Sau một ngày dài quay cuồng giữa những bản hợp đồng, báo cáo và cuộc họp, tôi cùng ông Lâm rời khỏi văn phòng trong ánh hoàng hôn ráng đỏ. Tôi vẫn gọi ông là Sếp như một trò trêu chọc quen miệng, còn ông chỉ lắc đầu, đôi mắt liếc nhìn tôi như có ý gì đó vừa giễu, vừa khó giấu cảm xúc khác.
Chiếc xe vừa dừng lại trong sân, tôi chưa kịp mở cửa thì ông đã bước vòng sang bên ghế phụ, mở cửa cho tôi như một quý ông chính hiệu. Nhưng bàn tay ông giữ tôi lại một giây lâu hơn cần thiết, ánh mắt nhìn thẳng như dò hỏi điều gì sâu hơn cả những cái vuốt ve thông thường.
“Vào tắm đi,” ông khẽ nói khi tôi bước vào nhà, “rồi xuống ăn tối. Chú có chuyện muốn ‘trao đổi công việc riêng’.”
Tôi cười. “Dạ, Sếp.”
Nửa tiếng sau, khi tôi bước xuống phòng khách, tóc vẫn còn ẩm, chỉ mặc chiếc quần thun mỏng ôm lấy thân dưới. Ông đang đứng quay lưng trong bếp, tay đảo nồi canh. Tôi tiến đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo ông.
“Ơ, còn chưa xong việc hả, Sếp?” – tôi ghé tai thì thầm.
Ông quay lại, trong đôi mắt thấp thoáng chút gì đó đã bị kìm nén suốt cả ngày. Đặt muỗng xuống bàn, ông nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh.
“Muốn làm trò trước hay sau bữa tối?”
“Con đói, nhưng… chắc là đói kiểu khác,” tôi trêu, giọng chậm rãi.
Cả hai không cần nói thêm lời nào.
Ông đẩy tôi về phía ghế sofa, tay lướt lên ngực tôi rồi siết chặt. Tôi ngã người xuống lớp đệm, hai chân chưa kịp co lại thì ông đã nằm đè lên, bàn tay nóng hổi luồn vào bên trong thắt lưng quần.
“Đừng trách chú không báo trước. Chú mà bắt đầu thì… không có chuyện nửa chừng đâu đấy.”
“Tôi đâu có xin nửa,” tôi ngước nhìn ông, mắt lấp lánh. “Muốn đủ luôn cơ.”
Ông Lâm không đáp, chỉ cúi xuống, môi ông dán lấy cổ tôi, từ xương quai xanh trượt dọc xuống ngực, đầu lưỡi để lại từng vệt ẩm nóng. Bàn tay ông lùa vào trong, chạm đến vùng nhạy cảm khiến tôi phải ưỡn nhẹ hông lên, môi hé bật ra tiếng rên khẽ.
“Ưm… chú…”
Ông không dừng lại. Chiếc quần mỏng bị kéo xuống, “cây hàng” của tôi lộ ra, căng cứng. Bàn tay ông trượt trên chiều dài đó, vuốt nhẹ từng đường gân nổi, rồi bất chợt cúi xuống. Cảm giác nóng ẩm, mềm mại bao trọn lấy tôi.
“Chóp chép… chóp…”
Tôi bấu lấy vai ông, đầu ngửa ra sau, tiếng rên bật thành âm: “Á… ưm… sâu quá…”
Miệng ông không ngừng di chuyển, lưỡi xoay cuốn quanh đầu khấc, âm thanh ướt át vang lên đều đặn. Tôi siết lấy tóc ông theo mỗi nhịp chuyển động.
“Ốc ọc… ốc… chóp chép…”
Không cho tôi kịp nghỉ, ông tách hai chân tôi ra, kéo người lên, thân dưới của ông áp sát. Một cú phạch nặng nề, rồi “bạch… bạch… bạch…”
“Ưm ưm… a… chậm chút… a á… sâu quá…”
Từng cú đẩy của ông đều vững và mạnh, cảm giác căng tràn lấp đầy khiến tôi quắn chặt chân quanh eo ông, tay bấu lấy lưng ông đến trắng knuckles. Ông thở dốc bên tai tôi, giọng trầm:
“Con có biết cả ngày hôm nay, chú muốn thế này với con đến mức nào không?”
Tôi rên khẽ thay câu trả lời, chỉ có thể mím môi chịu đựng nhịp “trả bài” đang dồn dập hơn.
“Bạch… bạch… bạch… chóp… chóp…”
Không biết bao lâu sau, cả cơ thể tôi rã rời, tay chân mềm nhũn, đầu ngửa vào vai ông. Ông vẫn còn ôm chặt tôi, nhịp hông chậm dần nhưng sâu hơn, ấn sâu đến tận cùng.
“Ư…hưm… a… chú… tới…”
Một tiếng gầm khẽ thoát ra từ ngực ông, dòng nóng trào vào trong, tôi run lên, người bám chặt lấy ông theo phản xạ. Cả căn phòng chỉ còn tiếng thở, tiếng da thịt dính bết mồ hôi, và tiếng tim tôi đập loạn.
Sau cùng, ông vẫn nằm đè lên tôi một lúc lâu, trán chạm trán, hơi thở ấm áp mơn man giữa hai người.
Nước từ vòi sen chảy ào ào xuống như cố rửa sạch mọi tàn tích còn sót lại trên cơ thể. Nhưng với tôi, cái nóng rát của làn da vẫn còn nguyên – không phải vì nước, mà bởi dấu vết từ những lần va chạm trước đó.
Ông Lâm đứng sau lưng, hai tay ôm lấy eo tôi trong khi nước chảy ướt cả hai người. Tôi để mặc cho lưng dán vào ngực ông, đầu hơi ngửa, đôi mắt khép hờ tận hưởng hơi ấm của ông còn phả vào gáy.
“Đừng có tưởng trả bài xong là xong nhé,” ông khẽ nói, giọng trầm pha chút đe dọa mềm mại, “con làm chú không kiềm được suốt buổi chiều. Lúc cười cười với mấy thằng đồng nghiệp, chú đã muốn kéo con vào phòng họp mà xử ngay rồi.”
Tôi bật cười khẽ, xoay người lại, nhìn thẳng vào ông, nước chảy qua hai bên má:
“Chú không phải là người kiên nhẫn mà. Vừa ra khỏi xe là chú đã dụ con nằm sofa.”
“Tại vì nhìn con… cái mặt, cái giọng đó… như đang khiêu khích chú.”
Tôi áp lòng bàn tay lên ngực ông, cảm nhận từng nhịp tim và làn da đã thấm ướt:
“Vậy bây giờ chú tính sao? Trong này không có ghế sofa, không có giường… chỉ có gạch ướt thôi đấy.”
“Không có nghĩa là không làm được,” ông mỉm cười, tay luồn xuống dưới mông tôi, bế bổng cả người lên.
Tôi giật mình, nhưng lập tức choàng hai chân quanh eo ông theo phản xạ. Cơ thể ông vạm vỡ, đầy sức mạnh, nước mưa nhân tạo vẫn đang trút xuống nhưng trong tôi chỉ còn cảm giác nóng hổi.
Ông áp lưng tôi vào bức tường gạch lạnh, một tay giữ hông, tay còn lại đỡ gáy. Mắt ông nhìn tôi, sâu thẳm, nghiêm túc:
“Có hối hận không?”
Tôi cười, ghé môi lại gần:
“Nếu hối thì đâu có tự chui vào phòng tắm này với chú.”
Lời chưa dứt, ông cúi xuống hôn tôi. Lần này không vội vã như sofa ban nãy, mà là một nụ hôn sâu, đầy vị nước và dư âm thân thể. Lưỡi ông quấn lấy tôi, lướt qua từng kẽ răng, khiến tôi phải rên nhẹ:
“Ưm… chú…”
Bên dưới, tôi cảm nhận được thân thể ông lại căng lên lần nữa – nhanh đến không tưởng. Và lần này, không có đệm, không có gối. Chỉ có nước, tường gạch, và hơi thở đầy ám muội.
Tôi siết nhẹ vai ông, gò má đỏ ửng, tay bấu lấy bắp tay cứng như đá:
“Muốn… vô nữa hả?”
Ông thì thầm, giọng khàn khàn:
“Lần này… chú để con nằm dưới. Cho công bằng.”
Tôi cười, nhưng tim đã đập mạnh. Sẽ còn một lượt “trả bài” nữa – nóng hơn, trần trụi hơn, trong không gian nhỏ chỉ có tiếng nước và da thịt hòa quyện.