Tôi cũng hai mươi hai tuổi rồi, mà vẫn chưa từng ăn sinh nhật lần nào. Ý nghĩ ấy lướt qua rất nhanh, nhẹ như một tiếng thở dài, rồi tan vào không gian tĩnh mịch của văn phòng về đêm. Tôi tắt máy tính. Màn hình tối sầm lại, phản chiếu gương mặt tôi nhợt nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang. Căn phòng rộng, lạnh, chỉ còn tiếng máy điều hòa đều đều như nhịp tim vô cảm của một cỗ máy khổng lồ.
Tôi đứng dậy, xoa nhẹ lên trán, động tác quen thuộc mỗi khi muốn trấn tĩnh. Khoác áo vest, kéo khóa áo khoác ngoài, từng cử động đều nhanh, dứt khoát. Tôi biết, khi bước ra khỏi căn phòng này, tôi lạnh lùng, đúng mực, không để lộ cảm xúc.
Hành lang dài hun hút. Chỉ lác đác vài phòng còn sáng đèn. Chủ tịch công ty này không khuyến khích nhân viên tăng ca; ông sợ người ta kiệt sức, sợ họ sống mà không còn đời sống. Nhưng nếu ai tự nguyện ở lại, tiền vẫn trả đủ. Tôi là người hay ở lại.
Tôi đứng trước cửa phòng giám đốc, (người này giữ quyền duyệt mọi thứ) giơ tay gõ.
“Vào đi.”
Giọng nói trầm, lạnh, không mang theo cảm xúc
Tôi mở cửa bước vào.
Hoài giám đốc ba mươi tuổi, chưa vợ. Anh ngồi sau bàn làm việc, chân bắt chéo, tay lật tài liệu. Ánh đèn chiếu xuống làm nổi bật những đường nét cứng cáp trên gương mặt anh. Áo sơ mi xắn tay, gân tay hiện rõ, toát lên vẻ nam tính của một người quen kiểm soát mọi thứ trong tầm tay.
Áo khoác của anh vắt hờ trên sofa.
“Có chuyện gì?” anh hỏi, vẫn không ngẩng đầu.
“em xin nghỉ tăng ca được không anh Hoài”
Hoài ngẩng lên. Ánh mắt anh chạm vào tôi, và sắc lạnh lập tức tan đi. Anh mỉm cười, đẩy tập tài liệu sang một bên.
“Ồ, Hưng à.”
“ vâng ” Tôi nhìn thẳng vào anh.
Trong công ty này, chưa ai gọi thẳng tên anh. Ngoại trừ tôi. Không phải vì tôi đặc biệt, mà vì chính anh cho phép. Có người từng thử, và bị trừ lương không thương tiếc. Lí do là không biết giao tiếp với sếp Tôi thì chưa bao giờ.
Hoài gật đầu.
“Ừm. Về đi.”
“Em cảm ơn.”
Tôi quay người, đóng cửa lại thật nhẹ.
Xuống hầm xe, ánh đèn vàng hắt lên những hàng xe đỗ im lìm. Hùng cậu bảo vệ trẻ chạy lại phía tôi. Hai mươi tuổi, cao ráo, da ngăm, hơi ốm.
“Hôm nay anh về sớm thế?” cậu chống tay lên hông.
“Nhà anh có chút chuyện.”
“Vậy anh đi đi, cẩn thận nhé.”
Tôi gật đầu, lấy xe rời đi.
Tôi có một thói quen kỳ lạ: mỗi lần sinh nhật nó, tôi đều mua quà cho Dương. Gấu bông, kẹo, quần áo, hoa, nước hoa, bánh ngọt. Không phải vì tôi thương nó mà là những thứ tôi không thích, nên tôi mới mua cho nó.
Hôm nay, tôi dừng xe trước một cửa hàng đồ mua áo màu hồng nhạt, nhân viên gói lại.
Tôi cầm gói quà, rời đi.
Nhà sáng đèn. Người hầu qua lại chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật. Cha mẹ ngồi ở phòng khách, uống trà, bàn bạc kế hoạch. Tôi bước tới.
“Con lên đưa quà cho em.”
“Mày đi đi.” Mẹ nói, không nhìn tôi.
Tôi bước lên lầu vào Phòng tôi trước nó vẫn vậy. Không thay đổi. Lạnh lẽo. Tôi ném áo khoác lên giường, đóng cửa lại rồi bước sang phòng Dương. Cửa hé mở.
Nó nằm sấp trên giường, dán mắt vào điện thoại, Chiếc áo thun nhăn nhúm nhẹ nhàng hở đường cong vòng eo mềm mại. Chiếc quần đùi ngắn ôm sát cặp mong tròn trịa to lớn, đôi chân thon dài, trắng muốt cứ thế vô tư đung đưa qua lại, mấy ngón chân nhỏ xíu thỉnh thoảng lại co duỗi, nhìn vẻ mặt nó đang mỉm cười chống cằm kia, tôi cảm thấy cơ thể hơi nóng lên, tôi lắc đầu để bình thường ngõ cửa.
Dương bật dậy, chạy ra mở. Thấy tôi, nó cười tươi.
“Anh!”
Nó luống cuống kéo áo, che đi đôi chân trần.
“Mày mặc cái kiểu gì vậy?” tôi cau mày. Nói lớn
“Em thấy nóng nên mới mặc vậy. Em không biết anh về.”
“Đừng để tao thấy mày trong cái bộ dạng này nữa.”
“Dạ em biết rồi.”
Tôi ném túi quà vào phòng.
“Muốn làm gì thì làm. Không thích thì vứt.”
Tôi quay lưng, xuống phòng khách. Cha mẹ vẫn ngồi đó.
“Sinh nhật năm nay có về không?” mẹ hỏi.
“Dạ… không được rồi. Công ty nhiều việc.”
“Ừm.”
Cha bỗng lên tiếng:
“Tranh thủ làm gì thì làm, nhưng nhớ về kèm em học.”
“Sao vậy cha?”
“Ở nhà với Dương. Nó sắp lên lớp, nhiều chỗ khó. Mày kèm nó.”
“Nhưng mà—”
“Không nhưng gì hết. Quyết vậy đi.”
“Dạ.”
Ngực tôi thắt lại. Một cơn đau âm ỉ lan ra, không dữ dội, nhưng dai dẳng. Tôi quay người, kiếm cớ rời khỏi phòng, bước nhanh ra ngoài như chạy trốn.
Tôi nghiến răng, chửi thầm cái tên quen thuộc trong đầu như một thói quen khó bỏ. Lái xe được một đoạn, cơn giận nguội dần, tôi mới sực nhớ ra mình bỏ quên áo khoác trong phòng.
Tôi quay đầu xe.
Đêm đã xuống hẳn. Căn nhà sáng rực ánh đèn như thể nơi đó chưa từng có bóng tối. Tôi bước vào, cha mẹ vẫn ngồi ở phòng khách.
“Con quên đồ,” tôi nói ngắn gọn.
Mẹ chỉ khẽ ừ một tiếng, không hỏi thêm.
Tôi bước lên cầu thang. Hành lang tầng hai yên tĩnh. Đứng trước phòng mình, tôi khựng lại.
Rõ ràng lúc đi tôi đã đóng cửa.
Vậy mà bây giờ… cửa khép hờ.
Một cảm giác khó tả lướt qua sống lưng. Tôi đẩy cửa rộng hơn.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững lại.
Dương đang nằm trên giường tôi.
Nó đang quấn mình trong chăn để lộ cổ trắng ngần, xương quai xanh hiện rõ, tay trong chăn thì đang sục cặc ôm chặt chiếc áo khoác tôi đưa lên mặt ngửi, Mặt nó áp vào lớp vải, hai tay siết chặt, mắt nhắm hờ. Mái tóc rối nhẹ trên gối. Âm thanh rên rỉ kéo dài từ miệng nó mà phát ra.
” Anh… Em sắp ra”
“A~”
Tôi đứng chết lặng ở cửa. Tay nắm chặt không tin vào tai và mắt mình.
“DƯƠNG!!!”
Giọng tôi vang lên, rất lớn
Nó giật mình bật dậy, mắt mở to. Khi nhìn thấy tôi, gương mặt hoảng hốt, rồi chuyển thành lúng túng.
“A-anh… em…”
“Mày đang làm gì trong phòng tao?”
Chát
Tôi bước tới tát nó một cái, nó ngước mắt lên nhìn tôi ánh mắt run rẩy sợ hãi. Ôm má hơi sưng lên.
“Em-”
“IM”
“Tao không ngờ mày lại có hành vi bệnh hoạn, kinh tởm như vậy”
Nói xong tôi giật lấy chiếc áo khoác, rồi thẳng tay ném vào sọt rác bên cạnh. như một thứ gì đó dơ bẩn. Nghiến răng nói.
” Mày mặc đồ vào và đừng có thêm một suy nghĩ nào như vậy nếu không đừng trách tao”
Tôi đạp cửa đi thẳng ra ngoài. Xuống dưới chạy như bay đi mất.
mà không biết việc làm này sẽ là đường, dẫn đến con đường dâm đãng thích đụ người khác.