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại của bà nội đặt trên bàn. Có lẽ cậu cũng biết cô giáo đã gọi, và cậu cũng đang chờ xem ai sẽ là người đi họp cho mình. Hoặc có lẽ, cậu đang chuẩn bị tâm lý cho việc chiếc ghế phụ huynh của mình sẽ lại bỏ trống như bao năm qua.

​Đạt nhìn con, rồi lại nhìn mẹ. Anh thấy mình thật hèn nhát. Mười năm trước anh chọn cách ra đi để trốn cái nghèo, mười năm sau anh lại chọn cách trốn chạy sự thật vì sợ tổn thương lòng tự trọng. Anh nhớ lại những vết sẹo trên tay mình – chúng là bằng chứng của tình thương, vậy tại sao anh phải sợ chúng làm con mất mặt?

​Buổi chiều, Đạt ra sau vườn vót nan tre, tâm trí vẫn quẩn quanh với buổi họp phụ huynh. Anh tự hỏi, nếu anh không đi, Nam sẽ nghĩ gì? Thằng bé sẽ thấy nhẹ nhõm vì không có người cha “lạ mặt” xuất hiện, hay nó sẽ lại một lần nữa cảm thấy bị bỏ rơi giữa những tiếng cười nói của gia đình bạn bè?

​Sự lạnh nhạt của Nam lúc này giống như một thử thách cuối cùng dành cho Đạt. Anh muốn bước tới, nhưng đôi chân như bị xích lại bởi quá khứ.

Anh nhìn bầu trời đang dần chuyển màu xám xịt, lòng thầm nhủ: “Nếu mình không đi, mình sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội được làm cha của nó ở thế giới bên ngoài ngôi nhà này”.

​Đạt hít một hơi thật sâu, cầm thanh
tre bẻ gãy làm đôi. Anh quyết định rồi. Nhưng anh vẫn chưa nói với Nam. Anh muốn âm thầm làm một việc gì đó, dù kết quả có ra sao.

_

Sáng hôm đó, làng quê thức dậy trong một không gian yên tĩnh lạ thường. Nam đã dắt xe đi học từ lúc sương còn đọng trên lá dừa, vẫn với cái vẻ lầm lì, tách biệt ấy. Ông bà nội cũng đã chuẩn bị từ sớm để đi chùa theo hội người cao tuổi. Ngôi nhà nhỏ chỉ còn lại mình Đạt cùng những tiếng tích tắc chậm chạp của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ.

​Đạt không ngồi thẫn thờ ở bậc thềm như mọi khi. Hôm nay, trong đôi mắt vốn dĩ luôn đượm buồn và mệt mỏi của anh bỗng rực lên một quyết tâm kỳ lạ. Anh không còn phải đấu tranh tư tưởng về việc có đi họp hay không nữa, bởi trong thâm tâm anh, câu trả lời đã có từ đêm qua: Anh phải đi. Anh không thể để con trai mình thêm một lần nào nữa phải nhìn vào chiếc ghế trống mang tên phụ huynh.

​Đạt bước vào buồng, chốt cửa lại. Anh
đứng trước chiếc gương soi ố vàng, nhìn ngắm bản thân mình. Một người đàn ông 32 tuổi với bộ râu lởm chởm, mái tóc rối bời và nước da sạm nắng.

Anh tự hỏi: “Mình thế này mà đến trường, Nam có xấu hổ không?”. Nghĩ đoạn, anh mở chiếc vali mang từ Hàn Quốc về, lấy ra bộ dụng cụ cá nhân vẫn còn thơm mùi nhựa mới.

​Tiếng máy cạo râu vang lên đều đặn. Đạt tỉ mỉ đưa từng đường máy, dọn sạch lớp râu lởm chởm đã bám trụ trên gương mặt anh suốt nhiều tháng ngày vất vả. Khi lớp râu biến mất, một gương mặt thanh tú, với khung xương hàm nam tính và sống mũi cao thẳng tắp dần hiện ra. Vì ở Hàn Quốc mười năm, dù làm việc vất vả trong xưởng máy nhưng môi trường và thói quen chăm sóc bản thân của xứ sở kim chi đã thấm vào người Đạt một cách vô thức. Cách anh dùng nước cân bằng da, cách anh vuốt lại mái tóc đều toát lên vẻ tỉ mỉ, kỹ lưỡng của một người đàn ông hiện đại.

​Mười phút sau, người đàn ông lượm thượm, khắc khổ ban sáng hoàn toàn biến mất như một phép màu. Đạt mở chiếc hộp đựng bộ vest được đặt may riêng ở Seoul – bộ đồ mà anh định bụng sẽ mặc trong ngày cưới của Nam sau này, hoặc một dịp trọng đại nào đó. Anh khoác lên mình chiếc sơ mi trắng tinh khôi, thắt chiếc cà vạt màu xanh thẫm đầy trang trọng.

​Khi Đạt xỏ tay vào chiếc áo vest đứng dáng, cả không gian như bừng sáng. Mười năm lao động chân tay nặng nhọc không chỉ để lại những vết sẹo, mà còn nhào nặn nên một thân hình săn chắc, với đôi vai rộng và cơ bắp ẩn hiện sau lớp vải cao cấp. Bộ vest như được sinh ra để dành cho anh, ôm khít lấy cơ thể, tôn lên chiều cao lý tưởng và thần thái uy nghiêm.

​Đạt nhìn lại mình trong gương. Không còn ai nhận ra đây là người thợ cơ khí lam lũ vừa từ đồng về hôm qua. Người đàn ông trong gương có vẻ ngoài của một tổng tài nghìn tỷ bước ra từ những bộ phim truyền hình: lịch lãm, quyền lực nhưng lại mang một ánh mắt thâm trầm, sâu sắc của người đã đi qua bão giông. Anh xỏ chân vào đôi giày da bóng loáng, chỉnh lại măng sét
áo, rồi hít một hơi thật sâu.

​Anh không ăn diện để khoe khoang. Anh muốn khi bước vào lớp, Nam có thể ngẩng cao đầu mà nói với bạn bè rằng: “Đó là cha tôi”.

​Đạt bước ra khỏi nhà, khóa cổng cẩn thận. Anh không dùng chiếc xe đạp cọc cạch của ông nội mà đi bộ ra đầu ngõ, gọi một chiếc taxi. Ngồi trên xe, nhìn cảnh vật làng quê lùi dần phía sau, Đạt cảm thấy tim mình đập liên hồi.

​Tại trường THCS của xã, buổi họp phụ huynh đã bắt đầu được mười phút. Nam ngồi ở vị trí của mình, mắt dán chặt vào cuốn vở nháp bừa bãi những hình vẽ con diều đứt dây. Xung quanh cậu, tiếng cười nói của các bậc phụ huynh vang lên rôm rả. Những chiếc ghế bên cạnh bạn bè đều đã có người ngồi, chỉ có chiếc ghế sau lưng Nam là trống không. Cậu tự nhủ mình đã quen rồi, nhưng lòng cậu vẫn dâng lên một nỗi tủi thân cay đắng. Cậu nghĩ chắc giờ này cha đang nằm ngủ ở nhà hoặc đang ngoài đồng với ông nội.

​Bỗng nhiên, tiếng ồn ào trong lớp chợt im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa lớp. Một người đàn ông cao lớn, lịch lãm trong bộ vest sang trọng bước vào. Sự xuất hiện của anh như mang theo một luồng gió từ thế giới khác, đầy đẳng cấp và uy nghiêm, khiến ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũng phải sững sờ trong giây lát.

​Đạt khẽ cúi chào cô giáo bằng một cử chỉ lịch thiệp của người đã sống lâu năm ở nước ngoài.

“Xin lỗi cô vì tôi đến muộn. Tôi là phụ huynh của em Nguyễn Hoài Nam.”

​Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
“Ai thế? Cha thằng Nam à? Sao trông như chủ tịch tập đoàn nào vậy?”

“Trời ơi, bảnh bao quá, chắc là đại gia từ thành phố về!”

​Nam sững sờ. Cậu không tin vào tai mình, càng không tin vào mắt mình. Cậu quay ngoắt lại. Cha cậu đứng đó, hiên ngang và rạng rỡ, như một bức tường thành vững chãi che chở cho cậu trước những ánh nhìn tò mò của thiên hạ.

​Đạt bước lại gần, đặt bàn tay – đôi bàn tay thô ráp đã được giấu khéo léo sau lớp áo vest sang trọng – lên vai Nam.

Anh nhìn con, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và một lời hứa lặng lẽ: “Từ nay, cha sẽ không để chiếc ghế này trống thêm một lần nào nữa.”

​Nam nhìn cha, rồi nhìn xuống bàn tay đang đặt trên vai mình. Lần này, cậu không hất ra. Cậu thấy sống mũi mình cay cay, và một cảm giác hãnh diện mà cậu hằng ao ước suốt mười lăm năm qua đang trào dâng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ngọn lửa giận dữ từng hừng hực cháy trong lòng Nam suốt mười năm qua, giờ đây không còn bùng lên mãnh liệt như những ngày đầu Đạt mới trở về.

Sau đêm nghe bà nội kể về những vết sẹo tia lửa hàn, về những ca làm việc thâu đêm nơi xứ người lạnh giá, và nhất là sau khoảnh khắc chứng kiến cha xuất hiện ở lớp học với dáng vẻ đầy tự hào để bảo vệ danh dự cho mình, tảng băng trong lòng Nam đã bắt đầu rạn nứt. Cậu hiểu rằng, những đồng tiền gửi về không chỉ là vật chất khô khốc, mà là mồ hôi, máu và cả một phần thân thể của cha đã gửi gắm vào đó.

​Thế nhưng, để một đứa trẻ mười lăm tuổi lập tức chạy lại ôm chầm lấy cha và gọi một tiếng “Cha ơi” sau ngần ấy năm xa cách là một điều quá đỗi khó khăn. Cái tôi và sự tự ái của một thiếu niên đang tuổi trưởng thành như một sợi dây xích vô hình, giữ chặt lấy Nam.

Cậu vẫn còn cái vẻ lầm lì, vẫn chưa chịu mở lời nói với cha một câu trọn vẹn. Nam cần thời gian để những tổn thương sâu hoắm trong quá khứ được lấp đầy, để cậu học cách làm quen với việc có một người đàn ông đứng che chắn cho mình thay vì phải gồng mình tự vệ.

​Mỗi khi bắt gặp ánh mắt mong chờ, đầy vẻ hối lỗi của Đạt, Nam thường lảng tránh. Không phải vì còn ghét bỏ, mà vì cậu thấy ngượng ngùng. Cậu không biết phải đối diện với sự thật rằng mình đã hiểu lầm cha như thế nào. Nam bắt đầu quan sát cha nhiều hơn một cách âm thầm. Cậu nhìn thấy cha dậy sớm nấu cơm, nhìn thấy cha lặng lẽ sửa lại chiếc xích xe đạp cho mình, hay đơn giản là cha chỉ đứng từ xa nhìn theo cậu đi học.

​Trong lòng Nam, sự tha thứ đang nhen nhóm như một mầm non vừa nhú sau cơn mưa bão. Cậu bắt đầu thôi không hất tay cha ra, bắt đầu chấp nhận những món đồ ăn cha mua đặt trên bàn. Nam vẫn im lặng, nhưng đó là sự im lặng của sự chiêm nghiệm chứ không còn là sự im lặng của thù hận. Cậu cần một cái cớ, một nhịp cầu nào đó để bước qua ranh giới của sự tự ái, để cái tôi trẻ con kia được buông xuống, nhường chỗ cho tình thâm cốt nhục đã bị vùi lấp quá lâu.

​Cả hai cha con đều đang kiên nhẫn. Một người kiên nhẫn đợi sự tha thứ, một người kiên nhẫn học cách làm con một lần nữa. Thời gian sẽ là phương thuốc tốt nhất, và có lẽ, ngày mà tiếng “Cha” thực sự vang lên từ trái tim Nam sẽ không còn quá xa xôi.

Buổi họp phụ huynh kết thúc trong những tiếng xì xào ngưỡng mộ vẫn còn âm vang khắp dãy hành lang trường học. Đạt bước ra khỏi lớp với lồng ngực căng tràn sự tự hào. Qua lời kể của cô giáo, anh biết con trai mình không chỉ là một cậu bé nghị lực mà còn là một học sinh có tố chất, dù lầm lì nhưng luôn nhận được sự tôn trọng từ thầy cô. Anh nhìn Nam, đứa con trai đang lầm lũi đi bên cạnh, lòng thầm ước giá như mình có thể đặt tay lên vai nó một lần nữa mà không bị hất ra.

​Nam đi bên cạnh cha, trái tim cậu đang đập những nhịp hỗn loạn. Vẻ lịch lãm và sự hiện diện đầy uy quyền của cha hôm nay đã đập tan mọi lời mỉa mai của chúng bạn suốt bao năm qua. Cậu muốn nói một lời cảm ơn, muốn xóa bỏ cái rào cản tự ái đang ngăn cách hai người, nhưng cái tôi của một đứa trẻ mười lăm tuổi vẫn quá lớn. Cậu cần một cái cớ, một cú hích từ số phận để bước qua ranh giới ấy.

​Và rồi, cái cớ ấy xuất hiện theo một cách mà Nam nằm mơ cũng không ngờ tới.

​Khi hai cha con vừa bước ra đến cổng trường, nơi bóng cây phượng già che mát một khoảng sân, bỗng nhiên có tiếng gọi lanh lảnh.

​”Nam ơi! Đợi tụi tao với!”

​Ba bóng dáng quen thuộc chạy ùa tới. Đó là Toàn, Nhi và Ngọc – nhóm bạn thân nhất của Nam ở lớp. Đạt hơi khựng lại, bản năng của một người cha lâu ngày không gặp con khiến anh có chút bối rối. Nhưng trước khi anh kịp phản ứng, tay anh đã bị mấy đứa nhóc túm lấy.

​Ngọc, cô bé nhanh nhảu nhất nhóm, nhìn Đạt với đôi mắt sáng rực sự ngưỡng mộ.

“Ôi chú là cha của Nam đúng không ạ? Chú bảnh bao quá đi mất, nhìn như diễn viên điện ảnh ấy!”

​Đạt ngượng ngùng cười hiền, vẻ tổng tài ban nãy biến mất, thay vào đó là sự chân chất vốn có: “Chào các cháu, chú là cha của Nam.”

​Nam đứng bên cạnh, mặt mày bắt đầu biến sắc. Cậu biết thừa tính nết của cái đám quỷ sứ này, tụi nó không bao giờ để yên cho ai. Và đúng như dự đoán, Ngọc liếc nhìn vẻ mặt đang cố tỏ ra lạnh lùng của Nam, rồi khẽ nháy mắt với Toàn và Nhi. Một kế hoạch nhanh chóng được thiết lập.

​Ngọc tiến sát lại gần Đạt, giọng nói đầy vẻ nghiêm túc nhưng ẩn chứa sự tinh quái.

​”Chú biết không chú Đạt, thằng Nam nhà mình kín tiếng vậy thôi chứ thực ra tình cảm lắm. Ngày nào tới lớp nó cũng nhắc tới chú hết á. Nó bảo chú ở Hàn Quốc làm việc vất vả lắm, nó thương chú nhất nhà.”

​Nam nghe đến đó thì suýt chút nữa là té ngửa. Cậu trợn tròn mắt nhìn Ngọc. “Này! Bà nói cái gì…”

​Nhưng Nam chưa kịp dứt lời, Toàn đã nhảy vào phụ họa, mặt tỉnh bơ như thật.

​”Đúng rồi đó chú! Nó còn nói với tụi con là đêm nào nó cũng lôi ảnh chú ra xem. Nó bảo nó nhớ chú đến mức ngủ không được luôn. Nó còn bảo là ước gì cha về để nó khoe thành tích học tập trực tiếp cho cha nghe.”

​Đạt sững người. Ánh mắt anh run rẩy nhìn sang Nam. Những lời kể này như những giọt nước cam lộ tưới xuống mảnh đất khô cằn trong lòng anh suốt mười năm qua. Anh không biết đó là chiêu trò của đám trẻ, anh chỉ biết tin vào những gì mình đang nghe.

​Chưa dừng lại ở đó, Nhi – cô bé hiền lành nhất nhóm – cũng quyết định bồi thêm một cú chót cho thật đậm đà.

​”Nam kể với con nhiều lắm chú ạ. Nó bảo nó chỉ mong chú về để được chú ôm một cái thật chặt bất kể lúc nào. Thậm chí…” – Nhi hạ thấp giọng như kể bí mật – “…nó còn bảo nó rất thèm cảm giác được chú xoa đầu như hồi nó còn bé xíu nữa kìa.”

​Đến lúc này, mặt Nam đã đỏ rực như một quả cà chua chín mọng, lan ra tận mang tai và xuống cả cổ. Cậu thấy nóng bừng cả người, tay chân luống cuống không biết để đâu cho hết thẹn.

Đây chính xác là một cuộc bán đứng trắng trợn nhất trong lịch sử tình bạn! Cậu nhìn chằm chằm vào ba đứa bạn thân bằng ánh mắt vừa phẫn nộ, vừa van xin: “Tụi bây… tụi bây im ngay cho tao!”

​Nhưng đám bạn của cậu thì làm sao mà im được. Tụi nó hiểu quá rõ rằng Nam cần một cái thang để leo xuống khỏi bức tường tự ái kia. Toàn còn cố tình đẩy nhẹ Nam về phía Đạt: “Kìa, cha mày đứng đó kìa, nhớ thì nói đại đi, ngại gì tầm này nữa Nam ơi!”

​Đạt nhìn con trai, trái tim anh như tan chảy. Anh không còn thấy một chàng thiếu niên lầm lì, gai góc nữa, mà chỉ thấy một đứa trẻ đang cố giấu đi tình yêu thương mãnh liệt dưới lớp vỏ bọc bướng bỉnh. Đạt nghẹn ngào, anh không kiềm lòng được nữa, đưa bàn tay thô ráp, chai sạn nhưng tràn đầy hơi ấm lên.

​Lần này, Nam không lùi lại.

​Cậu đứng im, hơi cúi đầu. Khi bàn tay của cha chạm nhẹ vào mái tóc cậu, rồi dịu dàng xoa nhẹ như cái cách bà nội vẫn hay làm, Nam cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu tự ái, bao nhiêu hờn dỗi của mười năm vắng bóng dường như tan biến ngay trong cái chạm tay ấy.

​Đạt run run nói: “Nam… cha xin lỗi… Cha về rồi đây.”

​Nam cắn chặt môi để không bật khóc trước mặt bạn bè. Cậu khẽ liếc nhìn ba đứa bạn đang đứng đằng kia, tụi nó đang bụm miệng cười và ra dấu “chiến thắng”. Nam thầm nghĩ: “Chờ đó, mai đi học biết tay tao!”. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết mình nợ tụi nó một lời cảm ơn to lớn. Nếu không có màn bán đứng hôm nay, có lẽ cậu sẽ còn mất thêm rất nhiều thời gian nữa mới dám chạm vào tay cha mình.

​Giữa sân trường ngập tràn ánh nắng,
người đàn ông lịch lãm trong bộ vest sang trọng đang xoa đầu đứa con trai mười lăm tuổi của mình. Nam không còn đẩy ra nữa, cậu hơi tựa đầu vào vai cha, một hành động tuy nhỏ nhưng đã đánh dấu sự kết thúc của mười năm băng giá.

​Ba đứa bạn thấy mục đích đã đạt được, liền đồng thanh hét lớn: “Thôi tụi con về đây! Chào chú, chào Nam nha! Về nhà ôm nhau cho đã đi nha!” rồi chạy biến đi trong tiếng cười giòn giã.

​Nam đỏ mặt tía tai, lí nhí trong miệng. “Cái đám quỷ này…”. Nhưng rồi, cậu ngước lên nhìn Đạt, lần đầu tiên sau mười năm, cậu mở lời, giọng nói tuy còn hơi ngập ngừng nhưng tràn đầy hơi ấm.

​”Cha… mình về nhà thôi. Con… con đói rồi.”

​Đạt mỉm cười, nước mắt anh rơi xuống gò má, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất cuộc đời. Hai cha con lững thững bước ra khỏi cổng trường, cái bóng của họ dài ra dưới ánh nắng chiều, hòa quyện vào nhau, không còn khoảng cách.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 4"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz