Trên đỉnh núi gió vẫn thổi nhẹ. Từng đợt mây lững thững lướt qua bầu trời như lặng lẽ che chắn ánh nắng, tạo ra khoảng không gian dịu mát, tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe rõ tiếng lá cây xào xạc và hơi thở khẽ khàng của nhau.
Máy ảnh vẫn được đặt trên phiến đá, lặng lẽ hoạt động ở chế độ quay. Ông Lâm không nói một lời, chỉ nhìn Quân bằng ánh mắt sâu, ánh nhìn ấy khiến cậu phải khẽ nuốt nước bọt, lùi một bước.
– Ông… làm gì nhìn ghê vậy… – Quân lắp bắp, lưng đã chạm vào mặt đá lớn.
– Em biết là ông đang nghĩ gì mà.
Ông bước tới, từng bước chậm rãi nhưng mạnh mẽ. Cánh tay vững chãi luồn ra sau lưng Quân, ép cậu vào khối đá mát lạnh. Hơi thở người đàn ông phả lên mặt cậu, nồng đượm mùi gió núi và mùi hương quen thuộc.
– Ở đây… là nơi cao nhất. Không ai nhìn thấy, không ai biết.
– Nhưng máy… máy ảnh… – Quân liếc về phía thiết bị.
– Đang quay.
Ông Lâm trả lời, rồi cúi xuống, kề môi vào tai Quân thì thầm:
– Là món quà để nhớ hôm nay. Cả ông… và em.
Quân chưa kịp phản ứng, đôi môi ông đã áp xuống. Nụ hôn không còn dịu dàng như ban nãy, mà sâu hơn, nóng hơn, như trút hết những khao khát đã kìm nén suốt đoạn đường lên núi.
Bàn tay ông bắt đầu lướt trên lưng áo Quân, rồi chậm rãi luồn vào trong, cảm nhận từng lớp da mềm mịn, từng nhịp tim đang run lên. Quân cố gắng bám vào vai ông, cơ thể mềm oặt như nhũn ra dưới từng động tác.
– Ưm… ông…
Cậu thở hổn hển khi ông kéo phăng chiếc áo lên, rồi cúi đầu, rải từng nụ hôn xuống cổ, xuống ngực. Môi ông vừa nóng vừa ẩm, để lại dấu tích mờ đỏ trên từng khoảng da. Tiếng gió ào ào trên đỉnh núi như hòa với hơi thở nặng nề của cả hai.
Ông Lâm không nói gì, chỉ âm thầm đưa Quân ngồi xuống mặt đá rộng, để cậu dựa lưng vào đó, còn bản thân thì quỳ một chân xuống, đưa tay vuốt ve phần đùi đang run rẩy.
– Hôm nay… để ông chủ động hết. Em chỉ cần… ngoan.
Ánh mắt ông nghiêm lại. Bàn tay rắn chắc kéo khóa quần Quân chậm rãi. Cái cách ông nhìn xuống, rồi ngẩng lên đối mặt khiến cậu chỉ biết cắn môi, rên khẽ:
– Ư… ông đừng nhìn vậy…
– Sao lại không? Em là của ông, từng chỗ một, ông đều phải nhớ rõ.
Rồi ông cúi xuống. Môi ông phủ lấy phần thân mẫn cảm của Quân. Một tiếng “chóp chép” vang lên trong không gian núi non vắng lặng. Quân cắn răng, hai tay bấu lấy cạnh đá, từng nhịp môi lưỡi ướt át và đều đặn khiến cậu thở dốc, chân run cầm cập.
– Ưm… a… ơ… đừng… nữa…
Cậu cố đẩy đầu ông ra, nhưng ông lại giữ chặt lấy hông, lưỡi ông quấn chặt lấy từng phân da thịt, âm thanh “ọc ọc” vang lên khi ông mút mạnh, khiến Quân ngửa cổ rên thành tiếng.
Khi phần thân của Quân căng cứng, ông mới chậm rãi ngẩng lên, khóe môi còn vương chút ẩm ướt.
– Em biết không… ông chưa từng làm chuyện này cho ai. Lần đầu tiên… vì em.
Quân run run, cả thân thể như muốn ngã ra sau. Nhưng ông đã ôm lấy cậu, xoay người để Quân nằm xuống tấm áo khoác được trải dưới lưng. Cậu ngước nhìn ông, hai mắt ươn ướt.
– Em yêu ông.
Chỉ ba chữ đó, khiến gương mặt ông dịu lại. Ông hôn lên trán cậu, rồi kéo thấp quần của mình. Khi phần “cây hàng” chạm vào “lỗ nhỏ” đang co thắt dưới thân Quân, cả hai cùng rùng mình.
– A… nhẹ thôi… gió thổi… lạnh quá…
– Ông sẽ làm ấm cho em.
Và rồi từng nhịp thúc vào bắt đầu. Từ nhẹ nhàng cho đến khi nhịp độ tăng dần. Tiếng “phạch… phạch…” vang dội giữa núi rừng, chen cùng tiếng rên rỉ ngắt quãng của Quân:
– Ư… ưm… ông… sâu quá… chậm lại…
– Cứ rên… để núi nghe thấy em thuộc về ai.
Ông vừa dập mạnh, vừa cúi xuống liếm lên ngực Quân. Mỗi cú hông là một lần “bạch bạch”, mỗi cú sâu lại khiến thân Quân giật lên. Cậu vừa đau vừa sướng, tay siết lấy bờ vai ướt mồ hôi của ông.
Cao trào đến khi ông siết chặt eo Quân, rên một tiếng trầm khàn, rồi gục xuống vai cậu, thở hổn hển. Cả hai nằm bên nhau, lồng ngực phập phồng, môi dính mồ hôi và hương vị của nhau.
Máy ảnh vẫn lặng lẽ quay, lưu giữ tất cả — từ ánh mắt, hơi thở, đến cái siết tay cuối cùng.
– Đây là kỷ niệm… đẹp nhất đời ông.
Quân không đáp, chỉ vùi đầu vào ngực ông, nghe rõ nhịp tim vẫn đập đều đặn nơi lồng ngực to rộng ấy.
Cơ thể Quân vẫn còn run nhẹ, cậu thở dốc, mắt nhòe nước vì khoái cảm bị dồn nén quá lâu. Nhưng ông Lâm chưa buông ra. Hai tay ông chống xuống phiến đá lớn hai bên người Quân, thân thể vạm vỡ đổ bóng trùm lên thân thể mềm mịn đang ửng hồng vì gió và sự va chạm kịch liệt.
– Còn chịu được không? – ông Lâm hỏi, hơi thở khàn đặc, ánh mắt vẫn như thiêu đốt.
– Em… em tưởng ông vừa… – Quân thều thào, chưa kịp hết run.
– Vừa rồi mới chỉ là mở đầu. – Ông khẽ nghiến răng, cúi đầu xuống, liếm dọc xương quai xanh của cậu. – Lên đến đỉnh… không thể chỉ dừng lại ở một lần.
Cậu định vùng dậy, nhưng thân thể vẫn mềm rũ, chưa hoàn hồn sau cơn co thắt trước đó. Và ông đã không cho cậu thêm thời gian. Hai tay ông vòng lấy dưới đầu gối Quân, nâng cao chân cậu, để “lỗ nhỏ” lại một lần nữa hoàn toàn lộ ra giữa làn gió mát.
– Ư… ông… đợi… chưa kịp…
– Cứ mở lòng ra. Ông sẽ vào sâu hơn lần đầu.
Không chần chừ, ông điều chỉnh phần thân đang cứng rắn đỏ au, rồi ấn mạnh vào bên trong. Một tiếng “phạch” vang dội trong núi rừng. Quân rướn người lên, tay quơ loạn vì bất ngờ bị xâm nhập lần nữa quá đột ngột.
– Á… a… ưm… sâu quá…!
– Cứ thở, đừng gồng. Em đang ôm chặt lấy ông đến vậy, em biết không?
Ông gầm lên, rồi bắt đầu đẩy hông mạnh hơn, dứt khoát hơn. Tiếng “bạch… bạch… bạch” vang lên rõ mồn một giữa trời cao. Hai chân Quân bị giữ trên cao, thân thể hoàn toàn phơi ra dưới nhịp dập cường lực từ ông Lâm.
Mồ hôi bắt đầu chảy xuống trán ông, nhỏ cả lên bụng dưới Quân. Cậu siết lấy hai cánh tay ông, rên rỉ từng tiếng vỡ vụn:
– Ư… ông… ông Lâm… đừng… mạnh quá… sâu quá…
– Gọi ông nữa đi. Gọi lớn lên, để núi nghe thấy em thuộc về ai.
– Ông…! Ông Lâm… a… a…!
Bàn tay rắn chắc của ông trượt xuống, vuốt ve lấy phần thân phía trước của Quân đã ướt đẫm. Ông vừa đưa đẩy, vừa xoa xoa nhịp nhàng, khiến Quân không chịu nổi, cả cơ thể vặn vẹo bên dưới:
– Em… sắp… a…!
– Cùng nhau…
Cùng một lúc, Quân giật mạnh người, phóng ra ướt đẫm ngực. Và ông Lâm cũng gầm khẽ, hông thúc sâu vào tận cùng, giữ nguyên ở đó, để dòng nóng ấm tràn vào trong “lỗ nhỏ” co thắt không ngừng.
Cả hai nằm đó, thở dốc trong làn gió lồng lộng. Ông không rút ra ngay, mà vẫn để phần thân mình cắm sâu bên trong, giữ lấy cảm giác kết nối không rời.
– Em… lần nào cũng khiến ông không thể kiềm chế. – Ông thì thầm, hôn lên trán cậu.
– Em… cũng chỉ vậy với mình ông…
Một hồi lâu, ông mới rút ra, dòng trắng nhờn chảy ra từ “lỗ nhỏ” của Quân thấm ướt cả áo khoác lót bên dưới. Ông cẩn thận lau sạch, rồi mặc lại đồ cho cả hai. Máy ảnh vẫn còn đang quay, nhưng ông chỉ cười, bước tới tắt máy và tháo thẻ nhớ, bỏ vào túi ngực áo mình.
– Kỷ niệm hôm nay, ông giữ. Không để ai thấy.
– Nhưng nếu mất? – Quân thì thầm, má còn đỏ ửng.
– Thì ông sẽ đưa em lên núi lại. Quay lại, từ đầu đến cuối.
Cậu ngã đầu vào vai ông, cười khúc khích. Gió vẫn thổi mát lạnh, núi rừng vẫn lặng yên như đang giữ bí mật cho hai người đàn ông đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình.