Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Người Cha Không Được Chọn
  3. Chương 38
Prev
Next

Sáng hôm sau, công ty rộn ràng như thể vẫn còn dư âm từ buổi sinh nhật hôm qua. Dù là ngày làm việc bình thường, không khí lại mang theo chút vui vẻ, nhẹ nhõm hiếm thấy.

Ông Lâm bước vào toà nhà với phong thái điềm đạm thường ngày, nhưng ánh mắt thì vẫn còn ánh lên nét thư thái rõ rệt. Bộ vest sẫm màu cắt may chỉn chu ôm vừa vặn thân hình ông – rắn rỏi, đàn ông – và chiếc cà vạt hôm nay có màu nâu trầm, hiếm hoi có chút mềm mỏng giữa gu chọn đồ nghiêm khắc thường lệ.

Nhân viên đang râm ran chuyện trò ở quầy tiếp tân, vừa thấy ông bước vào thì ai nấy đều đồng thanh:

“Chào buổi sáng, Sếp!”

Ông Lâm khẽ gật đầu, môi mím cười:

“Chào mọi người. Hôm qua… cảm ơn vì buổi tiệc bất ngờ nha. Hôm nay, Sếp mời nước.”

Một tràng vỗ tay vang lên, tiếng reo hò nho nhỏ khắp dãy văn phòng. Dù vẫn giữ khoảng cách, nhưng ông Lâm rõ ràng là một người sếp biết điều, và không ít nhân viên nữ (và cả vài nhân viên nam) liếc nhìn ông đầy ngưỡng mộ.

Quân đứng ở phía xa, cạnh nhóm marketing, tay đút túi quần, nghiêng đầu cười nhìn ông từ phía sau màn kính. Ánh mắt của cậu có chút trêu chọc, lại có chút tinh nghịch – như thể vẫn chưa dứt ra khỏi “món quà” tối qua.

Một trợ lý đưa cho ông tờ danh sách thức uống. Ông Lâm liếc qua, không nói gì, chỉ khoát tay:
“Chọn cái gì mấy đứa thích, cứ ghi vào đi, tôi mời.”

Rồi ánh mắt ông lướt nhẹ về phía Quân đang đứng.

Cậu cố tình nhìn đi nơi khác, bắt chuyện với người bên cạnh, nhưng ông Lâm chỉ nhếch môi cười, ánh nhìn khó giấu vẻ sở hữu đầy kín đáo.

Cả buổi sáng, ông gần như bận rộn với các cuộc họp, nhưng lúc nào rảnh mắt lại như vô thức tìm xem Quân đang ở đâu. Cậu thì vẫn tinh ranh, không gần cũng chẳng xa, giữ đúng mực của một “cháu trai” được gửi vào công ty để “học hỏi” – nhưng đôi lúc, ánh mắt hai người chạm nhau, không ai nói gì… mà lại như đang thầm nhắc đến đêm hôm trước.

Đến gần trưa, khi trợ lý báo cà phê, trà sữa và nước đã được chuyển đến đủ cho cả công ty, ông Lâm chỉ gật đầu:
“Tốt. Gửi lời cảm ơn của tôi đến tất cả mọi người.”

Và rồi ông nhắn riêng một dòng tin cho Quân:

“Cháu trai, trưa nay lên phòng Sếp nhận phần ‘nước’ đặc biệt. Chỉ phát một ly.”

Bên ngoài, Quân vừa ngồi xuống cùng đồng nghiệp đã nhận được tin nhắn. Cậu bật cười, thò tay vào túi áo vest, nhắn lại:

“Cháu đang kiêng đường. Sợ uống vô lại… ‘mập bụng’ đó chú.”

Vài giây sau, một dòng hồi âm ngắn gọn, lạnh lùng:

“Sếp sẽ đảm bảo cháu vận động đủ để không tích mỡ.”

Quân nhìn dòng chữ, bật cười khẽ, rồi nhấp một ngụm trà sữa mà đồng nghiệp vừa chia. Chút ngọt ngào trong miệng cậu không bằng cái vị ngọt nhẹ đang lan nơi ngực.

Phòng giám đốc tầng trên yên tĩnh, cách biệt hoàn toàn khỏi không khí rôm rả dưới sảnh. Ánh nắng trưa hắt qua rèm cửa, vẽ một đường sáng dài trên mặt sàn gỗ bóng loáng.

Ông Lâm ngồi ở ghế làm việc, chân vắt chéo, tay lật tài liệu nhưng ánh mắt thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn đồng hồ.

11 giờ 57 phút.

Và đúng 12 giờ, cánh cửa phòng gõ ba tiếng rất nhẹ.

– Vào đi.

Quân bước vào, đóng cửa cẩn thận sau lưng. Cậu mặc sơ mi trắng đóng thùng, tay cầm ly trà sữa chưa uống hết. Vẻ mặt vẫn đùa cợt như thường lệ, ánh mắt nghịch ngợm khi nhìn ông.

– Sếp gọi cháu trai lên nhận “nước riêng” hả?

Ông Lâm buông bút, dựa lưng vào ghế, khóe môi cong cong:

– Ừ, ly đặc chế, không đường, không đá, nóng hổi. Lại đây.

Quân thản nhiên tiến lại, đặt ly của mình lên bàn, rồi đứng trước mặt ông, đầu hơi nghiêng:

– Vậy Sếp định rót ly nước đó kiểu gì?

Không nói gì thêm, ông Lâm đưa tay kéo nhẹ cổ tay Quân, khiến cậu ngã xuống… ngồi gọn trên đùi ông. Ghế xoay khẽ lùi một chút theo đà chuyển động, tạo khoảng trống vừa đủ giữa hai thân thể sát nhau.

Ông Lâm đặt tay lên eo cậu, ngón cái vuốt nhẹ sau lớp áo sơ mi:

– Cháu trai dạo này lanh lợi quá ha? Ra ngoài công ty ăn trưa, không thèm nhắn tin… còn làm đồng nghiệp cứ bu quanh hoài. Bộ cháu tính làm tôi mất kiên nhẫn giữa văn phòng?

– Ủa? – Quân nhướng mày. – Ghen hả Sếp?

– Không. Sếp chỉ… quản lý nhân sự kỹ càng. Cậu đang bị giám sát đặc biệt.

Quân bật cười, tay vòng qua cổ ông:

– Vậy giờ “nhân sự” này phải làm gì để khỏi bị phạt?

– Im lặng. Và tiếp thu bài học như tối sinh nhật.

Ông kéo ghế lùi xa khỏi bàn hơn, xoay cậu ngồi hẳn đối diện trên đùi, mặt đối mặt. Tay ông bắt đầu cởi nút áo của Quân, từng nút một, chậm rãi, mà đầy ngụ ý.

– Trưa nay không ai làm phiền. Cửa đã khóa. Cậu biết tôi mong chờ “phần quà” này từ lúc bước vào công ty sáng nay.

Quân nghiêng đầu, ghé sát thì thầm vào tai ông, giọng khàn nhẹ:

– Vậy giờ Sếp muốn “uống” kiểu nào?

Ông Lâm không trả lời. Chỉ ôm siết lấy cậu, ngửa đầu hôn lên môi Quân – một nụ hôn mạnh và sâu đến mức ghế văn phòng nghiêng nhẹ theo từng nhịp đẩy.

Bàn tay ông men theo lưng Quân, rồi trượt xuống phần hông cậu – chắc nịch, vừa vặn, đầy đặn. Ghế kêu một tiếng khẽ khi hai người điều chỉnh tư thế, quần áo bắt đầu rơi rớt xuống thảm.

Quân ngồi hẳn trên người ông, cảm nhận rõ rệt sức nóng truyền từ dưới lớp vải. Cậu cười khẽ, bàn tay cũng không chịu yên, lần mò mở dây lưng ông Lâm.

– Trưa rồi… mình “giải nhiệt” một chút cho dễ tiêu, ha Sếp?

Và rồi, “ly nước” đặc chế ấy… được rót ra một cách trọn vẹn – bằng môi, bằng tay, bằng tất cả sự thuần thục và cuốn hút của cậu trợ lý vừa lanh lợi, vừa táo bạo. Ghế xoay cứ thế rung khẽ theo từng chuyển động, và bên ngoài, không ai ngờ văn phòng giám đốc lại đang “nóng” đến vậy.

Ghế da văn phòng phát ra tiếng rít nhẹ khi tôi xoay người, ngồi gọn trong vòng tay ông Lâm. Không gian kín, rèm buông kín mít, ánh sáng đèn vàng dịu trên cao khiến tất cả như chìm vào trạng thái bán mờ mờ ảo ảo – càng khiến người ta dễ dốc lòng dốc sức làm những việc chẳng nên làm vào giữa giờ trưa.

– Sếp… bữa nay trông có vẻ căng thẳng? – Tôi nghiêng đầu, tay cởi nhẹ cúc áo ông, giọng trêu đùa.
– Cậu làm người ta phải căng lên cả buổi sáng rồi còn hỏi? – Ông nheo mắt, môi khẽ chạm vào vành tai tôi. – Trưa nay không trốn được đâu.

Bàn tay ông bấu nhẹ mông tôi qua lớp quần vải, lực vừa đủ khiến tôi khẽ rùng mình. Tôi biết ông đã nhịn từ sáng. Cũng biết, nếu mình còn nghịch tiếp, sẽ không thoát.

Tôi cúi người, đưa môi lướt dọc theo cổ ông, cảm nhận mạch máu đập thình thịch bên dưới làn da nóng rực. Tay ông siết chặt lấy tôi hơn. Một bên cánh tay to khoẻ của ông kéo áo tôi lên cao, lớp sơ mi bị vén ngược, lộ phần lưng trần mướt mồ hôi vì sáng làm việc.

– Cởi ra đi – ông gầm khẽ – đừng để tôi phải xé.

Tôi bật cười, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, vừa tháo khuy quần vừa giữ ánh mắt chặt chẽ với ông. Khi chỉ còn quần lót trên người, tôi lại ngồi xuống đùi ông, cảm nhận rõ rệt cây hàng cứng như thép bên dưới lớp vải của ông đang chọc thẳng vào đáy quần tôi.

– Của Sếp, nóng quá…

– Tự cởi ra. Cậu dám khiêu khích, giờ thì ráng chịu.

Tôi khéo léo luồn tay vào, kéo khóa quần ông xuống, rồi trượt lớp boxer sang một bên. Cây hàng bật ra, nảy lên đập vào bụng tôi “phạch” một tiếng. Dài, cứng, nóng, hằn gân rõ rệt – khiến miệng tôi tự động chóp chép.

Tôi trườn xuống khỏi đùi ông, quỳ gối ngay giữa hai chân, tay đặt lên đùi ông Lâm, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang đỏ dần của ông. Không vội, tôi chồm người tới, đầu lưỡi liếm dọc theo thân cây hàng, từ gốc lên tới đỉnh, chậm rãi, như cách người ta nếm thử món gì quý giá lắm.

– Chóp… chép… ưm…

Tiếng ướt át vang khẽ trong không gian kín. Tôi ngậm sâu, miệng căng ra vì kích thước to lớn ấy. Cổ họng rùng nhẹ theo từng nhịp tôi rút ra đẩy vào, hai tay bám chặt đùi ông giữ thăng bằng.

Ông Lâm ngả đầu ra sau, tay đặt lên tóc tôi, ấn nhẹ:

– Học trò ngoan lắm… bài hôm qua vẫn còn nhớ hả?

Tôi rút ra, liếm một vòng quanh đầu cây hàng rồi cười nhìn ông:

– Trí nhớ tốt lắm. Nhưng nếu Sếp muốn dạy thêm, em luôn sẵn sàng học.

Không đợi ông trả lời, tôi chống tay lên mép bàn, đứng dậy, rồi quay lưng lại. Hai tay tôi tự kéo quần lót xuống nửa mông, để lộ khe lưng mượt mà và lỗ nhỏ đang khẽ co giật.

Tôi chống hai tay lên bàn ông, hơi cúi người, mông ưỡn ra sau khiêu khích:

– Giờ tới phiên Sếp thực hành. Trưa nay chỉ có một tiết học… mà phải làm học trò nhớ cả đời.

Ông Lâm đứng lên, không nói thêm gì, chỉ áp sát người, một tay giữ eo tôi, tay còn lại cầm cây hàng đã thấm ướt nước miệng tôi, rà đầu nấm vào lỗ nhỏ. Tôi nghe rõ tiếng “phạch” khi nó chạm vào, rồi một cú thúc sâu bất ngờ khiến tôi bật kêu:

– Á… ơ ơ… chậm… chút…!

– Không kịp đâu. Bài này phải học thuộc lòng!

Ông bắt đầu nhấp mạnh, nhịp nhanh dần, thân dưới va vào mông tôi phát ra âm thanh “bạch bạch bạch”. Lỗ nhỏ ướt đẫm, co bóp mạnh mẽ lấy từng inch chiều dài, khiến cả tôi lẫn ông đều thở dốc.

– Ưm… Sếp… sâu quá… a a…!

Tay ông vỗ mạnh lên mông tôi “chát” một cái:

– Dám chọc tôi ghen cả sáng, giờ chịu đòn chưa?

– Chịu… chịu rồi… nhưng đừng dừng… aa… nữa!

Không khí trong văn phòng nóng lên như một lò lửa kín. Mỗi cú thúc như đâm xuyên vào tận sâu ruột gan, làm lỗ nhỏ tôi co giật dữ dội. Tôi nghe tiếng rên chính mình vỡ vụn, và tiếng ông rít qua kẽ răng như đang dồn hết nén nhịn từ sáng vào trận này.

Cuối cùng, sau một cú thúc sâu đến tận đáy, cây hàng giật mạnh trong tôi, rồi từng đợt ấm nóng phun vào trong không ngớt. Tôi rên rỉ, người mềm nhũn, đổ gục trên bàn, mồ hôi thấm lưng, miệng vẫn hé, mắt long lanh nước.

Ông giữ nguyên tư thế, thở dồn dập, môi kề sát tai tôi:

– Trưa nay… nghỉ dạy. Nhưng tối về học tiếp.

Tôi mỉm cười, vẫn thở không đều:

– Dạ, em về chuẩn bị sách vở…

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025
Chủ Tiệm Sửa Xe Đẹp Trai
Chương 11 2 Tháng 1, 2026
Chương 10 2 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 38"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz