Gió sông đêm khuya thổi lồng lộng qua những tán dừa, mang theo cái lạnh se sắt của hơi nước phù sa. Trên bờ đê vắng lặng, Đạt nằm ngửa, tấm lưng trần vạm vỡ ép chặt xuống lớp cỏ may nhám xịt. Hai chân anh dang rộng, phơi bày toàn bộ sự hoang dại của một người đàn ông miền Tây đang độ sung mãn nhất.
Bàn tay thô ráp của Đạt nắm chặt lấy con cặc gân guốc, thực hiện những nhịp sục dồn dập, mạnh bạo. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên khô khốc giữa tiếng ếch nhái râm ran.
Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là hình ảnh Nam, đứa con trai nhỏ với cái lỗ nhỏ đỏ hồng, khát khao được lấp đầy. Cơn nứng nảy lửa sau bao đêm kìm nén khiến gân xanh trên trán Đạt nổi cuồn cuộn, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng dọc theo cơ ngực săn chắc dù trời về khuya rất lạnh.
Khi cảm giác tê dại bắt đầu chạy dọc sống lưng, báo hiệu dòng tinh dịch nóng hổi sắp sửa phun trào, Đạt không dừng lại trên bờ. Anh đứng phắt dậy, con cặc vẫn dựng đứng, lắc lư đầy uy lực theo từng bước chân trần nện trên đất thịt. Đạt lững thững đi xuống cây cầu dừa nhỏ bắc ngang con rạch phía dưới chân đê.
Cây cầu dừa lắt léo, trơn trượt bởi sương đêm nhưng Đạt bước đi đầy thuần thục. Anh dừng lại giữa nhịp cầu, nhìn xuống dòng nước đen thẫm đang lững lờ trôi dưới ánh trăng mờ.
Đạt từ từ thả mình xuống, để cơ thể trần truồng chìm dần vào dòng sông nhỏ. Nước sông mát lạnh lập tức ôm lấy làn da đang nóng hầm hập của anh, tạo nên một sự tương phản cực hạn. Giữa đêm khuya thanh vắng, Đạt ngâm mình tới ngang ngực, đôi tay vẫn không ngừng hoạt động bên dưới mặt nước. Sự mát lạnh của dòng phù sa hòa quyện với sự nóng bỏng của dục vọng khiến Đạt run rẩy.
Ngay khoảnh khắc cao trào nhất, Đạt ngửa cổ ra sau, miệng gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn tan vào màn đêm.
Dòng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi phun trào mãnh liệt từ gốc cặc, hòa tan ngay vào dòng nước sông đang chảy siết. Cảm giác bí bách tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa, trôi theo con nước lớn. Đạt nhắm mắt, thả lỏng toàn bộ cơ thể, mặc cho dòng sông nhỏ vỗ về lấy sự tội lỗi và nhục dục trần trụi của mình giữa không gian bao la của miền quê tĩnh mịch.
Giữa dòng nước mát lạnh của con rạch nhỏ, Đạt vẫn còn đang thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội sau trận bắn tinh mãnh liệt. Cảm giác đê mê của sự giải tỏa sau bao đêm kìm nén khiến toàn thân anh râm ran, đầu óc mụ mị đi vì khoái lạc. Dòng tinh binh vừa mới hòa tan vào phù sa, con cặc gân guốc vẫn còn đang giật giật từng hồi dưới mặt nước.
Thế nhưng, sự yên tĩnh của đêm khuya bỗng chốc bị xé toạc.
”Sột soạt… rắc!”
Tiếng bàn chân dẫm lên lá chuối khô và cành củi mục vang lên khô khốc từ phía trên bờ đê, ngay sát bụi chuối mà Đạt vừa băng qua. Tim Đạt hẫng một nhịp, máu trong người như đông cứng lại. Chưa kịp định thần, một luồng ánh sáng trắng lóa từ chiếc đèn pin đội đầu quét mạnh qua những tán lá, chiếu thẳng xuống mặt sông, sát rạt chỗ Đạt đang ngâm mình.
Ánh đèn pin cứ chíu qua chíu lại, loang loáng trên mặt nước đen thẫm. Đạt hoảng hốt, chỉ kịp hụp sâu người xuống, để nước ngập tới tận cằm, nép sát vào mấy gốc dừa nước rậm rạp bên cầu dừa để ẩn nấp.
“Hy vọng hôm nay bắt được nhiều ếch một chút, chứ mấy bữa nay thất thu quá!”
Tiếng nói vang lên oang oang giữa không gian vắng lặng. Đạt nhận ra ngay chất giọng khàn đặc của chú Bảy, người hàng xóm chuyên đi soi ếch, soi cá đêm ở cái xóm này.
Đạt nín thở, hai tay bấu chặt vào rễ dừa nước dưới bùn để giữ mình không bị dòng nước đẩy trôi ra giữa dòng. Cảm giác trần trụi tột cùng khiến anh vừa nhục nhã vừa sợ hãi.
Con cặc ướt đẫm tinh dịch vừa mới bắn ra giờ đây co rụt lại vì cái lạnh và sự lo âu. Nếu bây giờ chú Bảy rọi đèn xuống ngay chỗ này, thấy anh – một người đàn ông đứng tuổi – lại trần truồng ngâm mình dưới sông lúc nửa đêm thế này, thì không biết giấu mặt vào đâu cho hết nhục.
Tiếng ủng cao su dẫm trên nền đất ẩm “bộp bộp” vang lên ngay trên đầu Đạt. Ánh đèn pin quét qua quét lại, có lúc dừng ngay trên nhịp cầu dừa nơi Đạt vừa đi qua, khiến anh tái mặt.
Trong cái lạnh thấu thịt của con rạch nhỏ, Đạt như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng cười nói của Chú Bảy và ánh đèn pin quét qua quét lại trên mặt nước khiến tim anh đập nổ tung trong lồng ngực. Con cặc vừa giải tỏa xong chưa kịp xìu, giờ đây lại cứng đờ lên vì sự sợ hãi xen lẫn kích thích tột độ của cảm giác lén lút, trần truồng trước nguy cơ bị phát hiện. Mùi phù sa nồng nặc quyện với mùi nhục dục chưa kịp tan trên cơ thể ướt sũng của anh.
“Thôi, giỏ nặng quá, đặt lên bờ cái đã, mỏi vai chết bà!” Tiếng Chú Bảy vang lên, kèm theo tiếng bước chân nặng nề dẫm trên đất thịt.
Nghe tiếng Chú Bảy xoay người đi về phía gốc dừa trên bờ đê, Đạt biết đây là cơ hội duy nhất. Anh nghiến chặt răng, bất chấp cái lạnh, nín thở dùng hai tay bấu chặt vào rễ cây dừa nước dính đầy bùn lầy, gồng mình dồn lực vào cơ bắp vạm vỡ để trườn lên. Cơ thể trần truồng, ướt đẫm của anh râm ran khi da thịt cọ xát với lớp bùn dẻo và cỏ dại nhọn hoắt trên triền đê dốc ngược.
Càng leo lên cao, sự kích thích tột cùng càng xâm chiếm lấy Đạt. Cảm giác mình đang trần trường, con cặc gân guốc, nóng hổi đang phơi bày ra ngay trước mặt người hàng xóm chỉ cách vài bước chân khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục. Nó không còn là sự lo sợ đơn thuần, mà là một sự nứng sảng hoang dại. Con cặc to lớn của anh đập phập phồng, cọ xát dữ dội vào lớp đất ẩm ướt của bờ đê theo mỗi nhịp trườn lên, rỉ ra những giọt dịch nhờn hòa vào bùn đất.
Đạt sắp lên đến đỉnh bờ đê. Chỉ cần một chút nữa thôi là anh có thể băng qua bụi chuối và chạy về nhà. Thế nhưng, trong lúc vội vã, đôi bàn chân trần ướt đẫm của anh đã sơ ý đạp mạnh lên một đống lá chuối khô và cành củi mục nằm ngổn ngang trên bờ.
”Rắc… sột soạt!”
Tiếng động vang lên khô khốc, xé tan màn đêm yên tĩnh.
Chú Bảy vừa đặt giỏ cá xuống, nghe tiếng động lạ liền giật mình. Ánh đèn pin đội đầu lập tức quay ngoắt lại, luồng sáng trắng lóa lướt nhanh qua bụi chuối rồi dừng khựng lại, chiếu thẳng xuống triền đê.
Luồng ánh sáng hung hãn bao trùm lấy Đạt. Anh đứng hình, cả cơ thể trần truồng, ướt sũng, dính đầy bùn đất hiện ra mồn một dưới ánh đèn. Con cặc to lớn, gân guốc vẫn còn đang cương cứng, lắc lư đầy uy lực trước bụng anh, phơi bày toàn bộ sự nhục dục hoang dại giữa đêm khuya.
Chú Bảy nheo mắt nhìn, vẻ mặt đầy kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang sự sững sờ khi nhận ra người đang đứng trần trường trước mặt mình.
”Ủa… Ủa… thằng Đạt đó hả? Sao… sao nửa đêm nửa hôm mày lại…?”
Ánh mắt Chú Bảy dời xuống, nhìn chằm chằm vào con cặc đang dựng đứng của Đạt, rồi lại nhìn lên gương mặt đang tái mét vì hoảng hốt xen lẫn sự nứng sảng chưa dứt của anh. Không gian lúc này như đặc quánh lại trong sự im lặng đầy bàng hoàng và nhục dục trần trụi.
_
Không gian bờ đê vắng lặng bỗng chốc đặc quánh lại trong sự bàng hoàng.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Đạt đứng sững như trời trồng, toàn thân trần truồng dính đầy bùn đất và nước sông sũng nước, hơi lạnh của gió đêm không tài nào dập tắt được sự nóng hổi đang bốc lên từ con cặc vẫn còn gân guốc, cương cứng trước bụng. Sự nhục nhã tột cùng khi bị bắt quả tang trong tư thế trần như nhộng khiến máu trong người anh sôi lên, vừa sợ hãi lại vừa có một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng.
Sau một thoáng ngạc nhiên đến đờ người, chú Bảy khẽ tạch lưỡi một cái, rồi bất ngờ tắt phụp chiếc đèn pin đội đầu. Bóng tối bao trùm lấy hai người đàn ông, chỉ còn lại tiếng dế kêu râm ran và tiếng sóng vỗ rì rào dưới bến.
Chú Bảy lững thững bước qua đống lá chuối khô, tiếng bước chân nện trên nền đất ẩm nghe thật rõ rệt, tiến lại gần chỗ Đạt đang đứng run rẩy.
Dừng lại ngay sát bên cạnh, chú Bảy nheo mắt nhìn thân hình vạm vỡ của Đạt đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Ông hạ thấp giọng, thanh âm khàn đặc đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng mang theo một sự cảm thông lạ lùng.
”Trời ơi Đạt… Mày đừng có nói với chú là nửa đêm nửa hôm mày không ngủ được, lại mò ra tận bờ sông này để sục cặc đó nha?”
Câu hỏi trần trụi của người hàng xóm như một gáo nước sôi dội thẳng vào lòng tự trọng của Đạt. Anh đứng đó, hai tay vô thức che nhẹ lấy con cặc đang rỉ dịch nhờn nhưng không thể nào giấu đi được sự khao khát vẫn còn đang hừng hực. Gương mặt sạm nắng của Đạt đỏ rực lên, nóng bừng dù toàn thân đang ướt lạnh. Anh cúi gằm mặt xuống lớp cỏ may, giọng lắp bắp đầy ngại ngùng xen lẫn xấu hổ tột độ.
”Dạ… chú Bảy… con… con tại… trong người khó chịu quá… con không biết nói sao nữa…”
Sự im lặng bao trùm lấy hai người, chỉ có mùi phù sa nồng nặc và mùi dục vọng hoang dại đang lan tỏa mạnh mẽ giữa bờ đê hiu quạnh.
_
Trong bóng tối mịt mù của triền đê, chỉ còn tiếng sóng vỗ bì bõm vào chân cầu dừa, nỗi xấu hổ của Đạt dường như đặc quánh lại. Anh đứng đó, toàn thân trần trụi dính đầy bùn đất, đôi tay run rẩy không biết nên che chắn chỗ nào cho bớt nhục nhã. Con cặc gân guốc vẫn còn đang cương cứng, biểu hiện rõ rệt cho cơn nứng sảng hoang dại vừa bị bắt quả tang.
Thế nhưng, trái với sự lo sợ của Đạt về một trận mắng chửi hay cười nhạo, chú Bảy lại khà khà cười thấp trong cổ họng. Ông tiến lại gần hơn, hơi thở nồng mùi thuốc rê và rượu đế phả vào không gian. Chú Bảy đưa bàn tay thô ráp, chai sạn vì lưới cá, vỗ mạnh lên bờ vai vạm vỡ, ướt sũng của Đạt một cái “bộp” đầy thân tình.
“Sợ cái gì hả? Cái mặt mày cắt không còn giọt máu kìa. Chú Bảy mày hồi đó còn hơn như này nữa kìa, có gì đâu mà mắc cỡ!”
Đạt ngước đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn người hàng xóm lớn tuổi. Sự căng thẳng trong lồng ngực khẽ giãn ra một chút, anh lắp bắp hỏi lại, giọng vẫn còn run.
”Thiệt… thiệt hả chú? Chú cũng từng… giống con sao?”
Chú Bảy cười khoái chí, ông nhổ một bãi nước cốt trầu xuống nền đất ẩm, rồi tặc lưỡi như nhớ về thời oanh liệt. Trong bóng tối, ánh mắt ông lấp lánh vẻ hoài niệm đầy nhục dục.
”Chứ sao không! Hồi tao còn trẻ, bằng tuổi mày bây giờ, máu trong người nó sung lắm. Có đêm nằm trong mùng chịu không nổi, tao toàn là ở truồng, chân không chạy tọt ra giữa đồng không mông quạnh này nè. Cứ thế mà đứng giữa ruộng lúa, vừa hưởng gió trời vừa sục cặc cho nó bắn vọt ra tới mấy lớp lá lúa luôn mới chịu vô ngủ.”
Đạt nghe mà há hốc mồm, sự tò mò bắt đầu lấn át cả nỗi nhục nhã. Chú Bảy thấy thằng cháu chăm chú nghe, lại càng bồi thêm bằng chất giọng đầy phấn khích.
”Cái đó còn nhẹ nha! Có lần tao bạo tới mức, đêm hôm đó tao lẻn qua nhà hàng xóm, đứng ngay trước cửa sổ phòng con gái người ta mà ở truồng sục cặc. Tao vừa làm vừa nghe tiếng người ta trở mình bên trong, tim đập thình thịch muốn nổ ngực. Lúc đó tao xém bị ông già nó cầm cây rượt theo gặp mặt rồi đó. Cái cảm giác lén lút, sợ bị bắt gặp đó… nó làm cho con cặc mình nó cứng hơn đá, sướng gấp chục lần bình thường mày ơi!”
Lời kể trần trụi và những kỷ niệm oanh liệt của chú Bảy khiến Đạt cảm thấy như tìm được người đồng điệu. Trong bóng tối của bờ đê vắng, giữa hai người đàn ông, nỗi xấu hổ ban đầu biến mất, thay vào đó là một sự kích thích âm ỉ. Đạt nhìn xuống con cặc vẫn đang dựng đứng của mình, rồi nhìn người đàn ông lớn tuổi trước mặt, cảm giác nứng sảng lại một lần nữa trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết giữa không gian hoang dại của miền quê sông nước.
Ông đứng thẳng người dậy, bàn tay thô ráp rời khỏi vai Đạt, phủi phủi mấy cọng cỏ may bám trên ống quần đùi lấm lem bùn đất.
Ánh mắt chú Bảy lướt nhanh qua thân hình vạm vỡ, trần truồng và ướt sũng của Đạt, dừng lại một giây ở con cặc gân guốc vẫn còn đang cương cứng, rung rẩy trước bụng anh. Ông không cười cợt, cũng không soi mói thêm, chỉ hất hàm về phía bụi chuối tối om, giọng khàn đặc đầy vẻ thúc giục của một người đàn ông từng trải.
”Thôi, đứng đó ngẩn ra làm gì. Tranh thủ sục cho xong đi rồi mặc đồ vào nhà ngủ đi con. Để lâu sương xuống lạnh nó thấm vô phổi là đổ bệnh đó.”
Nói đoạn, chú Bảy với tay lấy cái giỏ cá nan tre đặt dưới gốc dừa, tiếng lũ cá lóc, ếch nhái bên trong nhảy lạch cạch nghe thật rõ rệt. Ông chỉnh lại chiếc đèn pin đội đầu, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo dọc theo các mương rạch. Trước khi bước đi, ông còn quay lại bồi thêm một câu, giọng tỉnh bơ như chuyện thường tình.
”Tao cũng phải đi sâu vô mấy ruộng lúa đằng kia bắt thêm mớ ếch nữa. Mai còn phải đem sớm ra chợ bán cho kịp buổi. Mày cứ tự nhiên đi, chú Bảy mày coi như chưa thấy gì hết!”
Đạt đứng chôn chân trên nền đất ẩm, cảm giác nhục nhã ban đầu giờ đây bị thay thế bằng một sự nhẹ nhõm kỳ lạ xen lẫn kích thích. Anh nhìn theo bóng lưng gầy nhưng rắn rỏi của chú Bảy khuất dần sau những bụi chuối, ánh đèn pin le lói quét qua quét lại rồi biến mất hẳn trong màn đêm.
Chỉ còn lại một mình giữa bờ đê hiu quạnh, tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân cầu dừa như cổ vũ cho bản năng hoang dại. Đạt hít một hơi thật sâu khí trời lạnh lẽo, tay lại nắm chặt lấy con cặc đang rỉ dịch của mình. Cảm giác vừa bị bắt quả tang, vừa được đồng cảm khiến con cặc anh càng thêm căng nhức, đập phập phồng dữ dội.
Anh bắt đầu những nhịp sục mạnh bạo hơn, dồn dập hơn, tiếng da thịt va chạm vang lên giữa đồng không mông quạnh, quyết tâm giải tỏa nốt cơn nứng sảng này trước khi trở về với đứa con trai đang ngủ say trong buồng.
Dòng nước sông mát lạnh dường như cũng không thể dập tắt ngay lập tức hơi nóng hừng hực trong huyết quản của Đạt. Sau đợt bắn tinh xối xả lần thứ hai, dòng tinh trùng nóng hổi hòa tan vào làn nước phù sa đen thẫm, Đạt thở hắt ra một hơi dài, cả cơ thể vạm vỡ rã rời nhưng tâm trí lại nhẹ bẫm sau khi trút bỏ được sự bí bách hành hạ suốt mấy đêm liền.
Anh lững thững bước lên bờ đê, đôi chân trần nện trên đất thịt ẩm ướt, cảm nhận gió đêm thổi qua làn da trần trụi. Đạt lén lút băng qua vườn dưa, bóng tối của những bụi chuối che chở cho sự trần truồng của người đàn ông vừa trải qua một cuộc hành lạc với chính mình. Về đến sàn nước sau nhà, nơi chiếc gáo dừa nằm im lìm bên lu nước đầy, Đạt nhẹ nhàng múc từng gáo nước dội lên người.
”Ào… ào…”
Tiếng nước dội khẽ khàng giữa đêm khuya. Đạt tỉ mỉ kỳ cọ sạch lớp bùn đất bám trên bắp chân, trên hông và đặc biệt là vùng nhạy cảm vẫn còn vương mùi tinh dịch nồng đậm. Cảm giác nước lạnh từ lu thấm vào da thịt giúp anh tỉnh táo lại, gột rửa đi cả sự hưng phấn lẫn nỗi lo sợ bị chú Bảy bắt gặp khi nãy.
Lau khô người bằng chiếc khăn vắt tạm trên sào, Đạt rón rén đẩy nhẹ cánh cửa sau, bước đi thật khẽ trên sàn gỗ để không phát ra tiếng động nào làm kinh động đến giấc ngủ của ông bà nội và đứa con trai.
Bước vào phòng, hơi ấm quen thuộc của căn buồng nhỏ bao trùm lấy anh. Nam vẫn nằm đó, ngủ say sưa trong tư thế nghiêng người, đôi môi hơi hé mở và nhịp thở đều đặn. Đạt nhẹ nhàng chui vào lớp chăn bông dày, cảm giác hơi lạnh từ da thịt anh chạm vào hơi nóng tỏa ra từ cơ thể thanh tân của con trai tạo nên một sự tương phản đầy kích thích.
Anh vươn cánh tay vạm vỡ, kéo Nam sát vào lòng mình. Tấm lưng trần của Nam chạm vào lồng ngực săn chắc của Đạt, tạo nên một sự kết nối khăng khít. Nam khẽ cựa mình trong cơn mơ, theo bản năng lùi sâu hơn vào vòng tay cha để tìm kiếm hơi ấm. Đạt vùi đầu vào hõm cổ con, hít hà mùi hương da thịt đặc trưng pha lẫn mùi xà bông thơm nhẹ.
Lúc này, sự thỏa mãn sau hai lần bắn tinh khiến Đạt thấy bình yên lạ kỳ. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của Nam, một tay đặt lên mông con như một sự khẳng định quyền sở hữu. Dưới lớp chăn ấm áp, hai cơ thể lại một lần nữa hòa quyện, đánh dấu sự kết thúc của một đêm đầy biến động và chuẩn bị cho những đêm đầy nhục dục tiếp theo.
Nữaaaaaa
ra tiếp đi ạaaa