“Em đoán xem.”
Lời nói trầm khàn của ông chú vẫn còn vang bên tai khi Quân ngước mắt nhìn ông, ánh mắt vừa lấp lánh, vừa có chút nghịch ngợm. Cậu siết chặt tay ôm eo ông Lâm thêm một chút nữa rồi rướn lên thì thầm sát vành tai:
“Em thích đoán bằng hành động hơn, chú thử… cho em biết luôn đi.”
Ông Lâm thở dài, nhưng khóe miệng không giấu nổi nụ cười.
“Em lúc nào cũng chơi chiêu… Thôi, bước ra sau đi.”
“Ra sau” — là góc nhỏ bên trong phòng giám đốc, nơi có một chiếc ghế dài bằng da cao cấp, thỉnh thoảng ông dùng để nghỉ lưng giữa giờ. Hôm nay, nó bất ngờ trở thành nơi thi hành “hình phạt” mà ông chú lỡ hứa.
Quân bị ông Lâm dắt tay kéo về phía đó, rồi bất ngờ bị xoay người, ép nhẹ ngồi xuống ghế. Ông cúi xuống, hai tay chống lên thành ghế, ghé mặt thật gần.
“Từ khi nào em bắt đầu biết dụ dỗ người lớn trong giờ làm vậy hả?”
Quân ngước mắt nhìn, tay mân mê chiếc vòng bạc vừa nhận. Giọng cậu nhẹ như tơ:
“Từ khi biết ông chú yếu lòng vì em.”
Câu nói ấy khiến ông Lâm khựng lại. Môi ông mím chặt, rồi rất chậm, ông tháo nút áo sơ mi của Quân — từng chiếc một, cẩn thận, không vội vã, như thể đang trừng phạt vì dám nói những lời làm ông mất bình tĩnh.
Căn phòng vẫn sáng đèn mờ, ánh sáng đủ để thấy ánh da mịn lộ ra dưới lớp áo. Ông vuốt nhẹ lên cổ Quân, giọng khàn hơn nữa:
“Biết em nói vậy là tôi không kiềm được, mà vẫn nói… Có phải em muốn bị trị rồi không?”
Quân không trả lời. Chỉ nhắm mắt, nghiêng đầu để lộ thêm đường cổ cho ông chú. Ông không cần thêm lời nào.
Một tay ghì lấy vai cậu, tay còn lại trượt xuống bụng dưới, lướt hờ qua đường thắt lưng. Ghế da nhẹ rung khi ông cúi xuống hôn lên hõm cổ, rồi kéo áo Quân trượt khỏi vai. Những nụ hôn nóng, sâu, để lại dấu vết — như minh chứng cho lời cảnh cáo ban nãy: đã dám gợi, thì chịu phạt.
Quân rên khẽ, tay quơ lên vai ông, kéo ông lại gần hơn. Cả thân thể mảnh khảnh của cậu ép sát vào ông Lâm, vòng tay ghì lấy cổ ông.
“Chú… nhẹ một chút, ở đây… là phòng làm việc đó…”
“Càng phải nhớ, để lần sau em bớt trêu tôi đi.”
Bên ngoài không còn ai. Văn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng vải chạm vải, tiếng hơi thở nặng dần, và nhịp trái tim đang dồn dập trong ngực hai người đàn ông.
Ông Lâm ngồi xuống ghế, kéo Quân ngồi lên đùi, chỉnh tư thế sao cho cả hai vừa khít. Từ góc đó, chỉ cần cúi xuống là đã có thể cắn khẽ vành tai Quân, thì thầm:
“Ngoan… em ngồi yên, để tôi xử phạt xong thì tha cho.”
Quân mím môi, hai gò má ửng đỏ, nhưng ánh mắt lại sáng như thể đang thách thức. Cậu rướn người thêm chút nữa, tay vòng sau gáy ông:
“Xử phạt kiểu này thì… em muốn bị phạt mỗi ngày.”
Ông Lâm bật cười, môi vẫn chưa rời khỏi phần xương quai xanh ấm nóng. Cậu ngồi trên đùi ông, run khẽ mỗi khi ông siết eo mình hoặc dùng đầu gối nâng nhẹ mông cậu lên theo nhịp.
Không quá vội, cũng không nhẹ nhàng — ông Lâm kiên nhẫn dẫn dắt, trêu chọc từng chút một. Bởi hình phạt không chỉ là sự thỏa mãn, mà còn là cách để nhắc Quân nhớ: Em là của tôi. Dù ở công ty hay ở nhà, đừng bao giờ quên điều đó.
Cậu gục đầu lên vai ông, mắt lim dim, mồ hôi thấm nhẹ lưng áo.
Đến lúc mọi chuyển động dừng lại, hai người vẫn còn quấn lấy nhau như không nỡ rời. Ông Lâm lấy khăn giấy lau trán cho Quân, rồi chỉnh lại cổ áo, cài lại từng nút.
“Tối nay về sớm, tôi nấu gì cho em ăn nhé.”
“Cho ăn thôi đó nha. Không phải hình phạt nữa.”
“Tùy em ăn có ngoan không.”
Quân cười híp mắt, vòng tay qua cổ ông kéo sát lại lần nữa.
“Hôm nay ngoan. Nhưng mai… thì chưa chắc đâu.”