Thứ Hai, trời trong, nắng nhẹ.
Văn phòng sáng đèn từ rất sớm. Quân bước vào như thường lệ, trên tay là ly cà phê đặt mua từ quán quen. Cậu đưa cho ông Lâm ly đen đá không đường rồi quay về chỗ ngồi. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cậu đã thấy… có gì đó lạ lắm.
Sếp Lâm hôm nay yên tĩnh đến mức khó đoán.
Không phải kiểu gắt gỏng hay nghiêm nghị, mà là… trầm lặng như thể đầu óc đang bận nghĩ đến điều gì đó rất xa xăm. Từ sáng tới trưa, ông chỉ nói vài câu ngắn gọn, không trêu chọc Quân lấy một lần, cũng không gọi lên phòng như mọi khi.
Thậm chí, khi Quân lén liếc nhìn, ông Lâm chỉ ngồi đó, mắt dán vào màn hình nhưng ngón tay không gõ bàn phím.
Lạ thật.
“Không lẽ ông chú mệt?” – Quân lẩm bẩm khi ngồi một mình trong phòng photo.
Đến chiều, cả công ty rộn ràng vì có vài đơn hàng lớn đổ về, nhưng Sếp Lâm vẫn giữ gương mặt y như sáng – hơi đăm chiêu, ít nói, và thỉnh thoảng nhìn về phía Quân với ánh mắt rất nhẹ, nhưng chứa gì đó sâu xa mà cậu không thể giải thích.
Đến giờ tan làm, khi mọi người lục đục ra về, Quân vẫn chưa rời đi. Cậu nán lại, lấy cớ kiểm tra số liệu báo cáo tháng.
Một lúc sau, ông Lâm bước tới bàn cậu. Giọng ông dịu đi, nhưng có vẻ cố giữ thái độ bình thản:
“Em làm xong thì lên phòng tôi một lát.”
Cậu ngẩng lên, định hỏi gì đó, nhưng ông đã quay lưng đi.
**
Căn phòng giám đốc sáng đèn mờ ấm áp.
Quân bước vào, chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng cửa khóa lại sau lưng. Ông Lâm đứng đó, tay còn đặt trên ổ khóa. Ánh mắt ông giờ không còn đăm chiêu nữa, mà nhìn cậu bằng ánh nhìn rất riêng – pha lẫn hồi hộp và một chút… mong chờ?
“Sếp… có chuyện gì sao?”
Ông Lâm không trả lời ngay. Ông bước chậm đến bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp nhỏ, dài và buộc nơ đơn giản. Ông đưa nó cho Quân, nhẹ nhàng như thể vật bên trong là điều gì đó rất quan trọng.
“Tôi định đợi đến tối mới đưa, nhưng không nhịn được.”
Quân nhận lấy, tim đập khẽ. Cậu tháo nơ, mở hộp ra — bên trong là một chiếc vòng tay bạc, được khắc nhỏ dòng chữ phía trong:
“Dành riêng cho em.”
Cậu khựng lại. Ánh mắt Quân hơi đỏ, tay khẽ siết vòng lại.
“Ông chú… cái này là sao vậy?”
“Là quà. Không phải sinh nhật. Cũng không cần lý do.”
“Chỉ là… tôi muốn em biết, rằng mỗi ngày đi làm nhìn thấy em, được gọi em lên phòng, được nghe em càm ràm — đều là những thứ khiến tôi thấy đời mình đỡ cứng nhắc hơn nhiều.”
Giọng ông Lâm trầm xuống, rất thật.
Quân im lặng vài giây, rồi đeo chiếc vòng lên tay. Vừa khít.
“Sếp tặng nhẫn em còn có lý do. Giờ tặng vòng tay mà nói không có lý do… vậy không lẽ…”
Cậu ngẩng lên, mắt nheo lại tinh nghịch.
“Sếp định làm em thành tài sản cá nhân luôn hả?”
Ông Lâm khẽ cười, lần đầu tiên trong ngày.
“Tôi không định. Tôi đang làm.”
Quân đỏ mặt, bật cười thành tiếng.
“Ừ… vậy em đeo nha. Không tháo đâu đó.”
“Tốt. Tôi mà thấy em bỏ ra là bắt phạt liền.”
“Phạt kiểu gì?”
“Em đoán xem.”
Quân ngước nhìn ông Lâm, rồi bất ngờ vòng tay ôm eo ông.
“Thôi… giờ cho phạt luôn đi.”
“Công ty còn người…”
“Ai kệ. Giám đốc đóng cửa rồi, em đâu làm gì đâu, chỉ ôm thôi mà.”
Gió điều hòa thổi nhẹ. Trong gian phòng vắng, hai người họ đứng bên nhau – một người từng cô độc quá lâu, một người đã bắt đầu tìm thấy nơi an toàn.
Chiếc vòng bạc lấp lánh trên cổ tay Quân, như một tuyên ngôn không lời: em thuộc về ông chú này.