Chân Quân run rẩy đến mức đứng không vững. Lỗ nhỏ sau trận “leo núi” đặc biệt dưới tán cây vẫn âm ấm, mỗi bước nhích lên như chạm phải dư âm còn dính trong đó, khiến cậu nhăn mặt khẽ “ưm” mỗi lần nhấc gót.
Ông Lâm nhìn dáng đi lảo đảo đó, lòng vừa xót vừa buồn cười. Ông bước lại, khom người xuống:
– Leo nổi không? Không nổi thì trèo lên. Tôi cõng.
– Ông… đừng chọc em nữa.
– Nói một là một. Nằm im coi.
Không đợi Quân kịp phản đối, ông đã cúi thấp, để cậu trèo lên lưng mình. Hai tay cậu vòng qua cổ ông, hai chân quặp lại bên hông. Cơ thể Quân mềm oặt, hơi thở phả vào gáy ông, da thịt chạm nhau ở những nơi kín đáo – nơi mà hồi nãy vẫn còn đỏ hừng lên vì bị ông đẩy vào không thương tiếc.
– Ông còn dám nói… đi leo núi cho khoẻ nữa không?
– Không khoẻ cái này, sao khoẻ được cái khác?
– Hừ, đồ… háo sắc.
Quân dụi mặt vào lưng ông, má nóng rực, nhưng vẫn cười mỉm, bám lấy ông như chú mèo vừa được no nê sữa. Mỗi bước ông đi, cậu lại nhịp theo, mông hơi bật lên, rồi lại áp sát vào sống lưng cứng cáp. Sự thân mật trong từng tiếp xúc khiến tim cậu đập nhanh – không phải vì mệt, mà vì ấm áp.
Leo đến 2/3 đường núi, ông Lâm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ướt lưng áo, liền rẽ vào một quán nước nhỏ dựng tạm bên sườn dốc. Quán vắng, chỉ có vài chiếc bàn gỗ, ghế tre, và một chiếc võng vắt ngang hai cây trụ ở góc.
Ông gọi lớn vào trong:
– Cho hai chai nước suối nha chị!
– Dạ có liền! – tiếng đáp vọng từ trong quầy, nhưng bà chủ không ló mặt ra, chỉ lạch cạch lo chuẩn bị phía sau.
Ông Lâm bế Quân xuống, không để cậu đứng hẳn, mà nhẹ nhàng đặt cậu nằm nghiêng lên võng. Sợi võng lún xuống, thân cậu cong cong như bị ôm gọn trong lòng vải. Ông ngồi xuống bên mép, mở nắp chai nước, đưa tận miệng cậu.
– Uống đi, kẻo mất sức.
Quân nhấp một ngụm, rồi giơ tay che mặt:
– Em xấu hổ chết mất… người ta mà thấy…
– Không ai thấy. Có mỗi bà chủ trong quầy. Với lại, ông thương em, thì đâu có gì phải xấu hổ?
Cậu lặng đi một nhịp, rồi nghiêng đầu nhìn ông – mắt long lanh, tóc bết mồ hôi rủ xuống trán.
Ông Lâm cúi sát lại, đặt tay lên bụng cậu, nhẹ nhàng xoa xoa.
– Mệt không? Lúc nãy… ông mạnh quá hả?
– Không… không phải mạnh quá… mà là tại ông lâu quá, nhồi tới ba lần…
– Mỗi lần em rên, là ông muốn thêm một lần. Tại em dụ ông.
– Hư hỏng… ông Lâm hư hỏng thật rồi…
– Với em, ông còn có thể hư hơn nữa.
Nói rồi, ông lặng lẽ luồn tay vào trong áo Quân, vuốt dọc từ rốn lên ngực. Cậu giật nhẹ, mắt liếc về phía quầy, nhưng biết rằng không ai nhìn thấy.
– Ơ… ông đừng… dưới này…
– Nghỉ một chút rồi leo tiếp. Tranh thủ nạp lại năng lượng.
– Nạp kiểu gì…
– Thì nạp bằng miệng.
Ông cười khẽ, hôn một cái lên môi cậu, rồi nhanh chóng cúi xuống, kéo khóa quần cậu. Dưới chiếc võng đong đưa nhè nhẹ, ông quỳ hẳn xuống, ngậm lấy.
– Chóp chép… ực… ọc ọc…
Cơ thể Quân cong lên, tay bấu vào mép võng, miệng mím chặt để không bật ra tiếng nào. Dưới lớp vải dù lay động, chỉ còn thấy hình ảnh một người đàn ông trưởng thành, đang làm mọi điều điên rồ chỉ để người mình thương thấy nhẹ nhõm hơn giữa ngày nắng gắt.
Cậu không biết trời nắng hay không nữa, chỉ biết toàn thân mình như được nuốt trọn trong một cơn sóng nóng, ẩm ướt, ngập tràn khoái cảm và yêu thương.
– A… ông… đừng nuốt hết…
– Quà tặng cho ông mà, ông không tiếc đâu.
Lưỡi ông khẽ liếm môi, mắt nheo lại đầy mãn nguyện. Quân nằm thả lỏng, thở nhẹ, cả người mềm nhũn như nước.
Một lát sau, bà chủ từ trong quầy thò đầu ra:
– Hai chú uống xong rồi cứ nghỉ tí rồi đi tiếp nghen! Hôm nay không có khách mấy đâu!
– Dạ, cảm ơn chị! Tụi tôi ngồi lát rồi đi liền!
Quân trợn mắt nhìn ông, rít khẽ:
– Ông làm như đi công viên không bằng…
– Có em bên cạnh, ở đâu cũng thành giường nhà thôi.
Bà chủ vừa quay lưng bước vào trong quầy, tiếng dép lê lẹp xẹp xa dần, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua lá rừng và tiếng võng đong đưa khe khẽ.
Ông Lâm liếc nhìn theo, chắc chắn không có ai chú ý, liền quay lại bên võng. Quân vẫn còn thở dốc, hai má đỏ bừng, mắt nhắm nghiền như thể đang trốn trong lớp vải ấm áp ấy.
– Mệt mà sao còn hư dữ vậy? – ông thì thầm, rồi cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu.
Quân mở hé mắt, định ngồi dậy thì ông đã luồn tay xuống dưới mông, nhấc bổng một bên, xoay cả người cậu nằm ngang ra trên võng. Cơ thể cậu nghiêng theo chiều bồng bềnh ấy, lưng tựa vào một bên lưới võng, hai chân bị tách ra vô thức khi ông chen vào giữa.
– Ơ… ông… làm gì…?
– Nạp lần hai. Ông nói rồi còn gì.
– Nhưng… dưới này… không có giường…
– Có em là đủ rồi.
Ông cúi xuống, tách quần cậu sang một bên, hạ miệng xuống cái lỗ nhỏ ửng hồng, chưa kịp khép lại sau trận “leo núi” đầu tiên. Cái lưỡi ấm nóng liếm một đường thật dài, khiến Quân cong người, bật ra một tiếng rên mơ hồ:
– Ưm… á… đừng… người ta nghe…
– Không ai nghe được đâu, im nào.
“Chóp chép… liếm… chụt chụt…” – lưỡi ông mơn man quanh viền lỗ nhỏ, ngậm lấy từng đợt dư vị của chính mình còn sót lại. Tay ông xoa đều hai bắp đùi Quân, ấn chặt hơn về phía mình, để cái mông ấy hở ra hoàn toàn cho ông thưởng thức.
– Lỗ của em… lúc nào cũng ngon…
– A… ông… đừng nói vậy… a… ưm…
Tiếng rên nén chặt trong cổ họng Quân như tiếng mèo gừ gừ khi được vuốt ve. Thân hình cậu giật nhẹ mỗi lần đầu lưỡi ông lùa sâu hơn, như muốn hút lấy mọi cảm giác từ bên trong.
Một tay ông nắm lấy đùi cậu, tay kia mở khoá quần mình. Chỉ một chút là “cây hàng” rắn chắc đã được kéo ra, phình lên từng nhịp.
Ông chống một đầu gối lên võng, tay nâng mông Quân lên cao hơn, dí sát cậu về phía mình. Cậu biết chuyện gì sắp xảy ra, hai tay siết chặt mép võng, mặt đỏ ửng.
– A… ông đừng… dưới này mà ông cũng…
– Không chịu được… em như vậy sao ông nín nổi…
“Phạch” – đầu cây hàng thọc vào trong lỗ nhỏ vẫn còn trơn ướt. Quân khẽ giật, toàn thân run lên, miệng há ra không rên nổi thành tiếng.
– Ưm… ưm… ông… đẩy nhẹ thôi…
– Em còn dám nói… lúc nãy rên như gọi ông vào sâu hơn…
“Phạch… phạch… bạch bạch…” – từng cú thúc đều đặn vang lên giữa rừng vắng, vùi sâu giữa hai đùi run rẩy. Võng đong đưa như muốn đứt chỉ, tiếng cọc cạch xen vào cùng tiếng gió.
Ông Lâm nghiến răng, giữ lấy eo cậu, ấn từng cú sâu hơn, mạnh hơn.
– Lỗ em… ngoan quá… vẫn còn nhớ ông nè…
– Ưm… a… ông… ông nói nhỏ lại… ưm…
Quân cắn môi, cố ngăn những tiếng rên bật ra nhưng vô ích. Mỗi cú đẩy khiến cả võng chao nghiêng, mông cậu dội lại theo nhịp “phạch phạch”, ướt át và căng nóng.
– Ông… ông sắp… a… đừng… bên trong…
– Quà cho em… em ăn sáng rồi giờ phải uống thêm nữa…
“Ọc ọc… bạch… bạch…” – tiếng va chạm cuối cùng vang lên dồn dập, rồi ông gồng người, đẩy sâu nhất có thể, xả toàn bộ bên trong. Lỗ nhỏ co giật liên tục, nuốt lấy tất cả.
Cậu nằm xụi lơ trên võng, hai đùi vẫn run lên vì dư chấn. Ông rút ra, hôn lên bụng cậu, dùng khăn giấy lau sạch tinh dịch chảy tràn.
– Xong rồi. Dậy đi tiếp nào.
– Hừ… đi nổi nữa thì em không phải người…
Ông cười khẽ, kéo lại quần cho cậu, rồi cúi xuống thì thầm:
– Cõng em đi tiếp, nhưng lần tới, tới lượt em cởi đồ ông đấy.
– Ông… đồ biến thái…
– Biến thái chỉ với em thôi.
Quân bật cười mệt mỏi, dụi đầu vào ngực ông. Võng đung đưa nhè nhẹ, như ôm lấy hai kẻ vừa say vừa mệt, nhưng trong tim tràn đầy một cảm giác không thể gọi tên – vừa ấm áp, vừa cuồng nhiệt, vừa khó dứt ra.