Long lê bước về căn chòi ven sông sau một ngày dài rong ruổi trên những con phố Sài Gòn. Mặt trời đã lặn, ánh hoàng hôn đỏ rực dần tắt, nhường chỗ cho cái nóng oi bức của buổi tối. Xấp vé số trong tay cậu hôm nay bán gần hết, chỉ còn lại vài tờ, nhưng Long không quá lo lắng. Cậu đã quen với những ánh nhìn tò mò của khách hàng khi con cặc và hòn dái của cậu đung đưa qua lớp quần short mỏng manh. Hôm nay, không có ai sờ soạng hay trêu chọc như lần trước, và cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà, nấu một bữa cơm đơn giản, rồi nghỉ ngơi. Căn chòi lụp xụp hiện ra trước mắt, mái tôn thủng lỗ, tường vách xiêu vẹo, vẫn như mọi ngày.
Long đẩy cửa bước vào, giọng vang lên quen thuộc: “Cha ơi, con về rồi! Hôm nay bán gần hết vé số, còn dư vài tờ thôi, con mang tiền về đây!”
Không có tiếng đáp lại. Long cau mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Căn phòng nhỏ hẹp, đồ đạc lộn xộn, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cậu. Cậu nhìn xuống sàn, thấy ông Việt nằm lê lết, bên cạnh là chai rượu rỗng lăn lóc, vài giọt rượu còn sót lại đọng trên nền xi măng.
Long thở dài, nghĩ thầm: “Cha lại say xỉn nữa rồi. Uống nhiều thế này, mai con phải khuyên cha bớt đi.”
Cậu ngồi xổm xuống, lay nhẹ vai ông Việt: “Cha ơi, dậy đi, nằm sàn lạnh lắm. Con dìu cha lên giường ngủ cho đàng hoàng.” Nhưng ông Việt không động đậy, khuôn mặt tái nhợt, miệng hé mở, không có tiếng ngáy khò khè như mọi khi say rượu.
Long bắt đầu thấy lạ, tim đập thình thịch, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cậu run run đưa tay sờ vào lỗ mũi ông Việt. Không có hơi thở nào phả ra, chỉ có sự lạnh ngắt khiến cậu rùng mình. Cậu hoảng hốt, tay run rẩy sờ lên cổ ông, tìm mạch đập, nhưng chẳng có gì. “Cha…cha ơi! Cha làm sao vậy?” Long hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Nước mắt cậu trào ra, cơ thể rung rẩy không kiểm soát. Cậu lắc mạnh vai ông Việt, hy vọng ông sẽ tỉnh lại, nhưng ông vẫn nằm im, bất động. Long nhận ra điều tồi tệ nhất: ông Việt đã chết. Cậu bật khóc nức nở, hét lớn: “Cha ơi, đừng bỏ con! Cha ơi, tỉnh lại đi!” Tiếng khóc của cậu vang vọng trong căn chòi, khiến hàng xóm xung quanh giật mình.
Long lao ra khỏi nhà, chân trần chạy khắp xóm, gào lên: “Bà con ơi, cứu với! Cha con…cha con chết rồi!”
Tiếng kêu thất thanh của cậu làm cả xóm nháo nhác. Bác Tư, người hàng xóm bên cạnh, chạy đến đầu tiên, nhìn ông Việt nằm trên sàn, lắc đầu thở dài: “Trời ơi, ông Việt đi rồi. Thằng Long, bình tĩnh đi con, để bác kêu người giúp.”
Long quỳ sụp bên thi thể ông Việt, ôm lấy ông, khóc như mưa: “Cha ơi, sao cha đi mà không nói gì với con? Con phải làm sao đây?” Hàng xóm tụ tập đông dần, ai cũng xót xa cho cậu bé mồ côi nay lại mất nốt cha dượng. Bác Tư gọi điện báo công an, và chỉ một lúc sau, xe công an khu vực xuất hiện cùng đội khám nghiệm tử thi.
Công an phong tỏa hiện trường, kiểm tra thi thể ông Việt. Họ lấy mẫu rượu còn sót trong chai, ghi chép chi tiết, và hỏi Long vài câu.
Long nghẹn ngào kể lại: “Cha con uống rượu nhiều lắm. Hôm nay con đi bán vé số về thì thấy cha nằm vậy. Con…con không biết gì hết.”
Một viên công an vỗ vai cậu, an ủi: “Cháu đừng quá đau buồn, chúng tôi sẽ làm rõ nguyên nhân.”
Sau vài giờ khám nghiệm, đội công an đưa ra kết luận sơ bộ: ông Việt tử vong do ngộ độc rượu cấp tính. Ông đã uống quá nhiều rượu kém chất lượng, dẫn đến suy hô hấp và ngừng tim. Không có dấu hiệu tội phạm, chỉ là một tai nạn đáng tiếc do lạm dụng rượu. Long nghe mà như suy sụp hoàn toàn. Cậu quỳ bên thi thể ông Việt, nước mắt chảy dài: “Cha ơi, sao cha không cẩn thận? Con còn chưa kịp báo hiếu cha…”
Hàng xóm giúp Long lo liệu thủ tục mai táng. Tang lễ diễn ra đơn giản trong căn chòi nhỏ. Long mặc áo tang trắng, quỳ bên quan tài, mắt đỏ hoe, khóc đến khàn giọng. Cậu nhớ lại những ngày tháng cũ: khi còn bé, ông Việt từng bế cậu, dạy cậu đạp xe, mua kem cho cậu ăn. Nhưng rồi rượu chè khiến ông thay đổi, trở nên khắc nghiệt, lạnh lùng.
Cậu lắc đầu, tự nhủ: “Không được nghĩ nữa. Cha đi rồi, mình phải sống tiếp.” Ngày chôn cất ông Việt, trời mưa phùn lất phất. Long đứng bên mộ, thì thầm: “Cha yên nghỉ nhé. Con sẽ tự lo cho mình, không để cha phải lo.”
Sau tang lễ, tinh thần Long dần ổn định hơn. Cậu biết giờ không phải lúc chìm trong buồn bã. Ông Việt là người thân duy nhất của cậu, giờ đã ra đi. Cậu chỉ còn lại chính mình, phải mạnh mẽ để tiếp tục sống. Căn chòi ven sông giờ đầy ký niệm buồn, mỗi góc nhà như gợi lại hình ảnh ông Việt quát mắng, hay những lần lôi cậu vào nhà, bắt cởi đồ quỳ gối, vả dép vào hòn dái, sục con cặc đến bắn tinh tung tóe. Long quyết định bán căn chòi đi. Với số tiền ít ỏi từ việc bán nhà, khoảng vài chục triệu, cậu thanh toán nợ nần của ông Việt, còn lại đủ để thuê một căn trọ mới ở quận mới. Căn trọ khá ổn áp, rộng rãi hơn cậu tưởng, có giường nệm, bếp nhỏ, nhà vệ sinh riêng, và một chiếc máy lạnh cũ kỹ nhưng vẫn chạy tốt.
Long dọn đồ vào, nhìn quanh phòng, mỉm cười: “Đây là khởi đầu mới. Từ giờ mình tự do.”
Ngồi trong căn trọ mới, Long suy ngẫm. Từ giờ, cậu sẽ không còn những buổi chiều bị ông Việt trừng phạt nữa. Cảm giác sướng điên đảo khiến cậu vừa sợ vừa thích. Nghĩ đến đó, con cặc cậu lại cương lên nhẹ, hòn dái nặng trĩu trong quần, cảm giác tê tê quen thuộc. Long thở dài, cảm giác hơi buồn khi không còn những khoái lạc ấy, nhưng cậu nhanh chóng gạt đi. “Không được nhớ mấy chuyện đó nữa. Giờ quan trọng nhất là tìm việc làm, tự nuôi bản thân.” Cậu tự nhủ, nắm chặt tay, quyết tâm làm lại từ đầu.
Sáng hôm sau, Long bắt đầu hành trình tìm việc. Không có bằng cấp, cậu chỉ dựa vào sức khỏe vượt trội và body sáu múi săn chắc từ những năm tháng lao động. Cậu mặc áo thun bó sát, lộ rõ cặp ngực vuông vức và cơ bụng nổi, quần short mỏng để thoải mái, con cặc và hòn dái đung đưa quen thuộc.
Cậu lang thang khắp các công trường xây dựng, hỏi thăm việc làm chân tay. “Chú ơi, có việc gì cho cháu làm không? Cháu khỏe, làm được việc nặng.”
Nhưng nhiều nơi từ chối, bảo không cần người. Long không nản, tiếp tục đi, ăn cơm bụi rẻ tiền để tiết kiệm, nhưng nghị lực mạnh mẽ giúp cậu kiên trì.
Rồi một ngày, khi đang đi bộ qua một con phố gần công trường lớn, Long bất ngờ gặp lại ông mua vé số lần trước. Ông ấy đứng bên lề đường, mặc áo sơ mi, đang hút thuốc.
Nhận ra Long, ông cười tươi: “Ủa, nhóc bán vé số đây mà! Sao hôm nay không bán vé, đi lang thang đâu đây vậy?”
Long mỉm cười, hơi ngại nhớ lại lần trước, nhưng trả lời: “Dạ, cháu nghỉ bán vé số rồi. Cháu đang đi tìm việc làm khác, phải tự lo cho mình thôi chú ơi.”
Ông kia gật đầu, nhìn cơ thể lực lưỡng của Long, từ cặp ngực săn chắc đến cơ bụng sáu múi: “Trùng hợp thế. Chú đang kiếm người làm ở công trình bên kia. Nếu cháu làm được thì chú cho cháu vào làm. Nhìn cháu cơ bắp thế này, chắc khỏe lắm, chắc làm được mà. Công việc chủ yếu bê vác, đào móng, nặng nhưng lương tốt.”
Long mắt sáng lên, nở nụ cười rạng rỡ: “Dạ dạ, chú nhận cháu vào làm đi! Cháu chắc chắn làm được, kể cả việc nặng nhọc nhất. Cháu quen làm việc tay chân từ nhỏ rồi.”
Ông kia cười hài lòng: “Được rồi, vậy từ mai cháu bắt đầu đến làm nhé. Công trình ở đường Nguyễn Hữu Cảnh, đến đúng 7 giờ sáng. Lương lãnh theo tuần, một tuần 3 triệu. Làm tốt chú thưởng thêm.”
Long gật đầu lia lịa: “Dạ, cháu cảm ơn chú nhiều! Cháu sẽ đến đúng giờ.” Hai người bắt tay, ông kia vỗ vai Long: “Cố lên nhóc, chú thấy cháu có tiềm năng lắm.”
Long trở về phòng trọ, vừa đi vừa suy ngẫm. Một tuần được 3 triệu! Với người khác, số tiền đó có thể bình thường, nhưng với Long, đó là cả một gia tài. Cậu từng bán vé số cả tháng chỉ kiếm được vài triệu, giờ làm công việc nặng nhọc nhưng lương cao gấp đôi. Trong lòng Long phấn khởi, cậu mường tượng viễn cảnh: có tiền tiết kiệm, mua đồ đạc, thậm chí học thêm nghề. Về đến phòng trọ, cậu đặt túi đồ xuống, cởi áo thun ướt mồ hôi, lộ ra body sáu múi lấp lánh. Cậu vào nhà tắm, xối nước mát lên cơ thể, kỳ cọ con cặc và hòn dái kỹ càng. Nước chảy qua đầu khấc, hòn dái nặng trĩu, khiến cậu nhớ lại những lần ông Việt tắm cho cậu, sục con cặc đến bắn tinh tung tóe. Con cặc khẽ cương lên, nhưng Long lắc đầu: “Không được nghĩ nữa. Mai đi làm, phải tập trung.”
Cậu tắm xong, lau khô cơ thể, mặc quần đùi mỏng, rồi nấu một bữa cơm đơn giản với cơm nguội và trứng chiên. Ngồi ăn trong căn phòng trọ yên tĩnh, Long cảm nhận sự tự do. Không còn ông Việt quát mắng, không còn những lần bị vả vào hòn dái, bị sục con cặc đến bắn tinh.
Cậu hơi buồn, nhưng tự nhủ: “Mình phải sống tốt hơn, vì bản thân.”
Ăn xong, Long nằm lên giường, mỉm cười, mong chờ ngày mai. Cậu nhắm mắt, hình dung công trường, tiếng cười nói của anh em, và khoản lương 3 triệu đầu tiên. Cậu chìm vào giấc ngủ, lòng nhẹ nhàng, sẵn sàng cho hành trình mới.