Màn hình máy tính xách tay vẫn đang phát lại đoạn video trên đỉnh núi – tiếng gió rì rào, tiếng thở đứt quãng xen lẫn những âm thanh ướt át đến ngượng ngùng.
Quân chôn mặt trong chăn, mặt nóng ran như bị sốt.
“Chú…” – cậu cất giọng rít qua kẽ răng – “Tắt cái đó đi coi, ai cho coi cái đó sáng sớm hả?”
Ông Lâm liếc nhìn chiếc chăn đang động đậy, khóe môi nhếch nhẹ, nhưng vẫn lười biếng nhấn pause trên màn hình. “Tôi chỉ… kiểm tra chất lượng hình ảnh thôi mà. Máy quay tốt thật. Góc nào cũng bắt được nét…”
“Chú ơi là chú!” – Quân bật khỏi chăn, mặt đỏ bừng, tóc tai rối như con mèo nhỏ. Không nói không rằng, cậu trèo luôn lên giường, đẩy ông Lâm ngã ngửa ra đệm.
Ông chỉ kịp bật cười một tiếng thì cả người đã bị đè nghiêng xuống, cậu ngồi chồm lên bụng ông, tay chống lên ngực, nhìn ông bằng ánh mắt vừa ấm ức vừa tinh ranh.
“Dám trêu em? Làm mặt em nóng muốn cháy luôn á, biết không?”
Ông Lâm nằm im, nhìn cậu trai nhỏ trên người mình – đôi mắt sáng, gò má đỏ au, chiếc áo ngủ rộng cổ trễ xuống để lộ làn da trắng mềm – tất cả khiến tim ông lỡ mất vài nhịp.
“Tôi chỉ muốn… ôn lại kỷ niệm. Em cấm tôi sao?” – ông vừa nói vừa đưa tay chạm nhẹ vào eo Quân.
“Không cấm.” Quân cười gian. “Nhưng phạt.”
Nói rồi, cậu nghiêng người, áp trán mình vào trán ông Lâm, thì thầm:
“Daddy biết lỗi chưa?”
“Chưa,” ông đáp, giọng khàn khàn, “vì tôi thấy em lúc đó đẹp đến mức tôi không thể không lưu giữ lại.”
Câu nói khiến ngực Quân như bị bóp chặt. Cậu cúi xuống, đặt môi mình lên cổ ông, nhẹ nhàng, chậm rãi. Tay cậu trượt dần xuống, mở từng cúc áo ngủ của ông, nũng nịu nói:
“Vậy giờ Daddy nằm im, để em… trả đũa cho biết mặt.”
Ông Lâm bật cười trầm. “Ừ, cho tôi biết em trưởng thành đến đâu rồi.”
Quân nhướng mày tinh nghịch, rồi cúi đầu hôn sâu xuống bờ ngực rắn chắc trước mặt. Không gian lặng im chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng vải lụa sột soạt, tiếng môi chạm da thịt cháy bỏng.
Cậu bắt đầu “trả bài” theo cách riêng, như món trừng phạt ngọt ngào nhất.
Ông Lâm nắm lấy cổ tay Quân khi cậu cúi xuống quá thấp, ghé tai cậu thì thầm:
“Em cứ thế này… tôi còn dám trêu chọc em mỗi ngày.”
Quân mỉm cười không đáp, chỉ rướn người, di chuyển nhịp nhàng như sóng lượn.
Tiếng “ưm…” khe khẽ bật ra từ môi ông khiến cậu thêm hăng say, như chú mèo con biết cách cào nhẹ đúng chỗ khiến người ta phải bật rên.
Bình minh ngoài cửa sổ len lỏi vào phòng, phản chiếu trên làn da ửng hồng của Quân. Một ngày cuối tuần bắt đầu không cần cà phê, chỉ cần hơi thở của nhau đan xen trong chiếc giường nhỏ quen thuộc này.
Quân rướn người lên cao rồi bất ngờ thả mạnh xuống, khiến người dưới giật khẽ. Lưng cậu ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt nheo lại như đang dồn hết cảm giác vào mỗi cú nhấn sâu đến tận đáy.
“Ưm… ông chú… thấy sao?” – cậu thở gấp, nhếch miệng hỏi trong lúc vẫn giữ nhịp đều đặn, từng đợt siết hút bên trong như bóp nghẹt lấy “cây hàng” cứng ngắc kia.
“Em…” – ông Lâm cắn răng, tay siết lấy eo Quân – “Em dám trêu tôi giờ này à?”
Cậu cười khẽ, cúi xuống sát mặt ông, môi lướt ngang cằm ướt mồ hôi.
“Trả đũa mà… Ông chú thích lắm đúng không?”
“Ừm… thích đến muốn lật em xuống luôn.”
Quân vẫn giữ thế chủ động, mông cậu khẽ nhấc rồi nện xuống, tiếng “phạch… phạch…” vang lên đều đặn, kèm tiếng “bạch bạch” ướt át từ chỗ va chạm giữa hai cơ thể. Ông Lâm cố kiềm chế, nhưng mỗi cú dập của Quân như đẩy ông tới sát rìa lý trí.
Lỗ nhỏ của Quân nóng hổi, co bóp nhịp nhàng như mút lấy từng tấc. Bên trong còn hơi râm ran như dư âm của hôm trước, nhưng cậu lại càng siết chặt hơn, mỗi lần hạ xuống là rên lên khe khẽ:
“Ưm… chạm sâu rồi đó, ông chú… a…”
Tay ông trượt lên vuốt ve ngực cậu, đầu ngón tay chơi đùa với đầu núm cứng như đá. Quân khẽ rùng mình, hai chân siết chặt hơn vòng eo ông Lâm.
“Phải… chặt thế này…” – ông thở khàn – “Tôi mới tin là em không giận tôi nữa…”
“Em đâu có giận… chỉ hơi tức thôi,” – Quân trả lời, rồi cúi xuống ngậm lấy môi ông trong một nụ hôn sâu ẩm ướt. Lưỡi cậu len vào, càn quét như đòi lại mọi lời trêu ban nãy.
Cả căn phòng ngập mùi mồ hôi, nhục cảm, tiếng thở, tiếng da thịt đập vào nhau không ngừng.
Quân rướn người lần cuối, hạ xuống mạnh mẽ, giữ chặt tư thế ấy – tiếng “ọc ọc…” vang khẽ khi toàn bộ chiều dài ông Lâm cắm ngập sâu đến tận cùng. Cậu ngửa đầu, miệng khẽ hé, mắt mờ nước:
“Ư… ưm… nóng quá…”
“Em… nghẹt chặt quá… tôi…”
Không kìm thêm được nữa, ông Lâm bật dậy, giữ cậu trong tay rồi thúc sâu thêm vài nhịp nữa, từng cú đẩy mạnh như muốn nhấn cả người cậu xuống đệm.
“Ư… a a… Ông chú… chậm thôi… hưm… nó chịu không nổi…!”
“Không, giờ thì tôi mới là người dạy lại em.”
Quân bị đẩy dập liên tục trong vòng tay siết chặt, hai tay níu chặt lấy vai ông, mồ hôi chảy xuống lưng, mông đập vào đùi ông phát ra tiếng “bạch bạch bạch…” dồn dập. Họ cùng lao vào cơn cao trào, tiếng rên hòa cùng tiếng thở gấp gáp, cho đến khi cậu siết cứng lấy “cây hàng” bên trong, miệng bật tiếng “a a a!” kéo dài khi cả cơ thể run bắn lên.
Ông Lâm cũng siết eo cậu, gầm khẽ, rồi bắn mạnh vào trong, từng đợt nóng hổi trào ra khiến lỗ nhỏ co giật liên hồi.
Cả hai ngã vật ra đệm, thở dốc, không nói nên lời.
Quân dụi đầu vào cổ ông, làn da cậu ướt đẫm, hai má đỏ ửng như mới sốt.
“Chết tiệt… cái gì mà sáng sớm đã bị ông chú dạy bài thế này chứ…”
Ông Lâm ôm trọn cậu vào lòng, tay vuốt dọc sống lưng.
“Thì em bắt đầu trước mà.”
“Ừ… nhưng giờ mệt quá… mai em nghỉ làm luôn đó…”
“Không nghỉ được. Tôi sẽ cho em ngồi lên đùi suốt buổi làm việc.”
“Chú…!”
Tiếng cười khàn khẽ vang lên, kéo dài trong căn phòng kín đáo, nơi chỉ có hai người họ hiểu rõ nhau đến tận cùng.