Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Những Ngày Bình Yên Của Cha Và Con Trai
  3. Chương 1
Next

Bữa cơm trưa ở quê lúc nào cũng vậy, luôn thoang thoảng mùi khói bếp hòa lẫn với hương mắm kho quẹt đặc trưng của nội. Cái nắng tháng ba gay gắt hắt qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào mâm cơm đặt trên chiếc phản gỗ bóng loáng.

​Nam lẳng lặng ăn miếng cơm trắng, thỉnh thoảng gắp một miếng cá lóc kho tộ cho vào miệng. Ông nội ngồi đối diện, vừa ăn vừa phe phẩy chiếc quạt nan, thỉnh thoảng lại nhắc Nam ăn thêm rau cho mát. Không khí yên bình đến mức có thể nghe rõ tiếng lũ chim sẻ ríu rít trên cành xoài ngoài sân. Nhưng sự yên bình đó vỡ tan tành khi tiếng chuông điện thoại của nội vang lên – bản nhạc chuông cũ kỹ, rè rè phát ra từ chiếc điện thoại cục gạch đặt trên kệ tủ.

​Bà nội nheo mắt nhìn màn hình, rồi gương mặt già nua chợt bừng sáng, những nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra trong một niềm vui không giấu giếm.

“Ôi, thằng Đạt! Thằng Đạt nó gọi nè ông nó ơi!”

​Tiếng reo của nội như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Nam. Đôi đũa trên tay cậu khựng lại giữa chừng. Cái tên đó – Đạt – đối với nội là niềm tự hào, là đứa con trai duy nhất bôn ba nơi xứ người gửi tiền về mỗi tháng.

Nhưng đối với Nam, đó chỉ là một danh từ trống rỗng, một người đàn ông lạ lẫm có chung dòng máu nhưng lại thiếu vắng sự hiện diện trong suốt mười lăm năm cuộc đời cậu.

​Nội hối hả bắt máy, giọng run run vì xúc động.

​”Alô? Đạt hả con? Ừ, cả nhà đang ăn cơm. Thằng Nam hả? Nó đang ngồi đây nè, nó lớn lắm rồi, cao nhòng luôn con ơi…”

​Nam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cảm giác khó chịu dâng lên, nóng hổi và đắng ngắt như vị mật cá.

Cậu không muốn nghe, không muốn biết người đàn ông đầu dây bên kia đang nói gì. Những lời hỏi thăm muộn màng, những lời hứa hẹn “Tết này cha về” đã trở nên quá cũ kỹ và giả dối trong tai một đứa trẻ đã thôi chờ đợi từ năm lên mười.

​Cậu nhìn nửa chén cơm còn lại, những hạt cơm trắng ngần giờ đây trông thật nhạt nhẽo. Tiếng cười của bà nội bên cạnh sao mà chói tai đến thế. Bà cứ liên tục kể về việc Nam học hành ra sao, Nam giúp ông bà việc nhà thế nào, như thể đang cố gắng kết nối hai đầu dây vốn đã đứt lìa từ lâu.
​
“Nam, lại đây con, nói chuyện với cha một tiếng đi nè!” – Bà nội quay sang, gương mặt rạng rỡ, tay chìa chiếc điện thoại về phía cậu.

​Nam không ngẩng đầu lên. Cậu đặt mạnh bát cơm xuống mâm, tiếng gốm va vào gỗ nghe khô khốc.
​
“Con no rồi.”

​Bỏ lại cái nhìn ngỡ ngàng của nội và tiếng thở dài trầm mặc của ông, Nam đứng bật dậy, đẩy ghế rồi chạy biến ra cửa sau. Cậu không muốn nhìn thấy sự thất vọng trong mắt bà, nhưng cậu càng không thể đối diện với giọng nói của người cha mà cậu vừa thương vừa hận ấy.

​Cậu chạy một mạch ra phía bờ đê sau hè. Gió đồng thổi lồng lộng, mang theo mùi cỏ cháy và vị mặn của phù sa, nhưng chẳng thể làm dịu đi cái nóng hầm hập trong lòng cậu thiếu niên 15 tuổi. Nam ngồi bệt xuống đám cỏ may, đôi chân trần buông thõng xuống triền đê.

​Trước mắt cậu là cánh đồng lúa xanh mướt mát trải dài đến tận chân trời. Nhưng tâm trí Nam lại hiện lên những mảnh ký ức vụn vằn. Là những buổi họp phụ huynh chỉ có ông nội đi thay vì cha mẹ. Là những đêm mưa bão, cậu ôm lấy bà nội hỏi “Cha đâu?”, để rồi nhận lại cái xoa đầu im lặng. Cha cậu – Đạt – đã chọn rời bỏ làng quê, rời bỏ đứa con đỏ hỏn để đi tìm tương lai ở xa ngàn dặm. Tương lai đó có lẽ đã có, nhưng trong tương lai ấy, dường như chưa bao giờ có chỗ cho một đứa con tên Nam.

​Nam nhặt một viên sỏi, ném mạnh xuống dòng kênh dưới chân đê. Viên sỏi rơi tõm, để lại những vòng tròn sóng nước tan biến nhanh chóng.

​”Tại sao nội lại vui thế?” Nam tự hỏi.

“Tại sao chỉ cần một cuộc gọi, người ta có thể xóa sạch mười mấy năm bỏ bê?”

​Cậu thấy mình thật ích kỷ, nhưng cũng thật đáng thương. Ở cái tuổi 15, cái tuổi bắt đầu định hình bản thân như một người đàn ông, Nam cần một hình mẫu để soi vào, cần một bờ vai vững chãi hơn là những xấp tiền gửi về mỗi dịp lễ. Đối với Nam, ông nội mới là cha, là người dạy cậu làm diều giấy, dạy cậu cách cắm câu, cách đối nhân xử thế. Còn người đàn ông mang tên Đạt kia, chỉ là một cái bóng mờ nhạt đứng ngoài rìa cuộc đời cậu.

​Gió thổi mạnh hơn, làm rối bù mái tóc của cậu thiếu niên. Nam cúi mặt xuống đầu gối. Cậu chợt nhớ lại gương mặt vui mừng của nội lúc nãy. Có lẽ nội không sai, nội chỉ là một người mẹ nhớ con. Nhưng nội đâu biết rằng, mỗi lần nội nhắc đến cha, là mỗi lần vết thương lòng của Nam lại bị xát thêm muối. Sự hiện diện của cha qua chiếc điện thoại chỉ càng nhắc nhở Nam về sự vắng mặt thực tế của ông trong mọi dấu mốc trưởng thành của cậu.

​Hôm nay là một ngày nắng đẹp, nhưng trong lòng Nam lại có một cơn giông bão âm thầm. Cậu chưa biết khi nào mình mới có thể tha thứ, hay chí ít là đối diện bình thản với người đàn ông đó. Cậu chỉ biết rằng, lúc này đây, bờ đê vắng lặng này mới là nơi cậu thuộc về, chứ không phải mâm cơm ấm cúng nhưng đầy rẫy những sự thật gượng ép kia.

​Phía xa, tiếng nội gọi với ra.
“Nam ơi, vào ăn thêm chút gì đi con, bỏ bữa đau bao tử đó!”.

​Nam thở dài, quẹt ngang dòng nước mắt chực trào. Cậu đứng dậy, phủi sạch cỏ may bám trên gấu quần. Dẫu có buồn, có giận, cậu vẫn phải trở về. Vì ở đó có ông bà, những người đã dùng cả cuộc đời già nua để lấp đầy khoảng trống mà người cha kia để lại.

​Cậu lầm lũi đi ngược về phía gian bếp nhỏ, nơi khói lam chiều bắt đầu len lỏi qua mái lá, để lại sau lưng bờ đê lộng gió và những câu hỏi không lời đáp về người cha xa lạ của mình.

Ánh nắng chiều ráng vàng trải dài trên con đường đất đỏ dẫn về nhà. Nam lững thững bước đi, đôi vai gầy hơi nhô cao dưới lớp áo sơ mi cũ đã sờn vai. Những cơn gió từ cánh đồng thổi vào, mang theo mùi của rơm rạ mục và cả cái vị chát đắng của những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí cậu.

​Nửa chén cơm dở dang hồi trưa như vẫn còn nghẹn ứ nơi cổ họng. Mỗi khi cái tên Đạt vang lên trong căn nhà nhỏ ấy, Nam lại cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi trong chính gia đình mình. Nội thương cha, đó là lẽ thường tình của người mẹ. Nhưng Nam thì sao? Cậu không thể ép mình yêu thương một giọng nói phát ra từ cái loa điện thoại rè rè, một người mà cậu chỉ biết mặt qua vài tấm ảnh cũ kỹ màu đã ố vàng.

​Ký ức về người mẹ còn cay đắng hơn thế. Nội kể, ngày Nam mới lọt lòng, căn nhà dột nát này chẳng có gì ngoài tiếng muỗi kêu và những bữa cơm rau tập tàng đạm bạc. Mẹ cậu – một người đàn bà trẻ đẹp và đầy khát khao đổi đời – đã không thể chịu đựng nổi cảnh nghèo khó bủa vây. Bà ra đi khi Nam còn chưa dứt sữa, bỏ lại đứa trẻ đỏ hỏn khóc ngặt nghẽo trong vòng tay gầy guộc của ông bà nội. Nam lớn lên bằng nước cơm pha đường, bằng những giọt mồ hôi của ông trên cánh đồng và sự tần tảo của bà bên gánh hàng rong. Cậu là đứa trẻ bị bỏ rơi hai lần, một lần bởi sự nghèo khó của mẹ, và một lần bởi sự trách nhiệm đầy khoảng cách của cha.

​Đang mải mê với những suy nghĩ miên man, một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến Nam loạng choạng. Cậu không kịp phản ứng, cả thân hình gầy gò ngã nhào xuống nền đất đá lởm chởm. Cú ngã bất ngờ làm lòng bàn tay Nam trầy xước, máu rỉ ra lấm lem với bùn đất.
​
“Ơ kìa, đi đứng kiểu gì mà đo đất thế này?”

​Tiếng cười hô hố vang lên đầy mỉa mai. Nam ngước mặt lên, nheo mắt dưới ánh hoàng hôn. Trước mặt cậu là đám thằng Tùng, thằng Hạnh – những đứa trẻ cùng xóm nhưng chưa bao giờ là bạn của cậu. Thực ra, gọi chúng là đám bắt nạt thì cũng không hẳn đúng, vì chúng chẳng bao giờ dùng nắm đấm. Chúng dùng thứ vũ khí tàn độc hơn nhiều là lời nói.
​
“Nghe bảo nãy cha mày gọi điện về à? Sao, có hứa mua cho cái xe đạp điện không hay lại hứa hão như mọi năm?” Tùng vừa nói vừa dùng chân hất nhẹ vào chiếc dép lê của Nam đang nằm chỏng chơ trên đất.

“Chắc lại gửi về mấy đồng bạc lẻ rồi bảo cha bận kiếm tiền lo cho con chứ gì?” – Thằng Hạnh bồi thêm, mặt vênh váo. – “Mà kể cũng tội, mẹ thì bỏ đi theo trai từ đời thuở nào, cha thì có như không. Đúng là thứ đồ không cha không mẹ, sống bám vào hai ông bà già sắp xuống lỗ.”

​Cụm từ “không cha không mẹ” như một vết dao cứa vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng Nam. Nó không mới.
Cậu đã nghe nó từ năm lớp một, khi đám bạn trêu chọc vì không ai đón cậu lúc tan trường. Cậu nghe nó ở chợ, khi những người đàn bà rảnh rỗi xì xào sau lưng bà nội về số phận hẩm hiu của đứa cháu trai.

​Nam vẫn ngồi yên trên mặt đất, không phản kháng, cũng không thanh minh. Cậu để mặc cho những lời lăng mạ ấy rơi xuống đầu mình như một trận mưa rào không thể tránh khỏi. Ánh mắt cậu dán chặt vào một kiến đang tha mồi dưới chân mình. Con kiến nhỏ bé ấy cũng đang vật lộn với cuộc sống, cũng bị những gã khổng lồ vô tình dẫm đạp, nhưng nó vẫn bền bỉ.

​Nam đã quá quen với điều này. Phản ứng lại để làm gì? Để chúng càng khoái chí vì chọc giận được cậu? Hay để mang về thêm một nỗi phiền lòng cho ông bà? Sự im lặng của Nam là một loại áo giáp, một loại tường thành mà cậu tự xây nên để bảo vệ chút tự trọng cuối cùng còn sót lại.
​
“Này, câm rồi à? Sao không cãi lại đi?”

Tùng cảm thấy hụt hẫng vì không nhận được sự phản kháng từ nạn nhân. Nó bước tới, định bồi thêm vài câu chua chát nữa thì chợt khựng lại khi thấy ánh mắt của Nam.

​Đó không phải là ánh mắt của sự sợ hãi. Đó là một đôi mắt sâu thẳm, bình thản đến lạnh lùng, chứa đựng một nỗi buồn già dặn hơn cái tuổi mười lăm của cậu rất nhiều. Cái nhìn đó khiến đám thiếu niên đang hăng máu chợt cảm thấy bất an. Chúng thấy mình như những đứa trẻ ranh đang làm trò hề trước một người đã thấu hiểu hết mọi cay đắng của cuộc đời.
​
“Thôi, đi mày. Thằng này nó bị dở người rồi, chửi nó cũng như chửi vào gốc đa đầu làng thôi.” – Tùng tặc lưỡi, vẫy tay gọi cả đám đi chỗ khác.

​Tiếng cười nói và những câu chửi thề thưa dần rồi tắt hẳn phía cuối con đê. Không gian trả lại sự yên tĩnh của buổi chiều tà. Nam vẫn ngồi đó thêm vài phút. Cậu nhìn vết trầy trên tay, máu đã bắt đầu khô lại thành vảy. Cậu từ tốn đứng dậy, phủi bụi đất trên quần áo, xỏ lại đôi dép lê đã mòn gót.

​Cậu không khóc. Những giọt nước mắt
dành cho sự tủi thân đã cạn sạch từ lâu. Nam hiểu rằng, trong cái thế giới này, cậu chỉ có thể dựa vào chính mình và tình yêu thương già cỗi của ông bà. Sự ghẻ lạnh của cha mẹ, sự mỉa mai của người đời, tất cả đã nhào nặn nên một cậu thiếu niên lì lợm và lầm lì.

​Nam lững thững đi tiếp về phía ngôi nhà thấp thoáng sau rặng tre.

_____

Giữa lòng Seoul hoa lệ, khi những ánh đèn đường bắt đầu nhảy múa trên những mặt kính của các tòa nhà chọc trời, Đạt vẫn đang miệt mài trong xưởng cơ khí nhỏ nằm ở ngoại ô.

Tiếng máy cắt kim loại rít lên từng hồi, tia lửa bắn ra tung tóe như những ngôi sao nhỏ vụt tắt trong không trung. Mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên trán, thấm đẫm chiếc áo bảo hộ lao động đã bạc màu vì nắng gió và dầu mỡ.

​Hôm nay là một ngày đặc biệt. Đó là ca làm việc cuối cùng của Đạt tại đất nước Hàn Quốc này sau gần mười năm bôn ba.

​Đạt dừng tay, tháo chiếc găng tay da
sần sùi, đưa ống tay áo quệt ngang dòng mồ hôi đang chảy vào mắt. Anh đứng lặng đi một chút, nhìn quanh xưởng máy quen thuộc – nơi đã chứng kiến tuổi thanh xuân của anh tan chảy vào những khối thép nguội lạnh.

Nhưng hôm nay, cái vẻ khắc khổ thường ngày trên gương mặt anh đã biến mất, thay vào đó là một sự háo hức lạ kỳ.

​Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và chân chất của người con xứ sở đồng bằng. Trong đầu Đạt lúc này không còn là những bản vẽ kỹ thuật hay những con số tính toán tiền lương tăng ca. Anh đang nghĩ về Nam.

​”Thằng bé giờ chắc lớn lắm rồi nhỉ?” Đạt tự nhủ.

​Ký ức của anh về con trai dừng lại ở hình ảnh một đứa trẻ gầy gò, đôi mắt to tròn đen láy. Anh nhớ cái cảm giác đôi bàn tay nhỏ xíu của Nam nắm chặt lấy ngón tay cái của anh, như sợ rằng nếu buông ra, cha sẽ tan biến vào làn khói bụi của những chuyến xe khách đường dài.

​Đạt đứng ngẩn ngơ giữa xưởng, bất giác đưa bàn tay thô ráp của mình ra khoảng không trước mặt. Anh bắt đầu ướm thử. Đầu tiên, anh để tay ngang hông.

​”Không, lúc mình đi nó đã cao thế này rồi.”

​Rồi anh nâng tay lên ngang ngực, bàn tay hơi run vì xúc động.

​”Chắc giờ nó phải cao đến đây. Mười lăm tuổi rồi còn gì.”

​Nghĩ đoạn, anh lại nâng tay lên quá vai mình, mắt sáng rực lên.

​”Hay là nó cao bằng mình luôn rồi nhỉ? Nghe bà nội nói nó cao nhòng, chân tay dài ngoằng. Chà, chắc là giống mình hồi trẻ, cao ráo, sáng sủa.”

​Đạt vừa nghĩ vừa cười một mình, đôi mắt nheo lại đầy hạnh phúc. Anh mường tượng ra cảnh mình bước vào cổng nhà, và một chàng thanh niên cao lớn sẽ chạy ra, ngập ngừng gọi một tiếng “Cha”. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm trái tim người đàn ông chai sạn này run rẩy.

​Sự lơ đãng hạnh phúc của Đạt không qua nổi mắt những người đồng nghiệp cùng quê đang làm việc gần đó. Tuấn – một gã thanh niên trẻ hơn Đạt vài tuổi, vừa khuân mấy thanh sắt vừa huých vai anh, cười trêu chọc.

​”Chà, anh Đạt hôm nay bị gì mà đứng ngẩn ra cười như bắt được vàng thế? Đang mơ tưởng đến em gái nào vừa đi ngang qua xưởng à? Hay là thầm thương trộm nhớ cô út ở quán cơm đầu ngõ rồi?”

​Mấy người thợ khác cũng dừng tay, hùa theo tiếng cười vang dội cả một góc xưởng.

​”Kìa, nhìn kìa! Cười tươi thế kia chắc chắn là có biến rồi. Khai mau đi anh Đạt, sắp về nước rồi định mang một nàng dâu về cho ông bà nội ở quê hả?”

​Đạt giật mình thu tay lại, mặt hơi đỏ lên vì ngượng nghịu nhưng ánh mắt vẫn không giấu được niềm vui sướng tột cùng. Anh lắc đầu lia lịa, xua tay phủ nhận những lời trêu chọc đầy ác ý nhưng vui vẻ của đám bạn.

​”Bậy nào! Tụi mày cứ nói linh tinh.”

​Anh dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu rồi nói với giọng đầy tự hào, một thứ âm thanh vang lên từ tận đáy lòng.

​”Tao cười vì sắp được gặp lại con trai tao đấy. Thằng Nam nhà tao, năm nay nó tròn mười lăm rồi. Tao đang tính xem giờ nó cao đến đâu để còn mua quần áo mới cho nó đây nè.”

​Tiếng cười đùa bỗng dịu xuống. Những người đàn ông xa quê ở đây, ai mà chẳng có một nỗi lòng riêng, một đứa con hay một mái gia đình đang đợi chờ nơi quê nhà. Họ nhìn Đạt với ánh mắt vừa chúc phúc vừa ganh tỵ.
​Tuấn vỗ vai Đạt, giọng chân thành hơn.

​”Sướng nhất anh nhé. Mười năm cày ải, cuối cùng cũng đến ngày hái quả ngọt. Chắc thằng bé tự hào về anh lắm.”

​Đạt mỉm cười, nhưng nụ cười lần này có chút đắng cay thoảng qua. Tự hào sao? Anh không chắc. Anh biết mình nợ con trai quá nhiều. Những xấp tiền gửi về hàng tháng có thể mua được sách vở, quần áo, nhưng không mua được những buổi chiều cha con cùng đi thả diều, không mua được những lời khuyên của người đàn ông khi con bước vào tuổi dậy thì.

​Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình những đốt ngón tay to bè, những vết sẹo do lửa hàn và mảnh kim loại để lại. Đôi bàn tay này đã xây dựng nên tương lai cho Nam ở một đất nước xa lạ, nhưng lại chưa một lần thực sự vỗ về vai con trong suốt một thập kỷ qua.

​Đạt nhanh chóng xua đi nỗi buồn thoáng qua. Anh quay lại với công việc, đôi tay thoăn thoắt hoàn thành những chi tiết cuối cùng của đơn hàng. Mỗi nhịp máy, mỗi nhịp gõ đều như đang đếm ngược thời gian để anh được lên máy bay, được hít thở bầu không khí nồng mùi bùn đất và rơm rạ của làng quê Việt Nam.

​Trong túi áo của Đạt, tấm vé máy bay đã được vuốt phẳng phiu. Anh đã mua sẵn một chiếc điện thoại đời mới nhất, một đôi giày thể thao hàng hiệu cho Nam. Anh muốn bù đắp cho con tất cả những gì anh đã thiếu sót.

​Đạt không biết rằng, ở quê nhà, đứa con trai mà anh đang hì hục đo chiều cao trong không trung ấy, vừa mới bỏ dở chén cơm vì nghe thấy giọng nói của anh. Anh không biết về bờ đê đầy gió, về những lời mỉa mai không cha không mẹ mà Nam phải chịu đựng một mình.

​Đạt chỉ biết rằng, ngày mai, anh sẽ trở về. Anh sẽ mang theo tất cả những gì anh có để ôm lấy Nam, để nói với nó rằng: “Cha về rồi, từ nay cha sẽ không đi đâu nữa.”

​Gió đêm Seoul thổi qua khe cửa xưởng, lạnh buốt, nhưng trong lòng Đạt, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy.

_____

Ánh trăng non treo lơ lửng trên ngọn tre, đổ những vệt sáng nhạt nhòa xuống sân gạch. Đêm ở quê tĩnh lặng đến mức tiếng dế mèn tỉ tê dưới gốc mít nghe vang vọng như một bản nhạc buồn da diết. Trong căn buồng nhỏ, Nam ngồi bệt dưới nền đất, vây quanh cậu là những nan tre vót dở, xấp giấy báo cũ và một bát hồ dán tự nấu bằng bột sắn dây đục ngầu.

​Cậu đang hì hục làm một con diều.

​Mười lăm tuổi, cái tuổi mà lẽ ra người ta đã thành thạo mọi trò chơi sông nước, đồng ruộng, nhưng Nam lại đang loay hoay với những nút buộc sơ đẳng nhất. Những lời mỉa mai của đám thằng Tùng lúc chiều như những cái dằm đâm sâu vào da thịt, nhức nhối không thôi. “Đồ không cha không mẹ”, “Thằng sống bám”… Chúng nó nói đúng một phần, cha cậu không ở đây, và người dạy cậu làm diều – người đáng lẽ phải là cha – cũng vắng mặt trong suốt những năm tháng tuổi thơ đẹp nhất.

​Nam mím môi, đôi bàn tay gầy gộc cố gắng uốn cong thanh tre cái để làm khung sườn. Thanh tre già cứng cỏi, cứ chực chờ bật tung ra khỏi sợi dây cước mảnh khảnh.
​
“Khốn khiếp!” – Nam khẽ rủa thầm khi đầu ngón tay bị cạnh tre sắc lẹm cứa một đường nhỏ, máu rỉ ra đỏ tươi.

​Cậu không dừng lại, cũng chẳng buồn xuýt xoa. Cậu lau vội vết thương vào gấu quần rồi tiếp tục công việc. Cậu muốn chứng minh cho cả thế giới này thấy, và chứng minh cho chính người cha xa lạ ấy thấy rằng. Nam có thể tự làm mọi thứ. Cậu có thể tự lớn lên, tự học hành, và tự làm cho mình một con diều để bay cao mà không cần đến đôi bàn tay nâng đỡ của một người cha “online”.

​Nhưng nói thì dễ hơn làm. Con diều giấy báo trông thật thảm hại. Khung sườn bên trái hơi lệch so với bên phải, khiến nó trông như một con chim bị gãy cánh. Nam cố phết hồ lên mặt giấy, nhưng hồ sắn dây quá loãng làm giấy báo mủn ra, rách một đường dài ngay giữa bụng diều.

​Cậu thẫn thờ nhìn tác phẩm của mình. Một sự bất lực dâng trào khiến lồng ngực cậu nghẹn đắng. Tại sao những đứa trẻ khác làm diều trông thật dễ dàng? Cha của chúng chỉ cần ngồi xuống, rít một hơi thuốc lào, tay đưa vài đường dao là có ngay một con diều sáo oai vệ. Còn cậu, cậu đã ngồi đây suốt hai tiếng đồng hồ, lưng mỏi nhừ, tay đầy vết xước mà kết quả chỉ là một đống giấy rác vụn vằn.
​
“Cha à…” – Một tiếng gọi thầm thì vang lên trong đầu Nam, rồi nhanh chóng bị cậu xua đi bằng một cái lắc đầu dứt khoát.

​Cậu ghét sự yếu đuối của chính mình. Cậu ghét cái cảm giác thèm khát một sự chỉ bảo, một sự che chở mà cậu luôn tự nhủ là không cần thiết.

​Phía ngoài hiên, tiếng bước chân chậm chạp của ông nội vang lên. Ông đứng tựa cửa, nhìn đứa cháu trai đang loay hoay giữa đống hỗn độn. Ông không vào, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn cái bóng gầy gò của Nam in trên vách đất dưới ánh đèn dầu leo lét. Ông hiểu, đứa cháu của ông đang chiến đấu với một con quái vật vô hình – nỗi cô đơn và sự tự trọng bị tổn thương.

​Nam vẫn tiếp tục lụi cụi. Cậu tháo sợi dây cước ra, buộc lại từ đầu. Lần này, cậu dùng hết sức bình sinh để nắn lại khung tre. “Phải làm được. Phải xong trong đêm nay.” – Ý nghĩ đó như một liều thuốc kích thích khiến cậu quên đi cơn buồn ngủ và đôi tay đang rát buốt.

​Cậu nhớ lại những lần đứng từ xa nhìn cha con nhà người ta chơi diều trên đê. Người cha chạy trước cầm dây, đứa con chạy sau cầm diều, tiếng cười vang động cả một vùng trời chiều. Lúc đó, Nam chỉ biết đứng nấp sau bụi cây, tay mân mê vạt áo. Cậu không ghen tị với con diều đẹp của họ, cậu ghen tị với cái khoảng cách giữa hai con người ấy – một khoảng cách bằng không. Còn khoảng cách giữa cậu và cha mình, là cả một đại dương, là hàng ngàn cây số, là mười năm đằng đẵng chỉ gói gọn trong vài cuộc gọi chóng vánh.

​Bỗng, một cơn gió đêm lùa qua khe cửa, thổi bay mấy mảnh giấy vụn. Con diều dở dang của Nam lật úp xuống đất. Cậu nhìn nó, rồi bất chợt, bao nhiêu dồn nén từ bữa cơm trưa, từ cú ngã trên đê, từ những lời sỉ nhục của đám bạn… tất cả vỡ òa ra.

​Nam không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi lã chã xuống mặt giấy báo, làm nhòe đi những dòng chữ in đen trắng.

Cậu gục đầu xuống gối, đôi vai nhỏ rung lên bần bật. 15 tuổi, cậu cố tỏ ra mình là một người đàn ông trưởng thành, một trụ cột tương lai cho ông bà, nhưng thực chất bên trong, cậu vẫn chỉ là đứa trẻ thèm khát một cái vỗ vai đúng nghĩa.

​​Nam ngẩng mặt lên, quẹt ngang nước mắt. Cậu nhìn con diều, rồi nhìn ra khoảng sân tối mịt. Cậu lầm lũi nhặt lại những nan tre, tiếp tục buộc, tiếp tục dán. Dẫu có méo mó, dẫu có xấu xí, con diều này nhất định phải bay lên. Vì nếu nó không bay được, cậu cảm thấy như cuộc đời mình cũng sẽ mãi mãi mắc kẹt trong cái hố sâu của sự bỏ rơi này.

Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz