Tiếng mưa đêm rả rích bên ngoài khung cửa kính. Đèn ngủ trong phòng vẫn chưa tắt hẳn, để lại một khoảng sáng mờ nhòe trên tấm ga nhàu nhĩ, nơi cơ thể cả hai người vẫn còn quấn lấy nhau trong hơi thở chưa kịp lắng xuống.
Ông Lâm nằm ngửa, cánh tay đặt sau đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn trần nhà. Ngực ông vẫn phập phồng theo dư chấn còn đọng lại sau màn “trả bài” mà Quân chủ động dồn dập ban nãy.
Cậu nằm nghiêng bên cạnh, đầu gối lên bắp tay ông, tay khẽ gõ gõ lên phần cơ bụng săn chắc của ông như nghịch ngợm. Cái chạm không hề nhẹ, lại cố ý kéo dài, khiến ông cau mày:
“Còn chưa đủ mệt hả?”
“Chưa.” – Quân đáp tỉnh bơ – “Mà cũng đâu phải con làm chú mệt. Là tại chú yếu.”
“Ờ, gan bây giờ to thật rồi.” – Ông bật cười khẽ, nghiêng đầu liếc nhìn cậu – “Đêm sinh nhật của tôi mà bị nhân viên cưỡi lên người kiểm tra chất lượng. Hết nói nổi.”
Quân bỗng chống tay ngồi dậy, cơ thể trần trụi của cậu hắt lên một bóng dài dưới ánh đèn. Cậu quay lại nhìn ông, đôi mắt sâu lắng hiếm thấy:
“Nhưng chú chưa biết món quà thật của con đâu.”
“Cái gì?” – Ông ngạc nhiên, nửa chờ đợi nửa phòng thủ.
Quân vươn người ra lấy chiếc túi nhỏ đặt sẵn trong ngăn kéo tủ đầu giường, thứ cậu đã lén chuẩn bị từ hôm trước. Đặt nó vào tay ông, cậu ngồi xếp bằng, nhìn ông mở từng lớp giấy gói.
Bên trong là một chiếc hộp vuông mộc mạc, gói bằng dây vải thô, không quá cầu kỳ. Khi mở ra, ông thấy một cuốn album nhỏ, bìa da, được in tên mình ở góc dưới cùng: “Trần Ngọc Lâm – Chuyến đi ngược nụ cười.”
Ông nhíu mày, lật trang đầu tiên. Là hình ông trong phòng họp, chụp nghiêng, đôi mày cau lại đang ký văn bản. Trang thứ hai: ông đứng trong xưởng, mặt lấm tấm mồ hôi, tay chỉ vào một bản sơ đồ sản xuất, xung quanh là vài công nhân chăm chú lắng nghe. Rồi tới hình ở khu vực sân thượng công ty, nơi ông thường đứng một mình giữa giờ nghỉ, có lần bắt gặp Quân trốn lên ngồi sau cây máy lạnh.
Ông lật tiếp, trong tim như có sợi dây chùng kéo căng.
“Con nhờ phòng thiết kế in giúp mấy tấm này từ camera công ty và mấy tấm lén chụp bằng điện thoại.” – Quân nói chậm, mắt không rời ông – “Chú Lâm… sống cô độc quen rồi. Nhưng giờ, nếu có người ghi lại từng khoảnh khắc chú sống hết mình mỗi ngày, chú sẽ biết… mình vẫn đang có ý nghĩa.”
Ông Lâm siết nhẹ mép quyển album, cổ họng bất giác nghẹn lại.
“Chú không cần ai thương hại,” ông nói chậm. “Cũng chưa từng nghĩ mình đáng được ai quan tâm kiểu đó.”
“Con không thương hại.” – Quân nói, giọng chắc nịch. – “Con yêu sự cố chấp của chú. Yêu cách chú sống – thô ráp, nhưng lặng lẽ bảo vệ từng thứ một. Dù có lúc lạnh lùng, dù cộc cằn. Con nhìn ra hết.”
Một khoảng im lặng dài.
Rồi ông Lâm khẽ khàng đặt album xuống, vươn tay kéo Quân lại gần, siết cậu vào lòng như không muốn buông ra nữa. Lần này, không phải vì khao khát bản năng. Mà là một cái ôm của người đàn ông vừa nhận ra mình không còn một mình.
Quân thì thầm bên tai ông:
“Món quà của con là ký ức. Để nếu sau này có lỡ… con không còn ở bên cạnh chú nữa, chú vẫn nhớ được đã từng có một đứa nhỏ… chạm vào đời chú bằng tất cả những gì nó có.”
Ông Lâm siết cậu chặt hơn, giọng khàn đi:
“Không được nói vậy. Từng nào chưa bị tôi đuổi, thì đừng mơ đi đâu.”
Quân bật cười khẽ, tay lần xuống dưới lớp chăn, áp lòng bàn tay nóng ấm vào phần đùi trong rắn chắc kia, ngón cái xoay nhẹ một vòng như dạo đầu:
“Vậy giờ con kiểm tra lại chút… xem Sếp còn giữ được tinh thần ngày sinh nhật không nhé.”
“Quân…” – Ông khẽ rên, không rõ là cản hay là mời gọi.
Chăn mền lại nhích động, nhịp thở dần gấp. Đêm sinh nhật kéo dài thêm một lần nữa – không chỉ bằng giác quan, mà bằng cả cảm xúc vừa chín tới giữa hai người đàn ông trưởng thành, lặng lẽ sống và học cách giữ nhau.
Quân rướn người lên ngồi hẳn trên hông ông, tay khẽ đẩy chiếc album về phía đầu giường, như khép lại phần quà tinh thần để mở ra một phần quà thể xác nồng nàn hơn.
“Giờ là phần quà kế tiếp.” – Cậu cúi xuống, môi lướt hờ trên cổ ông Lâm, thì thầm trong hơi thở nóng ấm – “Hàng độc, chỉ phát một lần trong năm.”
“Cậu…” – Ông Lâm bật cười, nhưng giọng đã bắt đầu khàn, hai tay đưa lên ôm lấy eo cậu – “Chơi lớn vậy?”
“Lớn hay nhỏ là do chú chịu được tới đâu.”
Không để ông kịp đáp lời, Quân đã trượt thấp xuống, lưỡi cậu dạo chơi từ xương quai xanh cứng cáp, trượt dần xuống giữa ngực. Hơi thở nóng hổi phả lên làn da rám nắng, mỗi điểm chạm như để lại một dấu vết vô hình mà chính ông cũng không thể nào rũ bỏ được.
Ông Lâm hơi nâng đầu lên để nhìn, ánh mắt nặng trĩu vì đam mê khi thấy Quân đang cúi xuống, môi cậu chạm vào phần thân đang dần ngẩng cao của ông. Đầu lưỡi lướt nhẹ, một vòng quanh đầu cây hàng khiến ông rùng mình, ngón tay bấu nhẹ vào tấm ga.
“Ưm…” – ông bật ra tiếng rên đầu tiên khi Quân bắt đầu nuốt xuống từng phân một, nhịp mút chóp chép đầy ướt át vang lên trong căn phòng kín, tạo thành bản nhạc riêng của hai người.
“Ọc… ọc… chóp… chóp…” – mỗi lần Quân dấn sâu hơn, là mỗi lần ông Lâm ngửa đầu, rên khẽ qua kẽ răng. Tay ông đặt lên mái đầu cậu, nhưng không giữ, chỉ vuốt nhẹ như khích lệ.
Cậu không chỉ dùng miệng mà còn phối hợp nhịp nhàng bằng tay, di chuyển đều đặn phần thân dưới trong lúc lưỡi vẫn xoay vòng. Một bên má hơi lõm lại, nước miếng rịn ra mép nhưng cậu chẳng bận tâm. Đây là món quà của cậu – và cậu muốn dâng lên trọn vẹn, đẹp đẽ, nóng bỏng nhất.
Khi ông Lâm bắt đầu căng cứng, Quân rút ra đúng lúc, để cây hàng dính một sợi chỉ trắng mỏng trên đầu lưỡi. Cậu liếm nhẹ mép, rồi cười tinh quái:
“Chưa xong đâu. Sinh nhật mà, phải thổi nến chứ.”
Cậu xoay người, nhấc chân qua, quỳ gối áp sát, rồi từ từ hạ thấp hông xuống. Đầu cây hàng vừa chạm vào lỗ nhỏ ấm nóng, ông Lâm gầm lên khẽ:
“Quân… từ từ…”
“Không.” – Cậu giữ tay lên ngực ông, chống lại lực đẩy – “Sinh nhật mà, chú chỉ được nằm im và nhận quà.”
Rồi cậu dấn xuống – một nhịp, rồi hai – “phạch… phạch…” – cây hàng từng chút chìm trọn vào lỗ nhỏ căng mịn đã được làm ướt kỹ lưỡng. Âm thanh ma sát ẩm ướt vang lên theo mỗi nhịp hạ hông, da chạm da bạch bạch, bạch bạch – khiến ông gần như phát điên.
“Á… a… ưm… chặt… quá…” – ông Lâm nghiến răng, hai tay bấu vào eo cậu khi Quân bắt đầu nhún hông đều đặn, dồn lực từ đầu gối, từng cú thúc xuống mạnh mẽ mà vẫn giữ được nhịp điệu như một vũ điệu của kẻ đã nắm toàn quyền chủ động.
Quân cúi người, trán gần chạm trán ông, hơi thở gấp gáp:
“Quà sinh nhật của chú là cảm giác… bị cưỡi đến khi rã người.”
“Cậu…” – ông Lâm thở không ra hơi – “Lúc nào… học được trò này…”
“Quan sát thôi. Con có bao giờ bỏ sót thứ gì của chú đâu…”
“Bạch… bạch… bạch…” – nhịp nhún càng lúc càng mạnh, dồn dập, khiến giường cũng rung theo từng chuyển động. Ông Lâm rướn lên theo bản năng, cây hàng được lỗ nhỏ ngoạm siết, ướt át đến mức phát ra tiếng mỗi lần rút ra rồi vào lại.
Đến khi đỉnh điểm ập tới, cả hai gần như đồng thời gồng cứng. Ông Lâm siết chặt eo Quân, đầu ngửa ra, mắt khép hờ, lồng ngực run lên theo từng nhịp co giật bên trong.
Quân cúi xuống, thì thầm vào tai ông:
“Chúc mừng sinh nhật… chú Lâm.”