Tiếng mưa bên ngoài đã dịu dần, chỉ còn là những tiếng lách tách đều đặn trên mái lá, khiến không gian trong căn phòng nhỏ càng trở nên kín đáo và riêng tư hơn bao giờ hết. Nam vẫn rúc sâu trong lòng Đạt, những câu hỏi về thế giới của người lớn cứ liên tục tuôn ra như một dòng suối không thể ngăn cản. Sự tò mò của cậu thiếu niên giờ đây đã vượt xa những gì mà một đứa trẻ bình thường có thể hình dung, nó hòa quyện với hơi ấm nam tính của cha mình, tạo nên một sự gắn kết đầy ám ảnh.
Nam ngước nhìn cha, đôi mắt tròn xoe, trong veo dưới ánh đèn mờ, cậu khẽ hỏi.
”Cha ơi… ngoài sục cặc với bú cặc ra, mình còn làm gì nữa không cha? Còn cách nào để đạt được khoái cảm tột độ hơn không?”
Đạt nghe con trai hỏi, anh khựng lại một nhịp. Sự ngượng ngùng dâng lên, khuôn mặt vốn phong trần, sương gió của người đàn ông miền Tây bỗng chốc đỏ lựng đến tận vành tai. Anh nhìn xuống đứa con trai bé bỏng nay đã bắt đầu trổ mã, lòng thoáng chút ngập ngừng.
”Con… thật sự muốn nghe chứ? Những thứ này vốn dĩ dành cho người lớn, khi con đã thực sự sẵn sàng…”
Nam không hề do dự, cậu gật đầu lia lịa, ánh mắt không chút chớp lấy một giây nào. Sự khao khát được thấu hiểu bản năng tình dục của người đàn ông đã thôi thúc cậu đến cùng cực.
Đạt thở dài một hơi đầy suy tư, rồi anh cúi sát xuống, ghé vào tai Nam, giọng nói chỉ còn là tiếng thì thầm khàn đặc.
”Còn một chuyện cuối cùng, đó là quan hệ tình dục. Đó là cách cao nhất để người đàn ông và phụ nữ hòa làm một.”
Nam ngơ ngác, giọng hơi lạc đi.
“Quan hệ tình dục ạ? Nghe lạ quá cha…”
Đạt nhận ra từ ngữ chuyên môn có phần xa lạ với con, anh hắng giọng, cố gắng diễn đạt một cách trần trụi và dễ hiểu nhất theo bản năng của một gã đàn ông quê mùa nhưng trải đời.
”Thôi, cha nói thẳng cho con dễ hiểu. Người ta hay gọi là… đụ nhau đấy. Khi đó, cặc của người đàn ông sẽ cương cứng, rồi đâm thẳng vào lồn của người phụ nữ. Sự ma sát và nhịp điệu ra vào liên tục bên trong đó sẽ mang lại cảm giác sung sướng tột cùng cho cả hai, và đó cũng là cách để tạo ra sự sống, như cách cha đã có con vậy.”
Nam tròn mắt, hơi thở của cậu bỗng dưng dồn dập hơn. Hình ảnh về sự đâm xuyên, về sự hòa quyện trần trụi giữa hai cơ thể mà cha vừa mô tả khiến trí tưởng tượng của cậu bùng nổ. Trong đầu Nam, hình ảnh con cặc to lớn, gân guốc của cha mình cứ lẩn quẩn, cậu tưởng tượng cảnh nó đâm mạnh vào một nơi nào đó, mang lại cảm giác đê mê mà cậu chưa từng biết tới.
“Đụ nhau… đâm vào… sướng lắm hả cha?” – Nam thì thầm, bàn tay cậu vô thức siết chặt lấy cánh tay săn chắc của cha.
Đạt cảm nhận được sự kích động trong hơi thở của con. Anh khẽ siết chặt vòng tay, giọng trầm xuống đầy uy quyền.
”Đúng vậy. Đó là món quà quý giá nhất của tạo hóa dành cho đàn ông. Nhưng con nhớ kỹ này, đó là việc làm thiêng liêng và chỉ dành cho người mà con yêu thương. Khi con đủ lớn, con sẽ hiểu, cảm giác được đụ và hòa quyện với người phụ nữ mình yêu nó tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì trên đời.”
Căn phòng lặng đi. Trong suy nghĩ của Nam lúc này, thế giới không chỉ còn là sách vở, mà là một bức tranh đầy màu sắc của bản năng tình dục và sự chiếm hữu.
Cậu không còn thấy sợ, mà chỉ thấy một sự khao khát được lớn lên, được trải nghiệm cái cảm giác đâm vào đầy quyền năng ấy, giống như cách mà cha cậu – người đàn ông vĩ đại nhất trong mắt cậu – đã từng làm.
Bầu không khí trong phòng trở nên đặc quánh, tiếng mưa ngoài kia như xa xăm dần, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ của hai cha con. Nam, với sự ngây thơ đến mức đáng sợ và sự tò mò của một kẻ đang tập tễnh bước vào thế giới dục vọng, nhìn thẳng vào mắt Đạt, hỏi một câu khiến anh suýt chút nữa là đứng tim.
”Vậy cha… nếu con với cha muốn làm như thế, thì làm sao để đụ nhau được ạ? Cả hai đều có cặc mà…”
Đạt sững người, đôi mắt anh trợn ngược, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng con trai mình lại có thể đặt ra một câu hỏi trực diện và táo bạo đến mức trần trụi như vậy. Anh lắp bắp, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.
”Con… con… cái này…”
Đạt nuốt khan, sự giáo dục đầy bản năng khiến anh thành thật một cách tàn nhẫn.
“Trong thế giới của đàn ông, nếu muốn… thì cha sẽ đâm cặc vào lỗ đít của con. Đó là nơi duy nhất có thể tiếp nhận sự thâm nhập thay vì lồn của phụ nữ.”
Vừa dứt lời, mặt Nam tái mét. Cậu run bắn người, bàn tay vô thức đưa xuống phía dưới, chạm khẽ vào phần mông và vị trí lỗ nhỏ đầy bí ẩn kia. Nam lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
”Không… không được đâu cha. Lỗ của con nhỏ xíu à… cặc cha to như thế kia, nhìn nó cứng và gân guốc thế kia… làm sao mà đâm vào được? Chắc chắn là sẽ rách toạc ra mất!”
Đạt nhìn con trai, vừa bất lực vừa buồn cười trước sự hoảng hốt đầy vẻ thông thái của cậu nhóc. Anh khẽ thở dài, đưa tay kéo tay Nam ra khỏi vị trí đó rồi siết chặt lấy.
“Con trai à, con còn non nớt lắm. Cơ thể con người rất kỳ diệu, nó có thể giãn nở. Nhưng mà, cha nói thật, nếu làm thế thì ban đầu sẽ rất đau, đau đến mức con có thể khóc thét lên đấy. Chứ không phải cứ muốn là vào được ngay đâu.”
Đạt đưa bàn tay to lớn, thô ráp của mình vuốt ve vùng bụng dưới của Nam, rồi lại nhìn xuống con cặc đang cương cứng của anh, ánh mắt đầy vẻ thử thách.
”Đau lắm, thậm chí là khó chịu vô cùng. Thế nào? Sau khi nghe cha tả như vậy, con vẫn muốn cha đụ con nữa không?”
Nam ngẩn người, sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu tưởng tượng ra cảnh con cặc to lớn kia tiến vào bên trong cơ thể mình, một sự xâm lấn mạnh mẽ mà cậu chưa từng nếm trải. Cảm giác sợ hãi và tò mò giằng xé trong lòng khiến cậu cứ nhìn chằm chằm vào con cặc của cha.
Căn phòng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa. Nam nhìn cha, rồi lại nhìn xuống hạ bộ mình, trong đầu cậu lúc này là một mớ hỗn độn giữa khát khao được cha chiếm hữu hoàn toàn và nỗi sợ hãi về nỗi đau thể xác mà cha vừa cảnh báo.
Nam vỗ vào ngực mình bộp bộp, ánh mắt cậu thiếu niên tóe lửa quyết tâm, vẻ mặt đầy sự khao khát khẳng định bản lĩnh đàn ông trước mặt cha mình.
”Con chịu được mà! Cha đừng xem thường con, đàn ông là phải biết chịu đau. Chỉ cần cha dạy con, con chắc chắn làm được!”
Đạt nhìn con trai, tiếng cười trầm đục của anh vang lên sảng khoái, rung động cả lồng ngực. Anh đưa bàn tay to lớn xoa mạnh lên đầu Nam, lòng dâng lên một sự cưng chiều lẫn thèm muốn khó tả. Anh nói đại cho qua chuyện để trấn an cậu nhóc.
”Được thôi, được thôi! Khi nào rãnh, khi nào con thực sự sẵn sàng, cha sẽ đụ con. Giờ thì cứ từ từ, không cần gấp.”
Nhưng trong thâm tâm, Đạt biết rõ mình không thể liều lĩnh. Con cặc dài 18cm của anh, gân guốc và nóng bỏng như một thanh thép nung, nếu mà đâm thốc vào cái lỗ nhỏ nhắn, non nớt kia của Nam ngay lúc này, thì chắc chắn sẽ gây tổn thương nặng nề, thậm chí rách nát cả hạ bộ của cậu. Anh cần sự chuẩn bị, cần sự nới lỏng từ từ để cả hai có thể hòa quyện mà không để lại vết thương nào.
Để bẻ lái bầu không khí đang trở nên quá đỗi căng thẳng vì những suy tính tội lỗi, Đạt hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên tối lại đầy ám ảnh.
”Thôi, chuyện đó để sau tính. Giờ thì… con bú cặc cha đi. Làm cho cha sướng đi nào.”
Nam không một chút chần chừ, cậu cúi người xuống, quỳ giữa hai chân cha. Bàn tay cậu bắt đầu vuốt ve dọc theo thân cặc của Đạt, cảm nhận từng nhịp đập phập phồng của dòng máu nóng. Nam há miệng, đôi môi hồng hào bao trọn lấy phần đầu khấc đỏ lựng, ấm nóng và đầy uy quyền.
Cậu bắt đầu chuyển động nhịp nhàng. Mỗi lần Nam bú sâu vào, Đạt lại ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nam dùng lưỡi xoáy mạnh vào rãnh quy đầu, tiếng chép miệng ướt át vang lên đều đặn trong căn phòng kín.
Cậu không còn vụng về, từng cái mút mạnh và xoay lưỡi của Nam như đánh thẳng vào dây thần kinh khoái lạc của Đạt.
Đạt thở dốc, hai tay anh ghì chặt lấy vai Nam, hướng dẫn cậu nhịp điệu.
”Ư… đúng rồi… sâu nữa vào… lưỡi con… ừ, chính chỗ đó…”
Mỗi khi Nam bú lút con cặc vào khoang miệng mình khiến Đạt tưởng chừng như anh sắp chạm đến đỉnh của sự sung sướng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hình ảnh đứa con trai đang bú cặc mình một cách tận tụy khiến Đạt quên sạch những lo toan. Căn phòng nhỏ lúc này chỉ còn lại tiếng rên rỉ nghèn nghẹt của người cha và tiếng bú mút đầy bản năng của người con, tất cả như đang hòa quyện vào một bản giao hưởng của dục vọng đêm mưa.
Căn phòng đang chìm đắm trong nhịp điệu dồn dập và tiếng rên hừ hừ đầy khoái lạc của Đạt thì đột ngột, một tràng tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh dục vọng.
”Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếp đó là tiếng bà nội từ ngoài vọng vào, giọng bà vốn đã khàn lại còn thêm phần gấp gáp.
“Đạt ơi! Đạt! Mày còn thức không đó? Ra coi lại cái vòi nước ngoài sân, tao nghe nó chảy róc rách, coi chừng hư hao thì uổng nước!”
Nam giật nảy mình, đôi mắt cậu thiếu niên đang lim dim bỗng mở to, nỗi sợ hãi sẽ bại lộ khiến tim cậu đập loạn nhịp. Đạt cũng sững sờ, hơi thở đang hồng hộc bỗng khựng lại. Anh vội vã rút cặc mình ra khỏi miệng con trai, những giọt tinh dịch và nước bọt còn vương lại trên khóe môi Nam chưa kịp lau đi.
Đạt nghiến răng, cố kìm nén cơn sóng tình đang dâng trào trong huyết quản, đáp vọng ra ngoài bằng tông giọng trầm ổn nhất có thể.
“Dạ! Con biết rồi mẹ! Con ra ngay đây, chắc tại cái van nó bị lỏng thôi!”
Không một giây trì hoãn, Đạt vơ vội lấy chiếc quần đùi dưới chân giường, mặc vào trong tư thế vội vã. Gương mặt anh vẫn còn ửng đỏ vì hưng phấn, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Anh quay sang Nam, lúc này vẫn còn đang ngồi ngẩn ngơ với đôi môi sưng đỏ và ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng. Đạt đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của con, hạ thấp giọng chỉ vừa đủ để hai người nghe.
”Đừng sợ, cứ nằm yên đó. Ngủ đi con, đừng để ý bên ngoài, có gì sáng mai cha nói chuyện tiếp.”
Anh hôn nhẹ lên trán Nam như một lời trấn an, rồi vội vã bước ra cửa. Trước khi đóng cánh cửa gỗ lại, anh còn kịp liếc nhìn Nam một cái đầy ý vị, ánh mắt như hứa hẹn rằng trò chơi này chỉ mới tạm dừng chứ chưa hề kết thúc.
Tiếng bước chân của Đạt xa dần, hòa vào tiếng lầm bầm của bà nội ngoài sân. Trong căn phòng chỉ còn lại Nam với dư vị ấm nóng vẫn còn lưu lại trên môi, cùng tiếng mưa đêm vẫn đang rì rào ngoài hiên. Nam nằm xuống, kéo chăn đắp ngang ngực, tim vẫn còn đập thình thịch nhưng nỗi sợ đã dần nhường chỗ cho sự mong chờ. Cậu nhắm mắt, cố gắng giữ lại mùi vị của cha trong khoang miệng mình, chìm dần vào giấc ngủ.
Sau khi xử lý cái van nước lỏng lẻo và trấn an bà nội xong xuôi, tâm trí anh vẫn còn đọng lại dư chấn từ những khoảnh khắc nồng nàn bên Nam. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, tiếng bản lề gỗ xoay êm ru, không phát ra một âm thanh nào thừa thãi.
Trong phòng, ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe cửa sổ, phủ lên tấm chăn mỏng nơi Nam đang nằm. Cậu đã ngủ say từ lúc nào, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Có lẽ sự mệt mỏi cộng với tiếng mưa đêm dìu dắt đã đưa cậu vào giấc mộng đẹp.
Đạt lặng lẽ bước lại gần, ngồi xuống mép giường. Anh chống cằm, chăm chú nhìn gương mặt con trai. Dưới ánh sáng mờ ảo, những đường nét cương nghị của tuổi dậy thì vẫn chưa hoàn toàn định hình, để lại trên gương mặt Nam vẻ thanh tú, non nớt đầy quyến rũ. Hai má Nam hơi ửng hồng, phúng phính như hai chiếc bánh bao nhỏ, trông vừa tinh nghịch lại vừa đáng yêu đến lạ lùng.
Đạt không kìm được lòng, anh đưa ngón trỏ ra, khẽ chạm vào má trái của cậu nhóc. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự mềm mại, đàn hồi đến kinh ngạc, nó mềm như những viên kẹo dẻo mà anh hay thấy mấy đứa nhỏ ngoài chợ hay ăn. Đạt thích thú, anh chọt chọt vào má Nam thêm vài cái nữa, thấy nó lõm xuống rồi lại phồng lên theo nhịp tay mình.
“Cái má này… mềm thật đấy,” – Đạt khẽ cảm thán, giọng trầm thấp chỉ đủ mình anh nghe thấy.
Anh bật cười khẽ, một nụ cười ấm áp xen lẫn chút cưng chiều. Anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má ấy, ngón tay thô ráp di chuyển chậm rãi từ má qua cánh mũi rồi xuống cằm. Nhìn Nam lúc ngủ ngon lành thế này, trái tim người đàn ông phong trần như anh bỗng chốc mềm nhũn. Anh tự hỏi, không biết rồi đây, cậu con trai này sẽ lớn lên như thế nào, và liệu những kiến thức đêm nay có thực sự trở thành hành trang đúng đắn hay sẽ là một ngã rẽ mà anh đã vô tình dẫn lối.
Đạt cẩn thận đắp lại tấm chăn ngay ngắn cho con, rồi nằm xuống bên cạnh. Anh vươn tay ôm lấy tấm lưng gầy của Nam, kéo cậu sát vào lòng mình. Trong hơi thở của con trai, anh vẫn còn cảm nhận được mùi vị quen thuộc của buổi tối – một sự kết hợp giữa mùi sữa tắm nhẹ nhàng và dư vị của chính mình.
Anh nhắm mắt lại, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi này. Căn phòng mới, người con trai bên cạnh, và những bí mật vừa chớm nở – tất cả tạo nên một thế giới nhỏ bé mà anh muốn giữ gìn bằng mọi giá.
Những năm tháng bôn ba nơi xứ Hàn lạnh lẽo đã tôi luyện cho Đạt một tư duy khác biệt. Ở nơi đất khách quê người, anh đã thấy quá nhiều những mảnh đời, những mối quan hệ chẳng giống ai nhưng vẫn tồn tại bền bỉ. Sự phóng khoáng, có phần gai góc và bất cần của một gã đàn ông xa xứ đã ăn sâu vào tâm trí anh. Khi trở về Việt Nam, đối diện với Nam – đứa con trai mang đậm dáng dấp của người vợ cũ đã khuất, những chuẩn mực đạo đức vốn dĩ cứng nhắc trong anh bắt đầu lung lay dữ dội.
Đạt biết, ranh giới anh đang bước qua là một điểm đỏ của xã hội, là thứ mà nếu phơi bày ra ánh sáng, dư luận sẽ nhấn chìm cả hai cha con trong làn sóng chỉ trích gay gắt. Thế nhưng, lý trí đó dường như hoàn toàn bất lực trước bản năng đang cuộn trào mỗi khi anh nhìn thấy Nam.
Mỗi buổi sáng, khi thấy Nam khẽ cựa mình trên giường, hai má phúng phính in dấu gối, hay mỗi khi Nam cúi người chăm chú vào sách vở, Đạt lại cảm thấy một luồng điện xẹt qua đại não. Cả tuần nay, đó là một cuộc chiến dai dẳng trong lòng anh. Chỉ cần một cái liếc nhìn, một cái chạm vô tình của Nam, con cặc dưới quần anh lại lập tức phản chủ, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh và đòi hỏi. Cơn khát khao này không còn chỉ là sự tò mò nhất thời, nó đã trở thành một nỗi ám ảnh, một loại nghiện mà chính anh cũng không muốn cai.
Đạt đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn bóng lưng Nam đang tập trung làm bài, anh tự nhủ với chính mình: “Đời người ngắn ngủi, mình đã mất bao năm vất vả, giờ còn lại gì ngoài đứa con này?” Anh âm thầm đưa ra một quyết định sắt đá: Anh sẽ không đi bước nữa, không tìm kiếm một người đàn bà nào khác để san sẻ cuộc đời.
Đối với Đạt, căn nhà này, mảnh vườn này, và đặc biệt là Nam, chính là cả thế giới. Nếu hạnh phúc của hai cha con phải đánh đổi bằng sự phán xét của người đời, thì anh chấp nhận.
“Chỉ cần hai cha con mình vui vẻ, hạnh phúc, thì cái gì cũng chẳng quan trọng,” – Đạt thầm nghĩ, lòng bình thản lạ thường.
Anh bước lại gần, đặt tay lên vai con, cảm nhận sự mềm mại qua lớp áo mỏng. Nam ngước lên, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tin tưởng. Chính ánh nhìn đó càng khiến quyết tâm của Đạt thêm kiên cố. Anh không quan tâm đến những điều răn dạy của thế tục, bởi đối với anh, sự gần gũi này chính là định mệnh. Anh sẽ là người cha, người thầy, và là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời của Nam, bảo bọc cậu trong cái kén hạnh phúc riêng biệt mà anh đã dày công xây đắp.
Sự tội lỗi nếu có, giờ đây đã hoàn toàn bị lấn át bởi sự chiếm hữu và tình yêu cuồng nhiệt, vặn vẹo mà anh dành cho đứa con trai duy nhất của mình.
_
Sáng nay, không khí trong lớp học dường như nặng nề hơn thường lệ. Nam ngồi vào bàn, tâm trí vẫn còn vương vấn những dư âm ngọt ngào và đầy ám ảnh từ những đêm gần gũi với cha. Thế nhưng, sự bình yên đó bị phá vỡ ngay khi cậu liếc mắt sang dãy bàn kế bên, nơi Toàn đang ngồi.
Có gì đó rất lạ. Bình thường, Toàn là kẻ hoạt ngôn, hễ thấy Nam là phải trêu chọc hay đấm vai một cái thật mạnh. Nhưng hôm nay, Toàn im phăng phắc. Cậu ta ngồi co ro, đầu cúi gằm xuống cuốn sách giáo khoa, không hề liếc nhìn xung quanh lấy một lần. Sự tĩnh lặng của Toàn không giống vẻ trầm tư thông thường, mà nó mang một luồng ám khí u uất, căng thẳng đến mức người bên cạnh cũng có thể cảm nhận được.
Nam khẽ nhíu mày, nhiều lần quay sang nhìn Toàn, cố bắt chuyện nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ lạnh nhạt. Toàn vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đôi bàn tay nắm chặt mép sách đến mức các khớp xương trắng bệch ra.
Trong một khoảnh khắc, khi thầy giáo xoay lưng lên bảng viết, Nam lại quay sang quan sát kỹ hơn. Cậu nhận thấy sự tương phản đến đáng sợ trên khuôn mặt bạn mình. Mặc cho Toàn cố gắng bày ra vẻ bình thản, gượng ép, đôi mắt cậu ta lại không thể nói dối. Đôi mắt ấy không còn vẻ trong sáng thường thấy, mà đỏ ngầu, sưng húp như vừa trải qua một đêm thức trắng hoặc vì nén một nỗi uất nghẹn khủng khiếp. Những tia máu chạy dọc trong lòng trắng mắt Toàn càng làm vẻ mặt cố tỏ ra không có gì kia trở nên méo mó và đáng sợ.
Có cái gì đó đã xảy ra với Toàn, một điều gì đó sâu kín và tồi tệ mà cậu ta đang cố chôn vùi dưới lớp vỏ bọc bình thản đó. Nam cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Cậu không hiểu tại sao, nhưng mỗi khi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Toàn, cậu lại bất giác nghĩ đến bí mật giữa mình và cha, một cảm giác bồn chồn khó tả, như thể Toàn cũng đang che giấu một thứ bí mật hay một nỗi đau tương tự, nhưng ở một hình thái khác hẳn.
Tiết học trôi qua chậm chạp như từng giọt nước nhỏ vào lòng Nam. Cậu nhìn Toàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành về một “cơn bão” sắp ập đến ngay giữa sân trường này.
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa vang lên, Nam đã dứt khoát đứng dậy. Cậu không nói không rằng, nắm chặt lấy cổ tay Toàn lôi xồng xộc ra khỏi lớp. Ngọc và Nhi – hai cô bạn vốn hay bám theo Nam – định chạy theo nũng nịu, nhưng Nam quay lại, ánh mắt sắc lẹm cùng cái xua tay dứt khoát khiến hai nhỏ đứng sững lại. Đôi mắt hai cô nàng đỏ hoe, môi bĩu ra đầy uất ức nhìn theo bóng lưng Nam, nhưng lúc này tâm trí Nam không còn chỗ cho những hờn dỗi đó.
Sân thượng của trường nắng gắt, gió thổi mạnh làm vạt áo đồng phục bay phần phật. Sau khi chốt cửa lại để chắc chắn không còn ai, Nam buông tay Toàn ra, gặng hỏi.
”Mày bị cái gì vậy Toàn? Có chuyện gì thì nói thẳng với tao, đừng có lầm lì như thằng hâm vậy nữa!”
Toàn vẫn đứng đó, đôi vai run lên bần bật. Cái miệng nó mím chặt, cứng nhắc như một khối đá, nhất quyết không chịu hé răng. Nam tức giận định túm cổ áo bạn thì bất ngờ, Toàn đổ ập vào người Nam, đôi tay run rẩy ôm chầm lấy cậu như bám vào chiếc phao cứu sinh duy nhất. Rồi, mọi sự kìm nén vỡ tan, Toàn òa khóc nức nở, những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên giữa không gian vắng lặng.
“Nam ơi… Nam ơi… tao chết mất Nam ơi…”
Tiếng khóc của một đứa con trai nghe thê lương và hoảng loạn đến lạ kỳ. Nam sững người, nhưng rồi nhanh chóng đưa tay vuốt nhẹ tấm lưng đang co giật vì sợ hãi của bạn, giọng dịu lại.
”Bình tĩnh đi… Có tao đây. Kể tao nghe, chuyện gì mà mày khóc dữ vậy?”
Toàn thút thít, nước mắt nước mũi giàn dụa trên khuôn mặt đỏ ngầu. Nó nấc lên từng hồi, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi.
”Hồi… hồi tối qua… ba tao đi nhậu về say khướt. Ổng say tới mức không biết gì hết… Lúc đó tao đang nằm ngủ, rồi… rồi không hiểu sao… tao lại nằm cạnh ổng, rồi tao với ổng… đã làm chuyện đó…”
Toàn siết chặt lấy áo Nam, người nó run lên như cầy sấy khi hồi tưởng lại sự việc.
”Tao… tao lỡ ngủ với ba tao rồi Nam ơi. Lúc đó tao như bị ma làm, tao không đẩy ổng ra được. Bây giờ tao sợ quá, sáng nay ổng tỉnh dậy vẫn chưa nhớ gì, nhưng nếu ổng biết… nếu ổng nhớ ra chuyện tối qua tao đã để ổng làm vậy… chắc ổng giết tao, ổng đuổi tao ra khỏi nhà mất. Tao phải làm sao đây Nam?”
Nam đứng lặng như tờ, từng lời nói của Toàn như những nhát búa nện vào lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hóa ra, không phải chỉ có cậu và cha Đạt đang lún sâu vào mối quan hệ này.
Nhưng điểm khác biệt duy nhất là sự tự nguyện và tình cảm che chở, còn với Toàn, đó là một tai nạn kinh hoàng và sự hoảng loạn tột độ. Nhìn cậu bạn thân đang khóc lóc thảm thương vì sợ bị cha ruồng bỏ, Nam bỗng thấy lòng mình nặng trĩu một sự đồng cảm xen lẫn lo âu.