Quân vẫn còn lơ mơ khi được ông Lâm cõng tiếp. Cái lưng rộng ấy vững chãi đến mức ru cậu ngủ gà ngủ gật trên vai suốt đoạn đường còn lại. Dư âm trận “nạp năng lượng” thứ hai khiến đôi chân cậu run rẩy chẳng còn chút sức, nhưng cái cảm giác được ông cõng giữa con đường mòn rợp bóng cây, lại khiến tim cậu đập bình yên.
– Sắp tới rồi. Gắng chút nữa, tới đó gió mát lắm.
Ông Lâm nói như dỗ trẻ con, giọng trầm trầm pha chút thở dốc, nhưng vẫn đều đặn bước từng bậc thang.
Cuối cùng, khoảng trời rộng mở hiện ra sau những rặng cây. Đỉnh núi tuy không quá cao, nhưng đủ để nhìn bao quát cả vùng đất dưới chân, từng mái nhà lấp ló giữa biển sương sớm, xa xa là ruộng lúa, là con sông như dải lụa mềm ôm lấy làng quê. Gió thổi ào ào mang theo hương núi, mát lạnh dễ chịu.
– Đẹp quá… – Quân thốt lên khi được ông thả xuống một phiến đá lớn.
Cậu đưa tay vuốt tóc, mắt lấp lánh dưới nắng sáng.
– Đợi đây, ông lấy máy ảnh.
Ông Lâm lục trong balo lấy ra chiếc máy ảnh kỹ thuật số. Đã lâu lắm rồi ông mới đem theo nó, vì biết hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt.
– Ngồi lên tảng đá kia… ngẩng mặt lên chút… đúng rồi, ánh sáng phía sau đẹp lắm.
“Tách” – tiếng máy ảnh vang lên, bắt trọn hình ảnh Quân trong làn gió nhẹ, mái tóc rối, má ửng hồng, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa. Như một chú mèo con vừa được đưa đến nơi nắng ấm.
– Đẹp quá trời… – ông vừa nói vừa chụp thêm vài kiểu nữa.
Quân cười ngượng, đưa tay che mặt:
– Thôi… ông chụp hoài, xấu lắm…
– Em mà xấu thì người ta chẳng tốn sức cõng em lên đây đâu.
– Vậy ông chụp với em đi.
Ông Lâm đặt máy lên một phiến đá khác, cài chế độ hẹn giờ. Cả hai cùng ngồi cạnh nhau, Quân rụt rè dựa sát vào ông, còn ông thì khoác tay qua vai cậu.
– Nào… cười lên. 3… 2… 1…
“Tách”
Bức ảnh hiện lên trong màn hình: ông Lâm nghiêm nghị nhưng ánh mắt dịu dàng, Quân dựa vào vai ông, cười ngượng ngùng, hai má vẫn đỏ hây vì nắng và vì người bên cạnh.
Cả hai cùng nhìn bức ảnh, cùng im lặng trong khoảnh khắc ấy.
– Hồi xưa mẹ em cũng từng chụp ở đây. Nhưng lúc đó em còn nhỏ xíu à, không nhớ gì nhiều. – Quân khẽ nói, mắt vẫn dán vào khoảng không phía xa.
– Vậy giờ có em trong bức ảnh với ông, là nhớ rồi, ha?
– Ừm…
Cậu gật nhẹ, rồi quay sang nhìn ông.
– Hồi đầu em nghĩ ông nghiêm khắc lắm, lạnh lùng lắm. Nhưng hóa ra… cũng biết chiều người ta.
– Biết chiều, nhưng cũng biết phạt. – ông Lâm nheo mắt.
– Phạt gì nữa chứ… ông nãy giờ hành em đủ rồi.
– Ai bảo dám quyến rũ ông bằng ánh mắt mơ ngủ mỗi sáng?
– Hứ…
Quân đỏ mặt, dúi đầu vào ngực ông. Cái ôm giữa trời cao, gió mát, như một lớp chăn vô hình quấn lấy cả hai. Họ ngồi bên nhau một lúc lâu, chỉ nghe tiếng gió lùa qua tai và tiếng tim đập nhẹ nhẹ bên nhau.
Khi nắng lên cao hơn, ông Lâm đứng dậy, vươn vai:
– Xuống thôi. Kéo dài nữa là võng ở quán nước lại không còn chỗ nằm…
– Ông lại giỡn bậy…
– Không. Giờ ông nghiêm túc lắm. Xuống rồi nấu mì gói cho ăn, chịu không?
– Mì thôi á?
– Với cái ôm. Cộng lại là no.
Quân cười khúc khích, tự đứng dậy, lần đầu sau cả buổi sáng không cần ông đỡ. Cậu nắm lấy tay ông, siết nhẹ.
– Xuống núi xong… ông cho em chụp riêng tấm ông đứng nấu mì nha. Để sau này… còn có cái để nhớ.
– Ông cũng muốn giữ lại mọi khoảnh khắc với em.
Hai bóng người dần khuất sau hàng cây, bước chân nối nhau chậm rãi, như chẳng muốn rời xa nơi vừa giữ lấy một đoạn ký ức đặc biệt – đỉnh núi, bức ảnh, và một cái ôm giữa trời cao đầy gió.