Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 14
Prev
Next

Trên sân thượng lộng gió, Toàn vẫn gục đầu vào vai Nam, đôi vai nó run lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt hẳn. Nó siết chặt lấy áo Nam, móng tay cắm sâu vào da thịt bạn như thể đó là chỗ dựa duy nhất còn sót lại trên đời.
​
“Tao… tao không dám về nhà nữa đâu Nam ơi,” – Toàn thút thít, giọng khản đặc – “Nếu tao về, chắc tao chết mất. Ổng… ổng tỉnh lại, nhớ ra chuyện đêm qua, ổng sẽ giết tao, hoặc đuổi tao ra đường… Tao sợ lắm, tao không còn mặt mũi nào để nhìn mặt ổng nữa.”

​Nam đứng đờ người ra. Trong lòng cậu cũng đang rối bời với những bí mật của chính mình, nhưng nhìn bạn thân thảm hại thế này, Nam không thể không xót xa. Vì không biết được nửa còn lại của câu chuyện – Nam chỉ nghĩ đó là một tai nạn trong cơn say. Cậu đặt tay lên lưng Toàn, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù chính bản thân cậu cũng đang lấp bấp.

​”Mày… mày bình tĩnh đi đã. Tao nghĩ chắc không sao đâu. Mày nhìn xem, lúc đó cha mày xỉn quắc cần câu mà, ổng đâu có ý thức được gì. Mày cứ lấy lý do đó mà nói, bẻ sang hướng… hướng mà cha mày phải là người chịu trách nhiệm hoặc là tại ổng xỉn quá làm bậy thôi.”

​Nam nhìn thẳng vào mắt Toàn, cố gắng truyền cho bạn chút tự tin.

“Mày cứ bảo là mày không biết gì cả, mày ngủ say quá, rồi ổng… ổng làm gì đó mà mày không phản kháng kịp. Đừng có nhận lỗi về mình, cũng đừng tỏ ra là mày biết rõ chuyện. Cứ để mọi thứ đổ hết lên cái cơn say của ổng. Nếu ổng có thắc mắc, mày cứ đóng vai nạn nhân, tội nghiệp vào. Tao tin là cha mày cũng chẳng muốn làm to chuyện đâu, ổng cũng sợ lộ ra ngoài mà, đúng không?”

​Toàn nghe Nam nói, dần dần nới lỏng vòng tay. Nó lau vội vệt nước mắt trên má, đôi mắt sưng húp chớp chớp nhìn Nam. Những lời của Nam như một chiếc phao cứu sinh bất ngờ quăng tới giữa dòng nước lũ. Nó ngẫm nghĩ, cái logic ấy đúng là có lý. Nếu nó cứ khăng khăng mình là nạn nhân bị người say cưỡng ép, thì người lo sợ phải là Liêm chứ không phải nó.

​Cái nấc cụt của Toàn thưa dần, nó thở hắt ra một hơi dài, ánh mắt đỏ ngầu bắt đầu ánh lên chút toan tính.
​
“Mày nói… đúng. Tao đâu có lỗi gì đâu,” – Toàn lẩm bẩm, giọng nó bắt đầu đanh lại – “Là ổng xỉn, là ổng làm bậy… Tao phải cứng rắn lên, tao là nạn nhân cơ mà.”

​Toàn nhìn Nam, sự hoảng loạn trong mắt đã dịu bớt, thay vào đó là một vẻ chai sạn mới chớm nở. Nó đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo đồng phục đã nhăn nhúm sau trận khóc.

_

Nam bước chân về nhà mà đầu óc vẫn còn quay cuồng, ù lì như có tiếng ong kêu bên tai. Những lời kể đứt quãng của Toàn, cái bí mật trần trụi của nó cứ bám lấy tâm trí cậu không rời. Nam cảm thấy một sự tương đồng đầy sợ hãi giữa hoàn cảnh của mình và bạn, nhưng đồng thời cũng là một sự khác biệt đầy bối rối.
​
“Nam! Đi học về rồi đó hả con? Cất cặp rồi ra đây lặt phụ nội rổ rau muống coi!”

​Tiếng gọi của bà nội từ dưới bếp vọng lên, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Nam. Cậu giật mình, vội vã vứt chiếc cặp lên bàn gỗ, thở dài một hơi rồi lững thững bước xuống nhà sau. Bà nội đang ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, trước mặt là rổ rau xanh mướt, dáng vẻ tần tảo và bình yên đến lạ lùng giữa lúc tâm bão trong lòng Nam đang nổi dậy.

​Nam ngồi bệt xuống cạnh bà, đôi tay vô thức cầm lấy nắm rau nhưng mắt lại cứ nhìn dáo dác xung quanh. Căn nhà vắng vẻ lạ thường, không thấy bóng dáng cao lớn của cha đâu cả. Cảm giác thiếu vắng hơi ấm của Đạt khiến Nam thấy lòng mình trống trải và có chút bồn chồn. Cậu vừa ngắt từng cọng rau vừa hỏi khẽ.

​”Ủa… nội ơi, cha đâu rồi nội? Mọi khi tầm này cha hay ở nhà xem tivi mà?”
​Bà nội không ngước lên, đôi bàn tay gân guốc vẫn thoăn thoắt nhặt bỏ những lá sâu, bà thủng thỉnh đáp.

​”Cha mày hả? Sáng nay nó thấy nắng đẹp nên tranh thủ ra vườn sau rồi. Nó bảo vườn dưa năm nay tốt quá, sợ sâu rầy phá nên đem bình ra xịt thuốc rồi. Nãy nội thấy nó hì hục pha thuốc, mồ hôi nhễ nhại, chắc cũng còn lâu mới vô.”

​Nghe bà nói, Nam bất giác nhìn ra phía cửa sau hướng về phía vườn dưa bạt ngàn. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh Đạt với đôi cánh tay gân guốc đang mang bình thuốc nặng nề trên vai, làn da sạm nắng bóng nhẫy mồ hôi dưới cái nắng trưa gay gắt. Một sự khao khát kì lạ bỗng trỗi dậy, Nam muốn chạy ngay ra vườn, muốn được nhìn thấy dáng vẻ khỏe khoắn đó, muốn được ở cạnh cha để xua đi những ám ảnh về câu chuyện của Toàn.
​
“Dưa đợt này mà trúng nữa là cha mày có tiền sắm sửa thêm cho mày đó Nam,” – Bà nội tiếp lời, giọng bà đầy vẻ tự hào.

​Nam chỉ “dạ” khẽ một tiếng, bàn tay cậu lặt rau càng lúc càng nhanh nhưng hồn vía thì đã bay tận ra phía vườn dưa, nơi người đàn ông mà cậu vừa tôn thờ, vừa thèm khát đang miệt mài lao động. Nam tự hỏi, liệu cha có biết cậu đang nghĩ gì không, và liệu giữa những hàng dưa xanh mướt ấy, có khoảnh khắc nào cha cũng đang nhớ đến cậu như cách cậu đang khao khát cha lúc này.

Tiếng bình xịt thuốc vang lên những âm thanh “phì phì” đều đặn giữa không gian yên tĩnh của buổi trưa. Sau đợt thu hoạch rộ vừa rồi, vườn dưa của Đạt giờ đây trông thưa thớt hơn, nhưng vẫn còn đó một nửa diện tích xanh mướt. Đó là những trái dưa lứa sau, kích thước còn khiêm tốn hoặc màu da chưa đủ độ bóng bẩy để đạt tiêu chí xuất lái, nên Đạt quyết định giữ lại để chăm sóc thêm.

​Nam bước ra hiên sau, từ xa đã thấy bóng dáng cao lớn của cha đang lom khom giữa những hàng dưa. Đạt mặc chiếc áo thun ba lỗ đã sờn cũ, để lộ những khối cơ vai cuồn cuộn đang gồng lên để đỡ lấy bình thuốc nặng trĩu trên lưng. Dưới cái nắng gắt, mồ hôi chảy thành dòng dọc theo sống lưng vững chãi, làm chiếc áo dính chặt vào da thịt, tôn lên vóc dáng khỏe khoắn của một người đàn ông dạn dầy sương gió.

​Đạt di chuyển rất cẩn thận. Anh tỉ mỉ đưa vòi xịt vào tận gốc, rồi lại lách qua những dây dưa đang bò lan dưới đất để phun lên từng kẽ lá. Những hạt thuốc li ti phun ra như một làn sương mờ, bao phủ lấy những trái dưa nhỏ còn xanh mướt, đang lấp ló dưới tán lá rộng.
​
“Cha xịt kỹ dữ vậy cha?” – Nam đứng từ xa gọi vọng vào.

​Đạt nghe tiếng con trai, anh dừng tay, dùng cánh tay lau ngang mồ hôi trên trán, gương mặt sạm nắng nở một nụ cười rạng rỡ. Ánh mắt anh nhìn Nam đầy âu yếm, cái nhìn khiến Nam cảm thấy bao nhiêu lo âu về chuyện của Toàn lúc nãy đều tan biến hết.
​
“Phải kỹ chứ con! Đợt dưa này bán xong là dư sức lo cho con vào học kỳ mới. Mấy trái này còn non, không xịt thuốc sâu nó đục hư hết thì uổng công cha con mình chăm bẵm bấy lâu.”

​Nói rồi, Đạt lại tiếp tục công việc. Nhìn cách cha nâng niu từng gốc dưa, Nam thấy lòng mình trào dâng một cảm giác ngưỡng mộ xen lẫn thèm khát. Cha của cậu không chỉ là người đàn ông trụ cột gia đình, mà còn là người bảo bọc cậu khỏi những sóng gió bên ngoài. Sự chăm chỉ, tỉ mỉ của Đạt trên cánh đồng như một lời khẳng định thầm lặng rằng anh sẽ làm tất cả để bảo vệ cái hạnh phúc nhỏ bé, dù là trái ngang này.

​Nam đứng đó nhìn cha thêm một lúc lâu. Trong mùi thuốc trừ sâu nồng nồng hòa cùng mùi đất ẩm, cậu bỗng thấy hình ảnh cha mình lúc này sao mà cuốn hút lạ thường. Cánh tay gân guốc đó, đôi vai rộng đó, chính là nơi mà Nam luôn muốn được tựa vào, được chiếm hữu hoàn toàn mà không cần quan tâm đến thế giới ngoài kia đang nói gì.

Giữa cái nắng trưa bắt đầu gay gắt, Nam không chỉ đứng nhìn mà bắt đầu xắn tay áo, bước hẳn xuống ruộng dưa. Cậu lom khom đi dọc theo những luống đất ẩm, đôi mắt trẻ măng chăm chú quan sát từng kẽ lá, gốc dây. Thấy lá nào bị héo úa do nắng gắt hoặc bị sâu cắn nham nhở, Nam lại tỉ mỉ ngắt bỏ rồi gom lại một chỗ để vứt đi. Có những gốc dưa bị cỏ dại quấn quanh làm khô héo, cậu nhẹ nhàng dùng tay nhổ sạch, đảm bảo cho dây dưa có đủ không gian để vươn dài.

​Đạt đứng cách đó không xa, tay vẫn cầm vòi xịt thuốc đều đặn nhưng ánh mắt thì gần như dính chặt lấy bóng dáng của con trai. Nhìn Nam trong bộ đồng phục học sinh đã cởi bỏ áo khoác, chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng thấm đẫm mồ hôi dính sát vào tấm lưng gầy, Đạt cảm thấy một luồng cảm xúc trào dâng trong lồng ngực.

​Anh thích thú ngắm nhìn sự tận tụy của Nam. Mỗi khi Nam cúi xuống, để lộ vòng eo nhỏ nhắn và những đường nét thanh xuân đang độ lớn, trái tim Đạt lại đập nhanh hơn một nhịp. Sự chăm chỉ của con trai không chỉ là phụ giúp gia đình, mà trong mắt Đạt, đó là một sự hiểu chuyện đầy quyến rũ. Anh mỉm cười, vẻ mặt đầy sự tự hào xen lẫn những toan tính chiếm hữu đang ngày một lớn dần.
​
“Nam à, làm vừa thôi con, nắng lắm, coi chừng nhức đầu đó!” – Đạt gọi lớn, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng sự cưng chiều rõ rệt.

​Nam ngước lên, quệt mồ hôi trên trán, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

“Con làm được mà cha! Con dọn cho sạch để thuốc cha xịt ngấm kỹ hơn, dưa mới mau lớn chứ.”

​Cái cách Nam hăng hái đáp lời khiến Đạt thấy hưng phấn lạ thường. Anh vừa xịt thuốc vừa cố tình di chuyển lại gần phía Nam hơn. Mỗi lần hai cha con lướt qua nhau giữa những hàng dưa xanh mướt, mùi mồ hôi nồng nàn của Đạt hòa quyện với mùi thanh tân của Nam tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự thu hút.

​Đạt nhìn những ngón tay thon dài của Nam đang bới đất, rồi lại nhìn xuống đôi chân trần của cậu lấm lem bùn đất, anh thầm nghĩ. “Đứa con trai này, từ thể xác đến tâm hồn, đều phải thuộc về một mình anh mà thôi”. Càng ngắm Nam làm việc, ý chí muốn bảo bọc và giữ riêng cậu cho mình trong căn nhà này càng trở nên sắt đá hơn bao giờ hết.

Giữa những hàng dưa xanh mướt, tiếng “phì phì” của bình xịt thuốc thưa dần rồi tắt hẳn. Đạt đặt vòi xịt xuống đất, hơi thở anh nặng nề, nóng hổi.

Anh nhích lại gần Nam, khoảng cách gần đến mức Nam có thể ngửi thấy mùi nắng, mùi thuốc trừ sâu và cả mùi mồ hôi nam tính nồng nàn tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ của cha.

​Bất ngờ, Đạt vươn bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra, nắm lấy cổ tay Nam. Anh không nói một lời, từ từ kéo bàn tay nhỏ nhắn của con trai đặt lên vùng đũng quần đang căng chật của mình.

​Nam giật nảy mình như vừa chạm phải lửa nóng. Cậu định rụt tay lại nhưng sức mạnh của Đạt như một gọng kìm giữ chặt lấy. Vành tai Nam đỏ rực lên như máu, cậu nhìn dáo dác xung quanh, giọng thào thào đầy lo sợ.

​”Cha… cha làm gì vậy? Buông ra đi… lỡ nội thấy bây giờ!”

​Đạt khẽ cười, một nụ cười trầm đục mang theo sự tự tin và phóng khoáng của một gã đàn ông từng trải. Anh ghé sát tai Nam, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu.

​”Nội đang bận lặt rau dưới bếp, không thấy được đâu mà lo. Cha chỉ muốn con cảm nhận một chút thôi…”

​Nói rồi, Đạt phủ bàn tay mình lên tay Nam, bắt đầu dẫn dắt cậu xoa nhẹ nhàng lên vùng đũng quần. Lớp vải quần đùi mỏng manh không thể che giấu được sức nóng đang tỏa ra từ bên trong. Khoảng năm phút trôi qua giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lướt qua lá dưa,con cặc bên trong quần Đạt bắt đầu rục rịch tỉnh giấc.

​Nam cảm nhận rõ rệt một khối thịt cứng cáp đang lớn dần lên, nóng hổi và tràn đầy sinh lực. Đột ngột, cái đầu khấc to lớn nhô ra, đâm mạnh vào lòng bàn tay Nam qua lớp vải quần mỏng. Sự va chạm trực tiếp và rõ ràng đến mức Nam có thể cảm nhận được từng đường gân đang rung lên phập phồng.

​Nam nhướng mày, đôi mắt cậu mở to đầy kinh ngạc. Cậu cảm thấy bàn tay mình không hề bị ngăn cách bởi bất kỳ lớp rào chắn nào ngoài cái quần đùi bên ngoài. Cậu lẩm bẩm hỏi, giọng run run.

​”Cha… cha không mặc quần lót à?”

​Đạt nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt anh tối sầm lại đầy dục vọng. Anh khẽ siết chặt tay Nam hơn, nhếch môi cười đầy ẩn ý.

​”Ra vườn làm việc cho thoáng, mặc vào làm gì cho vướng víu… Với lại, cha muốn con cảm nhận nó được thật nhất. Con thấy sao? Nó đang chào con đó.”

​Lòng bàn tay Nam lúc này như bị thiêu đốt. Cảm giác cái đầu cặc gân guốc của cha đang cọ xát, đòi hỏi ngay trong lòng bàn tay mình khiến cậu vừa sợ hãi, vừa trào dâng một luồng khoái cảm không thể kiểm soát.

Những ám ảnh về câu chuyện của cha con nhà Toàn lúc nãy giờ đây đã hoàn toàn tan biến khỏi tâm trí Nam. Không gian xung quanh cậu như nhòe đi, chỉ còn lại sự hiện diện đầy quyền uy và sức nóng tỏa ra từ cơ thể người cha đối diện.

​Đạt không nói lời nào, anh nắm lấy cổ tay Nam, dắt cậu đi sâu vào phía cuối vườn, nơi có những bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn từ phía ngôi nhà.

Tiếng lá khô xào xạc dưới chân cùng nhịp tim đập liên hồi của Nam tạo nên một bầu không khí ngộp thở đến cực điểm. Ở nơi đây, giữa mùi đất ẩm và hương dưa nồng nàn, chỉ có gió trời và những tán lá chứng kiến sự lén lút tội lỗi này.

​Khi đã đứng khuất sau lùm cây, Đạt dừng lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Nam, rồi không một chút do dự, đôi bàn tay gân guốc đưa xuống thắt lưng, dứt khoát kéo phăng chiếc quần đùi xuống tận đầu gối.

​Nam nín thở, đôi mắt mở to trân trối. Trước mặt cậu, con cặc của cha hoàn toàn lộ diện, trần trụi và đầy kiêu hãnh. Con cặc to lớn, gân guốc búng ra khỏi lớp vải, thẳng tắp và nóng hổi như một thanh sắt nung dưới nắng trưa. Những đường gân xanh rờn chạy dọc thân cặc như những con rắn nhỏ đang phập phồng theo nhịp thở dồn dập của Đạt. Đầu khấc to lớn, màu sẫm bóng loáng vì hơi ẩm, đang rung nhẹ đầy mời gọi.
​
“Con nhìn kỹ chưa? Nó là của một mình con thôi đó,” – Đạt thào thào, giọng anh khàn đặc vì dục vọng.

Trong không gian ngột ngạt sau bụi chuối rậm rạp cuối vườn dưa, tiếng gió rít qua những tán lá chuối to bản hòa cùng tiếng thở dốc hì hục của hai cha con. Nam đứng đối diện với cha, đôi mắt cậu mở to, dán chặt vào cơ thể vạm vỡ của Đạt đang run lên vì dục vọng. Cảm giác lén lút, sợ hãi hòa quyện cùng sự kích thích tột độ khiến tim Nam đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

​Đạt đứng đó, hơi thở anh nặng nề, nóng hổi. Anh nhìn thẳng vào mắt con trai, ánh mắt anh tối sầm lại đầy chiếm hữu. Anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Nam, đặt trực tiếp lên phần thân cặc nóng hổi, gân guốc của mình. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt khiến Nam rùng mình, một luồng điện xẹt qua khiến đôi chân cậu muốn quỵ xuống. Làn da của Đạt thô ráp nhưng tràn đầy sức mạnh, trái ngược hoàn toàn với sự mềm mại của lòng bàn tay Nam.

​Nam vô thức siết nhẹ, cảm nhận con cặc cứng cáp đến đáng sợ của cha. Cậu lần mò theo từng đường gân, rồi ngón tay cái khẽ chạm vào phần đầu khấc đang rỉ ra một chút dịch trong suốt. Mùi đàn ông nồng nặc và sự trần trụi của người cha mà cậu hằng tôn kính giờ đây đang phơi bày hoàn toàn trong lòng bàn tay cậu.
​
“Sục đi con… làm cho cha sướng đi…” Đạt thào thào, giọng anh khàn đặc vì dục vọng.

​Nam nhìn cha, rồi nhìn xuống con cặc đang nằm gọn trong tay mình. Cậu bắt đầu di chuyển bàn tay lên xuống một cách vụng về. Lớp da quy đầu tuột ra rồi lại đẩy lên, cọ xát vào phần đầu khấc nhạy cảm khiến Đạt rên hừ hừ trong cổ họng. Sự hưng phấn của cha càng làm Nam thêm kích thích. Cậu tăng dần tốc độ, những cú sục nhanh và mạnh hơn, tạo nên những tiếng ma sát ướt át đầy nhục dục.

​Đạt nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự vuốt ve vụng về của con trai. Anh dùng đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy bờ vai nhỏ bé của Nam, như muốn khảm cậu vào cơ thể mình. Sự lén lút này, cái cảm giác tội lỗi hòa quyện cùng khoái cảm tột độ khi được sục cặc cha, khiến Nam hoàn toàn chìm đắm trong sự hưng phấn.

Giữa không gian đặc quánh mùi nhựa chuối nồng nồng và sự nóng hổi của da thịt, Nam vẫn đang miệt mài di chuyển bàn tay mình trên thân cặc gân guốc của cha. Tiếng thở dốc của Đạt càng lúc càng dồn dập, đôi mắt anh nhắm nghiền, gương mặt sạm nắng lộ rõ vẻ đê mê khi được bàn tay nhỏ nhắn của con trai chăm sóc. Mỗi cú sục tay của Nam đều khiến Đạt gồng người, những thớ cơ ngực và bụng rung lên bần bật.

​Đúng lúc khoái cảm đang cuồn cuộn dâng trào, ngay sát vách những tàu lá chuối rậm rạp, một tiếng “phập” khô khốc vang lên, theo sau là tiếng thở dài sườn sượt của người già.
​
“Chà, đám cỏ này dai dữ thần, cắt mỏi cả cái lưng!”

​Tiếng của ông nội vang lên đột ngột như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu hai cha con. Nam giật nảy mình, tim suýt chút nữa là ngừng đập, bàn tay đang cầm con cặc của cha cứng đờ lại. Qua kẽ hở của lá chuối, cả hai kinh hoàng thấy bóng lưng còng còng của ông nội đang lúi húi đứng dậy ngay phía bên kia bụi rậm, cách chỗ hai người đứng không đầy hai mét. Ông vừa dọn dẹp đống cỏ vừa lững thững bước về hướng này để tìm bóng râm nghỉ mệt.
​
“Nam? Thằng Đạt? Có đó không bây?”
Tiếng ông nội hỏi vọng vào lùm cây, kèm theo tiếng bước chân xào xạc trên lá khô đang tiến lại gần.

​Sự hưng phấn ngay lập tức biến thành nỗi sợ hãi tột độ. Đạt hoảng loạn, gương mặt cắt không còn giọt máu, anh vội vàng dùng một tay kéo sỗ sàng chiếc quần đùi lên, chẳng kịp chỉnh đốn cho ngay ngắn. Nam thì mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn, cậu chỉ kịp vơ lấy chiếc áo sơ mi đang vắt trên cành chuối.
​
“Chạy… chạy mau!” – Đạt thào thào, giọng run lên vì hốt hoảng.

​Không kịp suy nghĩ thêm một giây nào, hai cha con cuống cuồng lao ra khỏi bụi chuối từ phía ngược lại với hướng ông nội đang đi tới. Đạt dẫn đầu, anh chạy lắt léo qua những hàng dưa xanh mướt, bàn tay vẫn còn phải giữ khư khư lấy lưng quần vì chưa kịp thắt dây. Nam chạy sát nút phía sau, hơi thở đứt quãng, lòng bàn tay vẫn còn cảm giác dính dớp, nóng hổi của dịch nhầy từ cặc cha nhưng chẳng còn tâm trí nào mà để ý.

​Tiếng bước chân chạy rầm rập của hai người khiến mấy con gà gần đó hoảng hốt bay loạn xạ, kêu “quác quác”. Hai cha con cứ thế cắm đầu chạy thẳng về phía sàn nước sau nhà, nơi có bức tường che chắn để thoát khỏi tầm mắt của ông nội. Cảm giác ngộp thở vì suýt bị bắt quả tang khiến cả hai về đến nơi mà vẫn còn run cầm cập, tựa lưng vào tường thở dốc như vừa thoát khỏi cõi chết.

Dưới cái nắng oi ả của buổi trưa, không gian sau sàn nước dường như đặc quánh lại. Nam tựa lưng vào bức tường gạch rêu phong, lồng ngực phập phồng dữ dội, tiếng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Bên cạnh cậu, Đạt cũng đang thở dốc hì hục, đôi bàn tay gân guốc vẫn còn run run khi siết chặt lấy cạp quần đùi vừa mới kéo vội lên.

​Mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương, lăn qua gò má sạm nắng rồi nhỏ xuống nền đất xi măng nóng hổi. Cả hai không ai nói với ai lời nào, nhưng bầu không khí giữa họ lại tràn ngập một thứ xúc cảm cực kỳ mãnh liệt.

Cơn hú vía suýt bị ông nội bắt gặp không hề dập tắt hoàn toàn ham muốn, mà ngược lại, nó giống như một liều thuốc kích dục hạng nặng, tưới thêm dầu vào ngọn lửa tội lỗi đang âm ỉ cháy.

​Nam lén ngước mắt nhìn cha. Dưới lớp áo ba lỗ ướt đẫm, những múi cơ ngực của Đạt vẫn còn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Ánh mắt Đạt lúc này không hề có sự hối lỗi, mà nó rực lên một vẻ hoang dại, đục ngầu vì dục vọng chưa được giải tỏa hết. Sự lén lút, cảm giác suýt bị phơi bày bí mật động trời ngay trước mặt người thân khiến dây thần kinh của cả hai căng ra như dây đàn, tạo nên một khoái cảm biến thái và đầy ngộp thở.

​Đạt nhích lại gần Nam thêm một chút, hơi nóng từ cơ thể anh phả ra khiến Nam rùng mình. Lòng bàn tay Nam vẫn còn vương lại cảm giác nóng hổi, cứng cáp và cả mùi vị đặc trưng của cha mà cậu vừa chạm vào nơi bụi chuối. Cậu khẽ siết chặt bàn tay, cố giữ lấy dư âm đó. Sự kích thích điên rồ này khiến Nam cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm đầy mê hoặc, vừa sợ hãi tột cùng, lại vừa khao khát được tiếp tục lún sâu hơn nữa.

​Đạt đưa bàn tay còn bám chút bùn đất vườn dưa lên, khẽ vuốt mái tóc bết mồ hôi của con trai. Ngón tay anh chạm vào vành tai đang đỏ rực của Nam, rồi dừng lại ở gáy, bóp nhẹ một cái đầy chiếm hữu. Anh ghé sát tai Nam, giọng nói trầm đục, khản đặc vì hưng phấn.

​”Sợ không con?”

​Nam không trả lời, chỉ biết cắn chặt môi, đôi mắt long lanh nhìn cha đầy bối rối. Câu hỏi đó như một sự khiêu khích, một lời khẳng định rằng bí mật này chỉ có hai người biết, và sự nguy hiểm chính là chất xúc tác khiến họ không thể dừng lại.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz