Cả buổi sáng nay, ông Lâm chẳng thấy Quân lên phòng đưa cà phê như mọi ngày. Cũng không có tiếng “Sếp ơi~” vừa lèo nhèo vừa cợt nhả bên tai mỗi lần ông gọi lên giao việc. Mọi thứ yên ắng một cách lạ thường.
Ông gửi một tin nhắn.
– Trưa ăn gì, tôi đặt luôn cho.
Không có hồi âm.
Gọi điện.
– Thuê bao quý khách…
Lúc này, khóe môi ông Lâm đã bắt đầu giật nhẹ. Ngón tay gõ liên tục xuống mặt bàn.
Cả buổi làm việc, Quân chỉ lặng lẽ xuất hiện khi có việc cần, báo cáo ngắn gọn, không nấn ná, không cười đùa, cũng chẳng nhìn ông thêm một lần nào.
Như thể… giữa họ chưa từng có bất kỳ thứ gì.
Bữa trưa, ông xuống phòng nghỉ giám đốc, đã đặt trước hai phần như thường lệ. Nhưng chỉ có một mình ông.
Khi đi ngang căn tin, ông nhìn thấy Quân. Cậu ngồi cùng mấy người bên phòng thiết kế, vừa ăn vừa cười nói sôi nổi. Một gã nào đó – trẻ, cao, hơi bảnh – còn vỗ nhẹ vào vai Quân khi cậu vừa nói dứt câu chuyện gì đó khiến cả bàn phá lên cười.
Ông Lâm đứng lặng một hồi rồi quay gót, vào thang máy. Đôi chân vốn vững vàng nay lại nặng như đeo đá.
Càng về chiều, sự im lặng của Quân càng làm ông khó chịu. Không giận thì không phải. Nhưng thứ ông cảm thấy không đơn thuần là giận. Mà giống như bị gạt ra ngoài, như thể ông… không còn là phần đặc biệt trong thế giới của thằng nhóc đó nữa.
Mãi đến khi đồng hồ điểm gần 5 giờ rưỡi, ông đứng dậy định xuống bãi xe thì có tiếng gọi nhỏ ngoài cửa:
“Anh Lâm ơi, anh xuống sảnh một chút nha.”
Ông cau mày. “Có việc gì? Tôi còn—”
“Anh cứ xuống đi, có người cần gặp ạ.”
Vừa bước vào sảnh, ông thoáng giật mình vì không khí náo nhiệt bất thường.
“Bụp! Bụp!”
Tiếng pháo giấy vang lên từ nhiều góc. Những sợi giấy màu lấp lánh văng tung tóe, phủ xuống vai áo ông. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò dội lên khắp không gian tầng trệt.
“Happy birthday to you~~
Happy birthday to you~~
Happy birthday, Sếp Lâm~~
Happy birthday to you~~!”
Ông Lâm đứng ngẩn người. Trái tim trong ngực ông đập mạnh một nhịp.
Giữa đám đông nhân viên đang đồng thanh hát, có một người bước ra cầm chiếc bánh kem đặt lên bàn. Mắt cậu cong cong, nụ cười tinh nghịch quen thuộc hiện rõ trên gương mặt sáng rỡ.
Quân.
Cậu mặc sơ mi trắng, tay áo xắn cao để lộ cổ tay gọn gàng, tóc vẫn còn hơi ướt như vừa mới gội, nhưng nụ cười thì rạng rỡ đến chói mắt.
“Chúc mừng sinh nhật, chú Lâm.” Quân nói, rồi hạ giọng đủ để ông nghe. “Cháu trai nhớ kỹ mà. Sao không tin?”
Ông Lâm vẫn chưa hoàn hồn. Mắt nhìn cậu trai đang đứng trước mặt mình, lòng tự dưng mềm lại như lớp kem trên bánh vừa tan dưới đèn vàng.
Cậu đưa cây nến nhỏ cho ông, nghiêng đầu:
“Thổi đi chứ. Ước gì đó, miễn là đừng ước cháu biến mất.”
Ông cười nhẹ. Như thể vừa trút được tảng đá đè nặng cả ngày nay trên ngực.
“Cháu làm chú phát điên…” – ông thì thầm, rồi thổi nến.
Đám đông vỗ tay rần rần. Không khí như vỡ òa.
Chỉ có ông Lâm và Quân, là đứng gần nhau nhất. Một người vẫn còn khẽ run sau bất ngờ. Một người thì nhếch môi cười khẽ, ánh mắt như muốn nói: “Đừng lo. Cháu vẫn ở đây.”