Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Novel Info
  1. Home
  2. Nhất công, vạn thụ tranh sủng
  3. Chương 1
Novel Info

Tôi tên là Hưng.

Da tôi trắng nhẹ, dáng người gầy, ánh mắt thường trực một nỗi buồn mơ hồ mà mãi về sau tôi mới hiểu đó là thứ buồn được ủ men từ mất mát rất sớm. Nhà nghèo, nhưng năm năm đầu đời của tôi lại không hề thiếu thốn. Cha mẹ ruột yêu tôi theo cách chân chất nhất: bữa cơm đạm bạc nhưng đủ đầy tiếng cười, những đêm mất điện quạt nan phe phẩy, mẹ nằm kể chuyện đời xưa, cha ngồi sửa lại chiếc xe đạp cà tàng. Tôi lớn lên trong vòng tay ấy, tin rằng cuộc đời dẫu có nghèo cũng vẫn hiền. Cho đến một buổi sáng mưa mỏng như khói, căn nhà nhỏ chìm trong mùi thuốc sát trùng và tiếng thở dốc. Xuất huyết. Hai chữ lạnh lùng mà bác sĩ nói ra, cuốn đi cả thế giới của tôi. Cha mẹ qua đời chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đến tàn nhẫn, để lại tôi một đứa trẻ năm tuổi ngồi thẫn thờ bên giường trống trơn, không hiểu vì sao người ta cứ kéo tôi ra ngoài, vì sao mẹ không mở mắt dậy dỗ tôi học bài, vì sao cha không còn xoa đầu tôi nữa. Tôi được đưa vào cô nhi viện. Nơi đó có chín đứa trẻ, tất cả đều là nữ. Tôi là đứa con trai duy nhất. Những người lớn ở đó yêu thương tôi theo cách của họ: không quá ồn ào, không quá riêng tư, nhưng đủ để một đứa trẻ không chết chìm trong cô độc. Bữa ăn thường chỉ là cháo trắng với rau luộc, nhạt nhẽo và lặp lại, nhưng tôi lại thấy ngon. Có lẽ vì cái bụng đói dễ chấp nhận mọi thứ, hoặc vì ở đó, tôi sợ bị ghét bỏ. Họ khen tôi ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Tôi học cách gật đầu, học cách mỉm cười đúng lúc, học cách không đòi hỏi. Hai tháng trôi qua, tôi quen với nhịp sống ấy, quen với chiếc giường nhỏ, quen với mùi ẩm của sách cũ những cuốn sách đã phai màu, chữ nhạt như ký ức của người từng đọc. Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi đọc sách ở góc hành lang, cánh cửa trại mở ra. Một người đàn ông và một người phụ nữ bước vào. Họ khoảng hơn hai mươi mấy tuổi, ăn mặc đẹp, gọn gàng, dáng vẻ sang trọng nhưng ánh mắt hiền. Chiếc xe bốn bánh màu trắng đậu ngoài sân phản chiếu nắng chiều, sáng đến mức làm tôi nheo mắt. Hiệu trưởng trẻ bước ra, mỉm cười tiếp đón. Tôi tò mò, lén theo sau, nín thở nghe trộm.

“Chúng tôi muốn nhận nuôi một bé trai,” người đàn ông nói, giọng trầm và rõ.Hiệu trưởng hơi ngập ngừng, rồi mỉm cười:

“Ở đây có một bé rất ngoan, rất hiểu chuyện tên là Hưng”

Tôi nghe thấy tên mình được nhắc đến. Tim tôi đập nhanh. Hai người kia nhìn về phía tôi, cái đầu lắp ló ánh mắt họ sáng lên như vừa tìm được thứ gì đó họ chờ đợi rất lâu. Họ gật đầu, cười, đồng ý. Tôi không hiểu hết thủ tục, chỉ nhớ con số mười triệu, nhớ cái bắt tay, nhớ khoảnh khắc tôi được dẫn ra xe. Chiếc xe màu trắng chạy đi, cô nhi viện lùi dần phía sau. Tôi ngồi im, hai tay đặt trên đùi, không dám hỏi gì. Người phụ nữ quay sang, dịu dàng:

“Từ nay con là con của ba mẹ.”

Tôi gật đầu. Trong lòng tôi, một mầm hy vọng non nớt vừa nhú. Những năm đầu thật đẹp. Tôi được yêu thương, chăm sóc, được mua quần áo mới, được hỏi han từng bữa ăn, giấc ngủ. Tôi gọi họ là cha mẹ bằng tất cả sự chân thành mà một đứa trẻ từng mất mát có thể gom góp. Tôi tin rằng cuối cùng mình cũng được chọn, không phải vì thương hại, mà vì được yêu.

Rồi lúc tôi sáu tuổi. Mẹ có thai.

Tình thương dành cho tôi không mất đi, nhưng nó bị chia đôi một cách rất rõ ràng. Khi em trai tôi chào đời, phần còn lại ấy cũng biến mất theo. Mọi ánh nhìn, mọi lo lắng, mọi tiếng cười đều xoay quanh đứa bé ấy tên Dương. Tôi khó chịu. Tôi ghét. Bề ngoài tôi vẫn cười, vẫn tỏ ra thương em, nhưng khi cha mẹ vắng nhà, một con người khác trong tôi trồi lên. Tôi chửi mắng em bằng những lời mà chính tôi cũng không hiểu vì sao lại độc địa đến thế. Tôi vẫn chăm sóc, nhưng thô bạo mạnh mẽ. Làn da trắng đỏ lên vì sự mạnh bạo ấy nó khóc nhưng tôi kệ, như thể muốn trút giận lên một sinh linh chưa biết gì. Có những lúc tôi đứng nhìn em trong nôi, mắt em mở to, long lanh hai mí, làn da trắng, môi hồng rất đẹp. Em nhìn tôi, mỉm cười, bàn tay nhỏ quơ quơ trong không khí, miệng phát ra những âm thanh vô nghĩa a a. Trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ

“Nếu giết nó thì tình yêu thương cha mẹ sẽ trở về như cũ không?”

Tay tôi đặt vào cổ em, chỉ cần dùng sức em có thể chết. Nhưng rồi tôi lùi lại. Tôi không làm gì cả. Tôi đứng đó, tim đập loạn, xấu hổ với chính mình. Thời gian trôi. Dương lớn dần. Một tuổi, em tập đi, nhưng người em tìm đến không phải cha mẹ mà là tôi. Tôi lùi lại, không muốn em chạm vào. Ngày em bập bẹ nói được, câu đầu tiên không phải “cha” hay “mẹ”.

“Anh ơi.”

Tôi nghe mà thấy khó chịu đến nghẹt thở. Tôi ghét em một cách âm thầm khi không có cha mẹ ở nhà. Tôi chửi mắng, xua đuổi. Thế nhưng Dương vẫn cứ bám theo tôi, lẽo đẽo như cái bóng nhỏ. Tôi mười sáu tuổi, em sáu tuổi. Em cái gì cũng dựa vào tôi. Cha mẹ cưng chiều em hết mực, và từ khi có em, mọi việc trong nhà dường như thuận lợi hơn. Họ tin rằng em may mắn, và vì thế họ càng yêu em hơn.

“Con chơi với em đi,” mẹ nói, dù tôi đang học.

“Nhường em một chút,” cha bảo, dù tôi không muốn.

Trước mặt họ, tôi gọi em là em trai. Sau lưng, tôi gọi mày tao, sai em như người hầu. Dương chỉ gật đầu, làm theo, không oán trách. Chúng tôi đều học giỏi. Nhưng lời khen luôn dành cho em. Tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu. Hai mươi tuổi, tôi đi làm. Tôi trốn khỏi căn nhà ấy, trốn khỏi Dương. Tôi ít về nhà, mỗi tháng gửi mười lăm triệu, giữ lại năm triệu cho bản thân. Tôi cao ráo, ưa nhìn, ga lăng, có đủ bốn tế, kinh tế, tử tế, thực tế, tinh tế, nhưng đó chỉ là bề ngoài lớp vỏ ấy lừa được mọi người. Nhiều cô gái tỏ tình, nhưng tôi không yêu ai. Có lẽ vì tôi không biết yêu thế nào cho đúng.

Có bữa tối tăng ca, mẹ gọi. Giọng bà chua chát:

“Ngày mốt là sinh nhật em trai mày. Nó mười sáu rồi đấy, tao không biết mày làm cách gì nhưng mày phải về đón sinh nhật cùng em trai”

“Tao thật sự không hiểu mày có cái gì mà Dương cứ phải có mày xuất hiện mới chịu”

“Dạ, con biết rồi. Con sẽ tranh thủ.”

“Ừ.”

Bà cúp máy. Bà nhớ sinh nhật Dương rất rõ. Sinh nhật tôi thì không. Đúng rồi tôi đâu phải con ruột sao bằng được chứ. Sau này tôi mới biết lý do. Cha vô sinh. Họ nhận nuôi tôi vì một lời truyền miệng rằng nếu nuôi con người khác, sẽ sinh được con ruột. Và họ đã tin thật. Nên mới nhận nuôi tôi. Tôi nghe lén được cuộc nói chuyện ấy năm tôi bảy tuổi. Khi đó Dương một tuổi. Tôi đứng ngoài cửa, tay run bần bật. Mọi ký ức yêu thương bỗng méo mó. Hóa ra tôi chỉ là chiếc chìa khóa. Nếu Dương không tồn tại, có lẽ tôi cũng đã bị trả lại nơi cũ, hoặc tệ hơn—bị bỏ rơi lần nữa. Tôi mỉm cười một mình. Nụ cười không nước mắt. Con ruột, con nuôi làm sao so sánh được. Và tôi hiểu, từ rất sớm, mình chưa từng được chọn. Tôi chỉ là một bước đệm để người khác chạm tới hạnh phúc của họ.

Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz