Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 20
Prev
Next

Ánh nắng ban mai rọi xuống mảnh sân gạch của căn nhà, mang theo hơi nóng hầm hập báo hiệu một ngày bận rộn. Khác với sự tĩnh lặng của những đêm ngâm cặc bí mật trong phòng, buổi sáng hôm nay, không gian tràn ngập tiếng dao thớt băm chặt lạch cạch, tiếng mỡ sôi xèo xèo và mùi thơm nồng nàn của nước dùng bò kho quyện với hành tỏi phi thơm phức.

​Nam tỉnh dậy trên chiếc giường gỗ, cảm giác đầu tiên là sự trống trải nơi vòng tay ấm áp của cha. Cậu vươn vai, lỗ nhỏ phía dưới khẽ cựa quậy, một cảm giác căng tức nhẹ nhàng nhắc nhở về những đêm được cha lấp đầy. Như một thói quen khó bỏ, Nam lẹt bẹt đôi chân trần trên sàn gỗ, vừa dụi mắt vừa đi thẳng xuống bếp tìm bóng dáng quen thuộc.

​Dưới gian bếp củi ám mùi khói mờ ảo, Đạt đang đứng lúi húi bên nồi nước lèo bốc khói nghi ngút. Thân hình vạm vỡ của anh vận chiếc áo may ô trắng, để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn ở bắp tay khi anh múc từng gáo nước đổ vào nồi. Nam nhìn thấy bóng lưng rộng lớn của cha, lòng bỗng dâng lên một sự quyến luyến kỳ lạ. Cậu bước rón rén, đôi chân nhẹ nhàng trên nền gạch tàu, rồi bất ngờ dang rộng hai tay, ôm chầm lấy thắt lưng săn chắc của Đạt từ phía sau.

​Nam áp mặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của cha, hít hà mùi nam tính đặc trưng pha lẫn chút mùi khói bếp. Đạt giật mình nhẹ, nhưng khi cảm nhận được cái dáng nhỏ bé, đôi bàn tay gầy guộc đang siết chặt eo mình, anh lập tức mỉm cười, một nụ cười đầy nuông chiều.

​”Dậy rồi đó hả con trai? Cha tưởng con còn muốn ngủ nướng tới trưa chớ.”

​Bà nội đang ngồi bên cạnh rổ rau muống bào, thấy cảnh tượng đó liền che miệng cười khúc khích, giọng trêu chọc vang lên.

“Tổ cha mày, mới sáng sớm mà đã thiếu hơi cha rồi hả cháu của bà? Coi kìa, ôm cứng ngắc như sợ cha nó chạy mất vậy đó!”

​Ông nội đang ngồi ở bàn tròn giữa nhà, tay nhấp chén trà, cũng không nhịn được mà góp vui. Ông nhìn hai cha con bằng ánh mắt hiền từ.

“Thôi kệ nó đi bà nó ơi. Thấy hai cha con bây hết chiến tranh, thuận hòa lại như vầy là tao mừng gần chết. Chứ hai đứa bây hục hặc, nhà cửa như cái chợ vỡ, tao phát mệt.”

​Nam bị trêu thì đỏ bừng mặt, nhưng đôi tay vẫn không chịu buông lỏng. Cậu nhõng nhẽo đáp lại lời ông nội.

“Ông này… cứ nói chuyện cũ hoài hà!”

​Câu nói nũng nịu của Nam làm Đạt bật cười thành tiếng. Anh đặt chiếc gáo xuống, xoay người lại trong vòng tay của con trai. Đạt đưa bàn tay to bản, thô ráp nhưng đầy ấm áp xoa mạnh lên mái tóc rối bời của Nam, khiến cậu nheo mắt cười tít.

“Thôi, vô rửa mặt cho tỉnh táo đi. Coi cái mặt kìa, còn dính đầy rèn mà cũng bày đặt ôm ấp.”

​Nam buông tay ra, ánh mắt đảo qua một lượt các món ăn đang được chuẩn bị cầu kỳ trên bàn bếp: nào là vịt nấu chao, tôm nướng muối ớt, lại có cả một rổ cua đồng tươi rói. Cậu tò mò hỏi.

“Hôm nay là ngày gì đặc biệt hả cha? Sao nhà mình nấu nhiều đồ ăn dữ dậy?”

​Đạt vừa lau tay vào chiếc khăn vắt trên vai, vừa đáp.

“À, quên nói cho con hay. Hôm nay mấy thằng bạn cũ hồi thời đi bộ đội với cha nói tụi nó kéo tới nhà mình chơi. Lâu quá anh em không gặp, nên cha với ông bà nội bày biện một chút để đãi tụi nó một bữa ra trò.”

​Nam gật gù, trong đầu bắt đầu tính toán. Nhà có khách nghĩa là tối nay cha sẽ bận nhậu nhẹt, chắc chắn sẽ thức khuya. Cậu khẽ liếc nhìn xuống vùng dưới của mình, thầm nghĩ không biết tối nay cha có còn đủ sức để ngâm cặc cho cậu như mọi khi không. Sự lo lắng xen lẫn mong chờ hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ.
​
“Vậy lát con phụ cha rửa rau với dọn chén nha?” Nam đề nghị, muốn lập công để tối nay được cha thưởng thêm.
​
“Ngoan! Vậy mới là con trai của cha chớ. Đi, rửa mặt rồi xuống đây phụ nội một tay,” Đạt vỗ mông con một cái “bét” đầy sảng khoái, ánh mắt anh lóe lên một tia nhục dục thầm kín mà chỉ có hai cha con mới hiểu.

​Nam dạ một tiếng thật to rồi chạy tót lên nhà trên.

_

Nắng chiều bắt đầu ngả sang màu vàng mật ong, đổ những bóng dài xuống khoảng sân gạch tàu sạch sẽ.

Sau một buổi sáng tất bật dưới bếp, mùi thơm của vịt nấu chao và tôm nướng đã lan tỏa khắp ngõ ngách. Đạt lau mồ hôi trên trán, ngước nhìn chiếc đồng hồ quả lắc treo giữa nhà, kim ngắn đã chỉ gần con số 4.
​
“Chắc tụi nó cũng sắp tới rồi đó Nam. Phụ cha khiêng cái bàn tròn này ra giữa sân, ngồi ngoài đó cho nó thoáng, gió sông thổi vô nhậu mới đã,” Đạt vừa nói vừa vỗ vai con trai.

​Hai cha con hì hục bày biện bàn ghế. Nam ngoan ngoãn trải tấm khăn trải bàn nhựa, sắp xếp chén đũa ngay ngắn. Đúng lúc đó, từ đầu ngõ vang lên tiếng động cơ xe máy nổ giòn giã, phá tan sự yên tĩnh của xóm nhỏ.
​
“Ê, thằng Đạt kìa! Có phải nó không tụi bây?” Một giọng nói oang oang từ xa vọng lại.

“Hình như đúng nó rồi, cái dáng đô con đó thì chạy đi đâu được. Chắc nhà nó ở đây rồi, quẹo vô, quẹo vô!”

​Năm chiếc xe máy lần lượt nối đuôi nhau rẽ vào sân nhà. Khói xe và tiếng cười nói khiến không khí bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Vừa tắt máy xe, năm người bạn cũ của Đạt đồng loạt đứng nghiêm, đưa tay lên thái dương thực hiện nghi thức chào điều lệnh quân đội một cách dứt khoát nhưng đầy vẻ hóm hỉnh.

​Đạt khẽ bật cười, lắc đầu nhìn những người đồng đội năm xưa.

“Cha chả, tụi bây già đầu rồi mà vẫn còn bày trò. Vô nhà đi, đứng đó làm màu hoài.”

​Nam đứng khép nép bên cạnh cha, đôi mắt tròn xoe quan sát năm vị khách lạ. Họ là một nhóm người khá đa dạng: có người mập mạp bụng phệ, có người gầy nhom nhưng gân guốc, lại có người đô con không kém gì cha Đạt. Trong số đó, một người đàn ông tên Tài có vết sẹo mờ trên lông mày, trông khá dữ tợn, bỗng tiến lại gần.
​
“Ui cha! Nhóc này là con cái nhà ai mà trắng trẻo, dễ thương dữ thần vầy nè?” Tài lên tiếng, giọng nói rổn rảng.

​Nhìn gương mặt có phần hung dữ và ánh mắt sắc lẹm của Tài, Nam giật mình, theo bản năng nép hẳn ra phía sau lưng rộng lớn của cha, hai tay bám chặt lấy vạt áo Đạt. Thấy con trai sợ hãi, Đạt liền đưa tay ra sau che chở, cười mắng.

​”Thôi nha mậy, cái mặt như đâm thuê chém mướn vậy mà cứ sấn tới, đừng có dọa con trai tao!”

​Cả đám khách đồng thanh thốt lên, đầy vẻ kinh ngạc.

“Hả? Con trai mày? Thằng Đạt lì năm xưa mà cũng có đứa con trai lớn tướng và ngoan hiền vầy sao?”

​Đạt bật cười sảng khoái, niềm tự hào hiện rõ trên khuôn mặt.

“Chứ sao không. Thôi, đứng đó tra khảo hoài, vô bàn ngồi đi, đồ ăn nguội hết bây giờ.”

​Quay sang nhìn Nam đang vẫn còn hơi rụt rè, Đạt cúi xuống hỏi nhỏ, giọng đầy yêu chiều.

“Sao, con trai có muốn ngồi ăn cùng với cha và các chú không? Hay muốn vô nhà ăn với nội?”

​Nam nhìn cha, rồi lại nhìn mâm thức ăn hấp dẫn, cậu khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ.

“Dạ… con muốn ngồi với cha.”
​
“Được, vậy ngồi kế bên cha hé. Có gì cha gắp cho ăn,” Đạt kéo ghế cho con trai, để Nam ngồi lọt thỏm giữa mình và chú Hải.

​Sau khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, hơi nóng từ nồi lẩu bắt đầu bốc lên nghi ngút, Đạt lần lượt giới thiệu từng người để Nam làm quen.

​”Nam nè, chú có cái mặt hung dữ nãy dọa con tên là Tài. Còn chú mập mạp đang cầm đũa kia tên Long. Chú ngồi kế con, người hơi gầy một chút là chú Hải. Còn hai cô này, cô này tên Trang, cô cuối cùng tên là Mỹ. Toàn là anh em sống chết có nhau với cha hồi đó không đó.”

​Nam khẽ ghi nhớ từng cái tên, cậu lễ phép đứng dậy, cúi đầu chào một vòng.

“Dạ, con chào mấy chú, con chào hai cô ạ. Mời mọi người dùng cơm với gia đình con.”
​
“Giỏi! Thằng bé này được giáo dục kỹ quá Đạt ơi. Nhìn nó thanh tú vầy, chắc mai mốt gái theo đầy đường cho coi,” Mỹ lên tiếng khen ngợi, khiến Nam đỏ bừng cả hai tai.

​Tiếng chạm ly “keng keng” vang lên, mở đầu cho một buổi tiệc đầy kỷ niệm. Đạt vừa rót rượu đãi bạn, vừa không quên gắp vào chén Nam những miếng thịt vịt ngon nhất, những con tôm to nhất. Dưới gầm bàn, thỉnh thoảng Đạt lại khẽ dùng đầu gối chạm nhẹ vào đùi Nam như một sự trấn an thầm lặng, khiến cậu cảm thấy ấm áp vô cùng. Nam ngồi ăn ngon lành, đôi tai lắng nghe những câu chuyện chiến trường hào hùng của cha và các chú.

Không khí bữa tiệc nhậu giữa sân nhà bắt đầu nóng lên theo hơi men và những câu chuyện tào lao thiên địa.

Trang, người phụ nữ có cá tính mạnh nhất nhóm, tay cầm ly rượu, tay kia cầm con tôm nướng, vừa nhai vừa oang oang cái miệng đúng chất dân chơi miền Tây.

​”Đụ má, tao quên mất! Cha mẹ mày đâu Đạt? Sao nãy giờ không thấy hai bác ra đây ngồi chung cho vui?”

​Đạt vừa rót thêm rượu vào ly của Hải,
vừa thản nhiên đáp.

“Hồi nãy tao có vô buồng rủ rồi, mà cha mẹ tao nói thôi. Hai ông bà già rồi, thích yên tĩnh ăn cơm trong nhà, ra đây nghe tụi bây chửi thề chắc ông bà nhức đầu chết.”

​Nam ngồi bên cạnh cha, nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Nghe cô Trang văng tục một cách tự nhiên như hơi thở, cậu nhóc không hề tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn thấy thú vị. Nam khẽ nghiêng đầu, cắt ngang mạch chuyện.

“Cô Trang ơi…”

​Trang đang định tiếp tục phun châu nhả ngọc theo bản tính cũ, nhưng vừa nghe tiếng gọi nhỏ nhẹ, lễ phép của cậu nhóc trắng trẻo, dễ thương, cô lập tức khựng lại. Gương mặt đang hầm hố bỗng chốc giãn ra, giọng nói ngọt xớt như mía lùi, lật mặt nhanh đến mức chóng mặt.

“Ơi… Cô Trang nghe nè con! Nam muốn hỏi gì cô nè? Cứ nói cô nghe, cô giải đáp hết cho!”

​Bốn người còn lại trong bàn đồng loạt bĩu môi, nhìn Trang với ánh mắt đầy kỳ thị. Long mập không nhịn được mà châm chọc.

“Trời đất ơi coi kìa! Mới đụ má xong đó mà giờ giọng ngọt như chè thái vậy hả Trang? Đúng là đồ lật mặt 360 độ!”

​Trang liếc xéo Long, cái mỏ hơi giật giật, nghiến răng nói nhỏ xíu chỉ đủ cho Long nghe.

“Thằng mập chết tiệt, nín họng cho bà nhờ…”

​Nam thấy không khí vui nhộn, lòng cũng bớt rụt rè. Cậu nhìn một vòng các cô chú rồi hỏi câu mà cậu tò mò nhất bấy lâu nay.

“Con muốn hỏi là… hồi xưa lúc còn đi học, có ai để ý cha con không cô? Cha con có đào hoa không ạ?”

​Trang ngồi xuống ghế, chống cằm suy nghĩ một lát rồi gật đầu lia lịa.

“Hình như có đó con, mà nhiều là đằng khác! Đạt hồi đó là hot boy của trường đó chứ chẳng đùa.”

​Mỹ ngồi kế bên cũng hăng hái tiếp lời, ánh mắt xa xăm nhớ về thời thanh xuân.

“Đúng rồi đó Nam. Hồi lúc cô học chung với cha con, nó lầm lì mà ít nói cực kỳ. Kiểu người ta gọi là lạnh lùng boy á. Nó cứ ngồi im một chỗ, chẳng tán tỉnh ai mà con gái trong khối cứ xầm xì, lén bỏ thư vô hộc bàn hoài luôn. Cha con đào hoa ngầm dữ dằn lắm!”

​Nam gật gù, quay sang nhìn cha mình với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Thì ra cha mình hồi trẻ cũng thuộc hàng cực phẩm.

​Đúng lúc này, Tài – người có vẻ ngoài hung dữ nhất đặt mạnh ly rượu xuống bàn, chen vào.

“Đừng nghe hai bà cô này kể chuyện cổ tích! Chú mới là chí cốt, là người cùng cha con vào sinh ra tử đây nè. Để chú kể cho nghe, có lần đi học về, chú tận mắt thấy cha con đi ra từ cái khách sạn to đùng đầu phố với một người… không phải hai bà này đâu nhé!”

​Cả bàn tiệc bỗng lặng ngắt một giây. Đạt chưa kịp phản ứng thì Hải đã nhanh tay “cú” vào đầu Tài một cái rõ đau.

“Thôi nha mậy! Xin lỗi con nha Nam, thằng Tài này chuyên gia bịa chuyện để làm sứt mẻ tình cảm gia đình người ta đó. Miệng mồm nó mười câu thì hết mười một câu là xạo sự rồi, con đừng có nghe lời nó mà về suy nghĩ lung tung nha.”

​Nam nhìn chú Tài ôm đầu nhăn nhó, rồi nhìn cha Đạt đang cười trừ vì đám bạn quái chiêu. Cậu thấy ấm lòng lạ kỳ, vì dù quá khứ của cha có thế nào, thì hiện tại, người đàn ông vạm vỡ ấy vẫn đang ngồi đây, che chở và thuộc về riêng một mình cậu.

_

Buổi tiệc nhậu giữa sân nhà Đạt đang lúc rôm rả nhất, tiếng cười nói của nhóm bạn già hòa cùng tiếng khua chén dĩa tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đặc trưng của miền Tây sông nước. Nồi lẩu vịt nấu chao trên bếp cồn vẫn sôi sùng sục, tỏa hương thơm ngào ngạt. Mỹ đang định cầm ly bia lên mời cả nhóm một lượt thì chiếc điện thoại trong túi xách bỗng rung lên liên hồi.

​Mỹ xin phép bước ra xa một chút để nghe máy. Sau khoảng vài phút trao đổi với vẻ mặt có chút biến chuyển, Mỹ trở lại bàn tiệc, dọn dẹp túi xách rồi thông báo với giọng tỉnh bơ.

​”Ê tụi bây, chắc tao phải về trước quá. Ba tao ổng mới gọi điện, kêu về gấp để… chia tài sản. Ổng nói không về lẹ là ổng cho mấy đứa em tao hết à!”

​Cả bàn tiệc lặng đi một giây rồi bùng nổ tiếng cười. Hải đập bàn bôm bốp, mặt đỏ gay vì men rượu.

“Đù, dữ à nha! Chia tài sản mà đi nhậu nhẹt giờ này là dở rồi. Thôi, của cải là quan trọng, mày biến lẹ đi cho tụi tao nhờ.”

​Tài và Long cũng hùa vào trêu chọc, kêu Mỹ nhớ chia cho anh em ít lộc sau khi nhận thừa kế. Mỹ chỉ cười xòa, vẫy tay chào tạm biệt từng người. Thấy Mỹ đứng dậy, Trang cũng vội vã uống cạn ly bia còn dở rồi đứng lên theo.

“Thôi, tao cũng về luôn.”

​Cả nhóm bạn nhốn nháo chào tạm biệt hai bóng hồng duy nhất trong bàn. Đạt đứng dậy tiễn hai người bạn ra tận cổng. Nam ngồi bên cạnh, nãy giờ vẫn chăm chú quan sát mọi việc với đôi mắt tròn xoe đầy tò mò. Đợi cho đến khi tiếng xe máy của Trang và Mỹ nhỏ dần rồi mất hút nơi đầu ngõ, Nam mới dám khẽ kéo áo cha, thắc mắc.

​”Ủa cha… sao hai cô đi về chung với nhau luôn rồi? Nhà hai cô gần nhau lắm hả cha?”

​Đạt ngồi xuống, gắp một miếng thịt vịt mềm rụi bỏ vào chén cho con trai, rồi thản nhiên đáp bằng giọng trầm thấp.

“Không phải gần nhà đâu con. Cô Trang với cô Mỹ là một cặp đó, hai người họ yêu nhau lâu lắm rồi, từ hồi
còn đi lính chung với cha tới giờ.”

​Nam gật đầu lia lịa, vẻ mặt lộ rõ sự
ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng chấp nhận.

“Dạ… thì ra là vậy. Hèn chi con thấy hai cô cứ quan tâm nhau suốt.”

​Trong khi đó, trên con đường làng rợp bóng dừa dẫn ra quốc lộ. Gió sông thổi thốc vào mặt làm cả hai tỉnh táo hơn đôi chút. Trang khẽ liếc qua thấy mặt Mỹ trầm ngâm không giống như người sắp được nhận tài sản, liền hỏi.

​”Ủa Mỹ, ba mày kêu về chia tài sản thiệt hả? Sao tao thấy mặt mày buồn hiu vậy?”

​Mỹ thở dài một tiếng, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng.

“Đâu có chia tài sản gì đâu mậy. Hồi nãy em trai tao gọi, nói ba ở nhà đi đứng sao đó bị té gãy chân rồi. Giờ người nhà đang đưa ổng vô bệnh viện, kêu tao vô coi tình hình sao để còn lo
liệu.”

​Trang giật mình, suýt nữa lạc tay lái.

“Trời đất! Chuyện lớn vậy mà hồi nãy mày nói dối mọi người chi vậy? Nói thiệt để anh em còn biết đường mà phụ một tay chứ.”

​Mỹ khẽ lắc đầu.

“Thôi… hiếm khi anh em tụi mình tụ họp đầy đủ như vầy. Thằng Nam nó cũng đang vui, cả gia đình ông bà nội cũng tất bật nấu nướng cả ngày. Tao mà nói ba tao gãy chân đi cấp cứu, cái tiệc nó mất vui liền hà. Ai nấy cũng lo lắng, rồi giải tán sớm thì tội nghiệp nhà thằng Đạt quá. Thà tao nói dối một chút, để mọi người cứ nhậu nhẹt thoải mái, còn tao với mày lén rút êm là được rồi.”

​Trang nghe xong, lòng bỗng dâng lên một sự cảm kích và yêu thương lạ lùng. Cô khẽ mỉm cười.

“Chà… người yêu tao đúng là tâm lý dữ thần nha. Có gì tao phụ chăm sóc bác trai luôn cho.”
​
Phía sau lưng họ, ánh đèn từ nhà Đạt vẫn hắt ra rực rỡ, tiếng cười nói vẫn vang lên đều đặn. Sự hy sinh nhỏ nhoi của Mỹ đã giữ trọn vẹn niềm vui cho bữa tiệc gia đình, trong khi tình cảm giữa cô và Trang lại thêm một phần gắn kết vì sự thấu hiểu thầm lặng này.

​Tại bàn nhậu, Đạt vẫn không hay biết sự thật, anh tiếp tục rót rượu cho đám bạn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 51 3 ngày ago
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 20"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Thèm otp
Thèm otp
13 ngày trước

Nữaaaaaa

0
Trả lời
tôm
tôm
13 ngày trước

ra tiếp đi ạaaa

0
Trả lời
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz