Nội dung truyện
Nước mắt cậu trào ra, cơ thể rung rẩy không kiểm soát. Cậu lắc mạnh vai ông Việt, hy vọng ông sẽ tỉnh lại, nhưng ông vẫn nằm im, bất động. Long nhận ra điều tồi tệ nhất: ông Việt đã chết. Cậu bật khóc nức nở, hét lớn: “Cha ơi, đừng bỏ con! Cha ơi, tỉnh lại đi!” Tiếng khóc của cậu vang vọng trong căn chòi, khiến hàng xóm xung quanh giật mình.
Long lao ra khỏi nhà, chân trần chạy khắp xóm, gào lên: “Bà con ơi, cứu với! Cha con…cha con chết rồi!”
Tiếng kêu thất thanh của cậu làm cả xóm nháo nhác. Bác Tư, người hàng xóm bên cạnh, chạy đến đầu tiên, nhìn ông Việt nằm trên sàn, lắc đầu thở dài: “Trời ơi, ông Việt đi rồi. Thằng Long, bình tĩnh đi con, để bác kêu người giúp.”
Long quỳ sụp bên thi thể ông Việt, ôm lấy ông, khóc như mưa: “Cha ơi, sao cha đi mà không nói gì với con? Con phải làm sao đây?” Hàng xóm tụ tập đông dần, ai cũng xót xa cho cậu bé mồ côi nay lại mất nốt cha dượng. Bác Tư gọi điện báo công an, và chỉ một lúc sau, xe công an khu vực xuất hiện cùng đội khám nghiệm tử thi.
Công an phong tỏa hiện trường, kiểm tra thi thể ông Việt. Họ lấy mẫu rượu còn sót trong chai, ghi chép chi tiết, và hỏi Long vài câu.
Long nghẹn ngào kể lại: “Cha con uống rượu nhiều lắm. Hôm nay con đi bán vé số về thì thấy cha nằm vậy. Con…con không biết gì hết.”