Bữa cơm tối diễn ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo của gian nhà chính. Tiếng bát đũa khua lách cách hòa cùng tiếng tivi phát bản tin thời sự tạo nên một không khí gia đình tưởng chừng như rất đỗi bình thường. Tuy nhiên, đối với Nam và Đạt, mỗi miếng cơm nuốt xuống đều cảm thấy khô khốc vì sự căng thẳng vẫn còn âm ỉ từ buổi chiều.
Đúng lúc Nam đang định gắp miếng cá kho, ông nội buông bát, đưa tay vuốt chòm râu bạc rồi vô tư hỏi một câu khiến cả hai cha con suýt nữa thì sặc.
”À, mà hồi chiều này tao định hỏi… Tao đang cắt cỏ sau bụi chuối, thấy hai cha con bây làm gì mà lúi húi trong đó, rồi đùng một cái chạy như ma đuổi vậy? Tao gọi theo mà không đứa nào thưa, cứ thế cắm đầu chạy thẳng vào nhà. Có chuyện gì hệ trọng hả?”
Không gian quanh bàn ăn bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Nam cúi gằm mặt, đôi đũa trong tay run lên bần bật, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu không dám ngước lên vì sợ ông nội sẽ nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ rực lên vì tội lỗi.
Đạt khựng lại giữa chừng khi đang lùa cơm, cổ họng anh nghẹn đắng. Với bản năng của một người đàn ông trưởng thành và sự nhạy bén để che đậy bí mật, Đạt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh đặt bát xuống, khẽ hắng giọng rồi nở một nụ cười gượng gạo, giả vờ như vừa nhớ ra một chuyện rất buồn cười.
”À… chuyện đó hả nội? Cha con con định tạo bất ngờ cho nội mà chưa kịp. Hồi chiều con đang xịt thuốc, thấy có con rắn hổ hành to lắm nó chui tọt vào bụi chuối. Con gọi thằng Nam ra để hai cha con cùng vây bắt, định bụng bắt được thì tối nay làm món hầm cho nội nhắm rượu.”
Đạt ngừng một chút, liếc nhìn Nam một cái như ra hiệu rồi tiếp tục bịa chuyện đầy trơn tru.
”Ai dè lúc đang rình thì con rắn nó phóng vèo qua chân thằng Nam. Thằng nhỏ này nhát gan, nó giật mình la lên rồi tông cửa chạy, làm con cũng giật mình chạy theo để coi nó có bị cắn không. Lúc đó cuống quá, tai ù đi nên cha con con chẳng nghe thấy tiếng nội gọi. Vô tới sàn nước kiểm tra kỹ lại thấy không sao mới hoàn hồn đó nội.”
Nam nghe cha nói vậy, lập tức bắt lấy nhịp để phụ họa. Cậu giả vờ run rẩy, giọng lí nhí.
”Dạ đúng rồi nội… con rắn đó to lắm, nó trườn qua chân con lạnh toát, con sợ quá nên chỉ biết cắm đầu chạy thôi. Tới giờ con còn chưa dám ra lại chỗ bụi chuối đó nữa.”
Ông nội nghe xong thì cười khà khà, không một chút nghi ngờ.
”Cha bố nhà anh, lớn đầu rồi mà còn nhát hơn thỏ đế. Rắn hổ hành thì có gì mà sợ, nó hiền khô hà. Làm tao cứ tưởng hai cha con bây thấy ma giữa ban ngày chứ!”
Bà nội từ dưới bếp đi lên cũng góp vui: “Thôi, không sao là tốt rồi. Lần sau có bắt rắn thì gọi ông nội bây, ổng là trùm vùng này đó.”
Sự vô tư của ông bà khiến Đạt và Nam thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng nghìn cân. Tuy nhiên, dưới gầm bàn, Đạt vô tình để chân mình chạm nhẹ vào chân Nam. Cái chạm ấy kín đáo nhưng đầy ẩn ý, như một lời nhắc nhở về bí mật trần trụi mà họ đã cùng nhau chia sẻ sau bụi chuối – một bí mật mà dù có bao nhiêu con rắn cũng không thể che giấu hết sự thật đang bùng cháy giữa hai người.
Đêm ở quê tĩnh mịch, chỉ có tiếng dế kêu ri rỉ dưới những lùm cây và ánh trăng non soi bóng xuống vườn dưa xa xa. Trước hiên nhà, chiếc võng dù to bản được cột chắc chắn vào hai cột gỗ kêu “kẽo kẹt” đều đặn theo nhịp đung đưa của Đạt. Nam ngồi lọt thỏm trong lòng cha, tấm lưng gầy tựa sát vào lồng ngực vững chãi, nóng hổi của anh.
Hơi ấm từ cơ thể Đạt tỏa ra bao bọc lấy Nam, hòa cùng mùi xà phòng thơm nhẹ sau trận tắm gội ban chiều. Nam không chơi đùa như mọi khi, cậu cứ dán mắt vào chiếc điện thoại mà Đạt đang cầm trên tay. Đạt chú ý thấy con trai cứ chốc chốc lại liếc nhìn màn hình, đôi mắt long lanh chứa đầy sự tò mò nhưng môi lại mím chặt không dám ngỏ lời.
Đạt khẽ cười, một nụ cười trầm thấp làm rung động cả lồng ngực đang áp sát sau lưng Nam. Anh buông tay, chìa chiếc điện thoại ra trước mặt cậu rồi dịu dàng nói.
”Nè, cầm lấy mà chơi. Thằng ngốc này, muốn cái gì thì cứ nói thẳng với cha, đừng có im ru như vậy. Cha thương con nhất nhà, không nói ra sao cha biết con muốn gì mà chiều?”
Câu nói nửa như trách móc, nửa như cưng nựng khiến tim Nam hẫng đi một nhịp. Cậu quay lại nhìn cha, thấy ánh mắt anh dưới ánh đèn hiên nhà sao mà ấm áp và bao dung đến lạ.
Nam khẽ gật đầu, đón lấy chiếc điện thoại còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay cha. Cảm giác được cha tin tưởng, được cha nuông chiều khiến nỗi lo sợ ban chiều tan biến hẳn.
Nam bắt đầu mở mấy trò chơi điện tử quen thuộc. Đạt không bỏ đi, anh vẫn ngồi đó, một tay vòng qua eo giữ lấy con trai cho khỏi ngã khỏi võng, một tay thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ mái tóc mềm của Nam. Đôi lúc, Nam lúng túng trước một màn game khó, Đạt lại kề sát mặt vào, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai cậu.
”Chỗ này phải bấm vậy nè, để cha chỉ cho…”
Bàn tay to lớn của Đạt phủ lên bàn tay nhỏ của Nam trên màn hình cảm ứng, dẫn dắt từng bước di chuyển. Trong bóng tối lờ mờ, sự gần gũi này trở nên đặc quánh và riêng tư. Nam vừa chơi game, vừa cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn của cha sau lưng mình.
Cậu nhận ra rằng, dù là ngoài vườn dưa lén lút hay trên chiếc võng yên bình này, chỉ cần ở bên Đạt, cậu luôn cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ.
Trong không gian yên tĩnh của buổi tối, chiếc điện thoại trên tay Nam bỗng khựng lại, vòng tròn xoay tít hiện lên giữa màn hình game đang hồi kịch tính. Nam hụt hẫng, lắc lắc cái máy rồi đưa lại cho cha.
”Hết 5G rồi cha ơi… Đang tới đoạn hay mà nó đứng hình mất tiêu.”
Nhìn vẻ mặt hụt hẫng, đôi môi hơi chu ra của con trai, Đạt thấy thương vô cùng. Anh vòng tay ôm chặt lấy bả vai Nam, kéo cậu tựa sát vào lồng ngực mình, khẽ cười trấn an.
”Thôi đừng buồn. Tại cha lu bu quá, nhà mình làm lại xong xuôi cả tháng nay mà cha quên mất vụ này. Ngày mai, cha ra bưu điện kêu người ta vô kéo dây, gắn cái wifi mạnh thiệt mạnh cho cả nhà mình dùng. Lúc đó con tha hồ mà chơi game, xem phim tới sáng cũng được.”
Nam nghe vậy, đôi mắt sáng rực lên như hai vì sao, cậu xoay người lại nhìn cha đầy vẻ nghi hoặc xen lẫn vui mừng.
”Thật hả cha? Cha không gạt con nha?”
Đạt gật đầu chắc nịch, bàn tay thô ráp
vỗ nhẹ lên mu bàn tay Nam.
“Cha gạt con làm gì.”
Sự nuông chiều của cha khiến lòng Nam dâng lên một cảm xúc khó tả. Không kiềm chế được sự phấn khích, cậu thốt lên.
“Con thương cha nhất trên đời luôn!”
Đạt nhìn biểu cảm đáng yêu của con trai, ánh mắt anh chợt tối lại, mang theo một chút trêu chọc và cả sự khao khát thầm kín. Anh ghé sát tai Nam, giọng trầm thấp đầy ẩn ý.
“Chỉ nói miệng vậy thôi sao? Thương thì phải làm thế nào để cha thấy được cái thương đó hả con trai?”
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, vành tai Nam đỏ rực lên. Cậu hiểu ý cha, tim đập thình thịch. Trong một phút bốc đồng muốn bày tỏ tình cảm, Nam chòm người tới, vòng tay qua cổ cha và đặt một cái hôn thật kêu lên gò má sạm nắng, nồng mùi đàn ông của Đạt.
”Chụt!”
“Đó, con thương cha vậy đó!” – Nam cười hì hì, định rụt người lại thì bỗng khựng người vì một tiếng cười húng hắng từ phía cửa chính.
Ông nội và bà nội chẳng biết đã đứng đó từ lúc nào, trên tay bà vẫn còn cầm cái quạt mo cau, còn ông thì tay chắp sau lưng, gương mặt già nua rạng rỡ vẻ hóm hỉnh.
“Chà chà… hai cha con tình cảm dữ nghen!” – Bà nội cười tủm tỉm, quạt phành phạch – “Thằng Nam lớn tướ́ng rồi mà còn đeo cổ cha nó hôn hít như đứa con nít lên ba vậy.”
Ông nội cũng tiếp lời, giọng trêu chọc đầy vô tư.
“Coi kìa, thằng cha thì cười híp mắt, thằng con thì mặt đỏ như gấc chín. Cha con bây quấn quýt kiểu này, mốt thằng Nam nó lấy vợ chắc thằng Đạt nó khóc hết nước mắt quá!”
Sự xuất hiện đột ngột của hai người già khiến Nam xấu hổ đến mức muốn chui tọt xuống gầm võng. Cậu vội vàng buông cổ cha ra, cúi gằm mặt xuống để che đi vẻ bối rối. Trong khi đó, Đạt dù cũng có chút giật mình, nhưng anh vẫn bình thản vòng tay giữ chặt lấy eo Nam như một cách khẳng định chủ quyền, anh cười đáp lại ông bà.
”Thì nó thương con nên nó hôn thôi mà nội. Con cũng chỉ có mình nó để mà cưng thôi chứ ai.”
Câu nói của Đạt khiến ông bà nội hài lòng đi vào nhà, nhưng trong lòng hai cha con, cái cảm giác vừa hú vía vừa ngọt ngào ấy lại một lần nữa thổi bùng lên những cảm xúc trần trụi.
Tiếng “cạch” khô khốc của chốt cửa phòng ngủ ông bà nội vang lên, báo hiệu sự an toàn tuyệt đối cho hai cha con. Không gian hiên nhà bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió lùa qua tán lá và tiếng nhịp tim của Nam đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Đạt lúc này không còn vẻ e dè như khi có ông bà ở đó nữa. Anh xoay người lại, áp sát vào người Nam, hơi thở nóng rực phả thẳng vào cổ khiến cậu rùng mình. Đạt hạ thấp giọng, thanh âm trầm đục đầy vẻ chiếm hữu.
”Hôn má chưa đủ đâu con trai… nãy giờ cha nhịn cũng lâu rồi.”
Vừa dứt lời, không để Nam kịp phản ứng, bàn tay rắn chắc của Đạt đã nắm lấy cạp chiếc quần short của mình. Với một động tác dứt khoát và đầy táo bạo ngay trên chiếc võng đang đung đưa kẽo kẹt, anh tuột phăng chiếc quần xuống. Tiếng vải quần cọ xát rồi rơi “bịch” một cái xuống nền gạch tàu mới lót sáng bóng vang lên rõ mồn một trong đêm.
Chiếc quần nằm chỏng chơ dưới đất, còn Đạt thì giờ đây đã hoàn toàn trần truồng trước mắt Nam. Con cặc của anh, vốn đã nhen nhóm cương cứng từ chiều, nay lại càng sừng sững, gân guốc hơn bao giờ hết dưới ánh trăng mờ ảo. Những đường gân xanh vắt ngang thân cặc rung lên theo từng nhịp thở dồn dập của anh.
Nam sững sờ, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào con cặc đang phơi bày ngay tầm mắt. Cậu nuốt khan, cảm giác cuống họng khô khốc. Chiếc võng chao đảo mạnh hơn vì sự cử động của Đạt, mỗi nhịp đung đưa lại như một nhịp thúc giục đầy ma mị.
“Sao? Sợ à?” – Đạt nhếch mép cười, đôi bàn tay thô ráp của anh túm lấy tay Nam, ép cậu chạm vào con cặc nóng bỏng đang đứng thẳng đó. – “Chỗ này của cha, nó cũng đang thương con lắm đấy. Con thấy nó đang đợi con làm gì không?”
Cái chạm tay của Nam khiến cậu run bắn cả người. Sự tương phản giữa lớp gạch tàu mát lạnh dưới chân và sự nóng rực của người cha đang đè lên mình khiến Nam cảm thấy choáng váng. Thế giới xung quanh như thu nhỏ lại, chỉ còn sự hiện diện của người cha ruột với dục vọng trần trụi đang bủa vây lấy cậu trên chiếc võng cũ.
Không gian hiên nhà bỗng chốc trở nên chật chội và đặc quánh hơi nóng, không chỉ bởi cái oi nồng đặc trưng của vùng đất miền Tây mùa này, mà còn bởi ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội giữa hai cha con.
Vì thói quen sinh hoạt từ khi mới từ nước ngoài trở về, Đạt hiếm khi chịu gò bó mình trong những chiếc quần lót chật chội. Anh ưa cái cảm giác tự do, thoáng đãng mà sự thả rông mang lại, đặc biệt là trong cái nóng ẩm của xứ sở sông nước này. Vì vậy, khi chiếc quần short vừa rơi xuống nền gạch tàu, cơ thể Đạt hoàn toàn phơi bày, trần truồng và tráng kiện dưới ánh trăng mờ ảo.
Từng thớ cơ bắp cuồn cuộn trên lồng ngực vạm vỡ, những đường rãnh sâu hoắm chạy dọc cơ bụng sáu múi săn chắc, và nổi bật hơn cả là sự trần trụi của con cặc đang cương cứng đầy kiêu hãnh. Sự tự do của Đạt khiến Nam cảm thấy choáng váng, cậu chưa bao giờ thấy cha mình phóng khoáng và nguy hiểm đến mức này.
Đạt nhích người trên chiếc võng, hơi thở anh phả vào mặt Nam mang theo mùi của sự chiếm hữu. Anh dùng bàn tay to lớn, nóng rực nắm lấy gáy Nam, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ấn đầu cậu thấp xuống. Đạt ghé sát vào tai con trai, giọng khàn đặc, đầy vẻ dỗ dành nhưng cũng đầy mệnh lệnh.
”Nam… nhìn xem nó đang nhớ con thế nào. Con trai, bú cặc cha đi…”
Nam run rẩy, đôi mắt cậu dán chặt vào vật thể đang đập phập phồng trước mặt. Sự trần trụi của cha không hề có sự che đậy nào, đầu khấc ửng đỏ, căng bóng vì dịch nhờn bắt đầu rỉ ra, tỏa hương vị nồng nàn của đàn ông trưởng thành. Cậu thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cảm giác vừa tội lỗi, vừa tò mò xen lẫn khoái cảm ập đến khiến đôi môi cậu bất giác hé mở.
Dưới ánh đèn hiên vàng vọt, hình ảnh cha mình đứng đó, buông thả và hoàn toàn trần truồng, đã xóa sạch mọi ý niệm về luân lý còn sót lại trong đầu Nam. Cậu không thể từ chối, và thực tế, chính cậu cũng đang khao khát được nếm trải sự nam tính mãnh liệt đó.
Nam từ từ hạ thấp người, quỳ xuống nền gạch tàu mát lạnh ngay dưới chân võng. Đạt nhìn xuống, bàn tay anh vẫn đặt trên đầu Nam, vuốt ve mái tóc con trai đầy trìu mến. Cảm giác cái nóng rực từ con cặc của cha chạm nhẹ vào chóp mũi khiến Nam run lên bần bật.
“Ngoan… bú đi con,” – Đạt thì thầm, tiếng rên hừ hừ trong cổ họng đầy vẻ hưởng thụ.
_
Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua hiên nhà, không gian trở nên đặc quánh sự tội lỗi và nhục dục. Nam quỳ dưới sàn gạch tàu mát lạnh, đôi bàn tay run rẩy bám lấy bắp đùi săn chắc của cha để giữ thăng bằng. Cậu từ từ há miệng, đón lấy phần đầu cặc đỏ rực, nóng hổi của Đạt.
Vừa chạm vào, một luồng nhiệt lượng như thiêu đốt ập đến. Đạt rùng mình, đôi bàn tay gân guốc nắm chặt lấy thành võng, khiến sợi dây dù rít lên những tiếng kẽo kẹt đều đặn. Anh hít một hơi thật sâu, cố nén những tiếng rên rỉ trầm đục vào tận cuống họng để không đánh thức ông bà nội. Những âm thanh ấy thoát ra chỉ là tiếng “hừ… hừ…” nghẹn ứ, đầy vẻ chịu đựng và sung sướng tột độ.
Nam không dừng lại ở đó. Cậu cảm nhận được sự kích thích từ sự chật chội và nóng rực nơi khoang miệng mình. Với bản năng trỗi dậy, Nam từ từ đẩy sâu khoang miệng, nuốt trọn lấy phần thân cặc gân guốc của cha.
Mỗi nhịp đẩy đầu là một lần đầu khấc chạm thẳng vào cuống họng, khiến cậu nghẹn đắng, nước mắt rơm rớm vì cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn.
Đạt nhắm nghiền mắt, gương mặt cương nghị của người đàn ông miền Tây giờ đây giãn ra vì khoái cảm. Anh dùng tay vuốt ve mái tóc con trai, dẫn dắt cậu theo nhịp độ của mình. Mỗi cú nhấp hông của Đạt hòa nhịp với từng cái liếm lưỡi khéo léo của Nam lên những đường gân nổi cộm. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn, ướt át của Nam không ngừng xoáy sâu vào rãnh quy đầu, khuấy đảo khiến chất dịch nhờn tứa ra càng lúc càng nhiều, phủ bóng loáng lên thân cặc.
Tiếng ma sát ướt át giữa môi miệng Nam và da thịt của cha vang lên nhè nhẹ trong đêm tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nàn. Nam càng bú mút nhiệt tình, Đạt càng gồng mình chịu đựng, từng thớ cơ trên bụng anh co rút liên tục. Cậu thiếu niên lúc này như quên hết sự sợ hãi, chỉ còn chìm đắm trong sự nam tính tràn trề mà cha mang lại. Cái miệng nhỏ nhắn, ấm nóng của con trai như nuốt chửng lấy con cặc của người đàn ông, khiến Đạt cảm thấy như mình đang tan chảy trong sự chiếm hữu đầy ân ái này.
Tiếng “cạch” khô khốc của cánh cửa phòng ông bà nội vang lên giữa đêm tĩnh mịch như một cú sét đánh ngang tai. Đạt và Nam giật bắn người, miệng Nam vẫn còn đang ngậm lấy con cặc nóng hổi của cha. Sự hoảng hốt khiến Nam vội vã nhả ra, nước bọt vương vãi trên đầu khấc của Đạt, tạo thành những sợi tơ mỏng manh dưới ánh trăng.
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vọng ra từ phòng, tiến thẳng về phía hiên nhà. Đạt hoảng loạn tột độ, anh không kịp với lấy chiếc quần short nằm dưới sàn gạch tàu. Trong cơn cuống cuồng, Đạt vội nằm phịch xuống chiếc võng, co chân lại. Anh kéo mạnh tay Nam, ép cậu nằm đè lên người mình, ép sát vào giữa lòng mình để tấm lưng gầy của con trai che chắn toàn bộ con cặc đang dựng đứng đầy kiêu hãnh của anh.
Nam hiểu ý ngay lập tức. Dù tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cậu vẫn tỏ ra bình tĩnh một cách kỳ lạ. Nam khéo léo nắm lấy hai mép vải dù của chiếc võng, kéo căng chúng ra và ủ lại, vắt ngang qua cặp đùi trần của cha mình. Bằng cách đó, cái võng trở thành tấm bình phong hoàn hảo, che khuất hoàn toàn phần hạ bộ đang cương cứng của Đạt khỏi tầm mắt người già.
Tiếng bước chân dừng lại ngay sát cạnh võng. Ông nội đứng đó, chống nạnh, thở hắt ra một hơi dài, mùi thuốc lá vấn vít trong không khí.
“Đạt ơi?” Ông nội lên tiếng, giọng trầm đục.
Đạt cố giữ giọng mình ổn định, dù lồng ngực anh đang phập phồng dữ dội.
“Dạ… dạ con đây nội.”
Ông nội đưa tay lên che miệng ngáp dài.
“Lát đi ngủ nhớ kiểm tra khóa cửa cẩn thận. Mấy nay nghe đâu có trộm cắp ở đầu làng, không chủ quan được đâu.”
“Dạ… con biết rồi ạ, lát con kiểm tra lại” – Đạt đáp, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm, thấm cả vào áo Nam đang áp sát vào anh.
Nam nín thở, hai tay vẫn siết chặt mép võng, mắt nhìn trân trối vào khoảng không phía trước. Cậu cảm nhận được nhịp tim Đạt đang đập dồn dập ngay sau lưng mình, và con cặc cương cứng của cha vẫn đang ép chặt vào mông cậu sau lớp vải dù mỏng manh. Chỉ cần ông nội liếc nhìn xuống một chút, hoặc chiếc võng đung đưa quá đà, mọi sự thật kinh hoàng sẽ bị phơi bày.
Ông nội đứng đó thêm vài giây, phủi tay rồi quay lưng đi thẳng về phía phòng ngủ. Tiếng cửa gỗ đóng lại một lần nữa vang lên, nhốt kín không gian bên trong.
Phải đến lúc đó, hai cha con mới dám buông thõng hơi thở. Đạt nằm vật ra võng, thở dốc, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy Nam. Sự nguy hiểm cận kề vừa rồi không làm họ sợ hãi mà ngược lại, nó như chất xúc tác khiến sự kích thích trở nên điên rồ hơn bao giờ hết.
Tiếng cửa phòng ông bà nội đóng lại, chốt “cạch” một tiếng khô khốc vang lên, đặt dấu chấm hết cho sự nguy hiểm vừa rồi. Thế nhưng, đối với Đạt, cơn hú vía ấy lại vô tình trở thành một loại gia vị kích dục cực độ. Hơi thở anh nóng hổi, đôi mắt long lên những tia máu vì hưng phấn khi cảm nhận được sự kề cận giữa ham muốn tội lỗi và ranh giới tử thần.
Đạt không nằm lại võng nữa. Anh trần truồng bước xuống, những bước chân trần nện xuống sàn gạch tàu lạnh lẽo, tạo nên một âm thanh trầm đục. Dưới ánh trăng suông hắt hiên, cơ thể Đạt hiện lên như một bức tượng đồng vạm vỡ, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Con cặc của anh vẫn sừng sững, đập phập phồng như muốn thoát khỏi sự kiềm chế. Anh đứng đó, đối diện với Nam, ánh mắt rực lửa ra lệnh.
”Cởi đồ ra đi con trai, ở truồng giống cha vầy nè….”
Nam hơi khựng lại, đôi bàn tay nắm chặt gấu áo sơ mi. Cậu nhìn quanh, nỗi lo sợ bị phát hiện vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Đạt tiến lại gần, bàn tay to lớn của anh vuốt nhẹ lên gò má Nam, rồi hạ thấp giọng, đầy vẻ cám dỗ.
”Đừng có lo, nội bà nội đã vào phòng ngủ rồi, lần này không ra ngoài nữa đâu. Chỉ có cha và con thôi…..”
Lời thì thầm của Đạt như một mệnh lệnh thôi miên. Nam từ từ cởi bỏ từng món đồ trên người. Chiếc áo rơi xuống, rồi đến chiếc quần dài, cuối cùng là lớp đồ lót cuối cùng. Khi mảnh vải cuối cùng rơi xuống, cơ thể non nớt, trắng trẻo của Nam phơi bày hoàn toàn trong màn đêm, đối lập hoàn toàn với làn da sạm nắng, đầy vết chai sạn của Đạt.
Nam đứng đó, lúng túng, hai tay vô thức che chắn trước ngực. Đạt ngắm nhìn đứa con trai mình đang độ lớn, vẻ thanh tân quyến rũ khiến anh như phát điên. Anh tiến sát lại, vòng đôi tay vạm vỡ ôm trọn lấy cơ thể Nam, kéo cậu sát vào lòng mình. Da thịt chạm vào da thịt, cái mát lạnh của cơ thể Nam hòa quyện với cái nóng bỏng rát từ cơ thể Đạt, tạo nên một sự tương phản đầy mê hoặc.
“Đẹp lắm…” – Đạt thì thầm, bàn tay anh bắt đầu mơn trớn dọc sống lưng Nam, từ gáy xuống tận hông, khiến cậu rùng mình run rẩy.
Nam cảm nhận được con cặc cương cứng nóng hổi của cha đang áp sát vào bụng mình. Trần truồng giữa hiên nhà vắng lặng khiến cậu cảm thấy như mình đang được kích thích hoàn toàn.