Chuyến leo núi dài, lại thêm “hành trình riêng” giữa núi cao rừng vắng đã rút sạch sức lực của cả hai. Xe vừa dừng trước sân nhà, Quân chẳng còn hơi sức để đợi ông Lâm mở cốp, đã đẩy cửa bước vào trước, lê từng bước chậm chạp như chú mèo con mệt mỏi, rã rời.
Cậu vứt luôn ba lô ở góc nhà, chân trần kéo lê từng bước lên phòng. Người nhễ nhại mồ hôi, quần áo nhăn nhúm chưa thay, nhưng Quân chẳng còn quan tâm. Cậu leo lên giường, ngã nhoài như chiếc lá rụng xuống, vùi mặt vào gối, mắt nhắm tịt lại.
– Mệt đến thế cơ à? – Ông Lâm từ cửa bước vào, bật cười khi thấy cảnh tượng đó.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tấm lưng áo thấm mồ hôi của Quân nhẹ phập phồng theo nhịp thở. Ông thở nhẹ, lắc đầu rồi quay ra phòng khách. Vẫn còn đống đồ leo núi phải cất, chai nước uống dở, khăn quấn mồ hôi và cả thẻ nhớ trong máy ảnh ông vừa chụp.
Ông Lâm tỉ mẩn thu dọn, lau khô máy ảnh, cất vào ngăn tủ trên cao. Sau đó đi tắm, để xả đi toàn bộ bụi bặm lẫn dấu vết hoang dã còn sót lại trên thân thể.
Nước ấm tràn xuống vai, ông nhắm mắt, nhớ lại khoảnh khắc Quân ngồi trên võng, thả đầu vào ngực ông, ánh nắng xiên qua kẽ lá rọi lên gương mặt dịu dàng của cậu. Một phần nơi ngực trái ông như mềm đi – thứ cảm xúc không chỉ là nhục dục, mà sâu dần thành một nỗi gắn bó tự nhiên.
Tắm xong, ông bước ra, lau tóc bằng khăn bông, mở cửa phòng ngủ.
Quân vẫn nằm đó, trong tư thế chẳng khác gì lúc ông rời đi. Mặt gối hơi ướt vì mồ hôi. Chân cậu vắt nhẹ ra ngoài mép giường, tay ôm gối ôm mềm như một đứa nhỏ.
Ông Lâm bật cười khe khẽ. Nhẹ nhàng bước lại, ngồi xuống mép giường. Một tay kéo chăn mỏng đắp ngang bụng Quân, tay còn lại vuốt nhẹ tóc mái bết dính vì mồ hôi chưa kịp gội.
– Nhóc con, không rửa mặt, không tắm, vậy mà ngủ ngon thật đấy.
Quân vẫn chẳng nhúc nhích. Chỉ khẽ nhăn mày như mèo con bị đánh thức, rồi lại thả lỏng người, chìm vào giấc mộng. Hàng mi dài cong nhẹ, môi hé ra thở đều đều.
Ông cúi xuống, đặt môi mình hôn nhẹ lên trán cậu – một nụ hôn không ham muốn, không vội vàng, chỉ đơn thuần là sự âu yếm.
Sau đó ông cũng chui vào trong chăn, vòng tay qua ôm lấy Quân từ phía sau. Cậu xoay nhẹ mình, vô thức rúc vào ngực ông, tay đặt lên hông ông như tìm hơi ấm quen thuộc.
Căn phòng dần chìm vào tĩnh lặng. Bên ngoài, gió đêm nhẹ lướt qua khung cửa sổ để ngỏ, mang theo hương núi rừng còn vương lại, phả nhè nhẹ vào không gian đầy hơi ấm của hai người đàn ông vừa trải qua một hành trình lặng lẽ nhưng sâu sắc – leo núi để tìm chốn cao, và cũng leo dần lên trong lòng nhau.