Tôi vừa bước vào nhà thì đã thấy ánh đèn vàng dịu lan ra từ gian bếp. Bàn ăn được dọn gọn ghẽ, có một đĩa trái cây, hai lon bia đặt sẵn. Không thấy ông đâu, tôi ngó nghiêng thì giọng ông vang lên từ phòng ngủ:
– Vô đây, con.
Tôi khựng một nhịp, khẽ cười khi nghe giọng trầm đó. Bước vào phòng, tôi thấy ông đang ngồi trên giường, áo sơ mi đã cởi bung hai nút cổ, tay chống sau lưng, ánh đèn hắt nghiêng tạo thành bóng dáng mạnh mẽ mà tôi từng trộm ngắm mỗi lần ông đứng tắm.
Tôi bước đến, đứng trước mặt ông, khẽ nghiêng đầu hỏi:
– Chú gọi con vô… để nhận bài giảng riêng hả?
– Ừm.
Ông nắm cổ tay tôi kéo nhẹ xuống. Tôi ngồi vào lòng ông như buổi trưa ở văn phòng. Nhưng lần này, không có bàn làm việc hay vai trò Sếp – trợ lý nữa. Chỉ có tôi, ông, và những điều chưa nói thành lời.
Tay ông luồn ra sau lưng tôi, ấn nhẹ để tôi áp sát hơn. Môi ông chạm lên cổ tôi, chậm rãi, không vội vàng. Hơi thở nóng dọc theo làn da tôi khiến cả người rần rật. Tôi vòng tay qua cổ ông, môi khẽ mím, rướn lên một chút:
– Chú đang ghen thật hả?
– Không phải ghen. – Ông thì thầm bên tai tôi – Là chú thấy người ta dòm ngó “của chú”, chú không thích.
Tôi thở khẽ ra một tiếng, áp sát hông mình vào người ông, đôi mắt nhìn ông qua làn tóc rối:
– Vậy chú phải đánh dấu kỹ vô…
Không đợi ông đáp, tôi nghiêng người hôn ông, lần này không phải là một cái chạm môi đơn giản, mà là một nụ hôn sâu, trườn dài. Môi tôi mở ra vừa đủ để đón lấy lưỡi ông quét qua. Cả người tôi nóng bừng, hai tay bám chặt vai ông khi ông đè tôi xuống nệm.
Áo tôi bị kéo lên, đầu lưỡi ông trượt dọc theo đường xương quai xanh. Mỗi chỗ ông đi qua đều để lại dấu đỏ. Tôi nghe tiếng ông thì thầm giữa từng hơi thở:
– Từng phần trên người con… là của chú.
Tôi rên khẽ khi ông hôn xuống bụng, bàn tay siết lấy hông tôi. Một phần trong tôi run lên – không phải vì sợ, mà vì cảm giác bị chiếm hữu hoàn toàn bởi người đàn ông này. Tôi háo hức đón lấy từng động chạm của ông, càng lúc càng mãnh liệt.
Khi “cây hàng” của ông trượt vào, tôi cắn răng, ngửa đầu, tay nắm chặt tấm trải giường. Âm thanh phạch vang lên đều đều trong căn phòng đóng kín. Ông giữ hông tôi, nhịp đều và có lực, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt tôi.
– Mỗi lần người khác nhìn con… chú đều nhớ lại cảnh này – ông nói sát tai tôi – cảnh con nằm dưới chú, khóc rấm rứt, gọi “chú ơi”.
Tôi rên khẽ, mồ hôi ướt sống lưng, nhưng không dừng lại mà còn chủ động ưỡn hông lên đón từng cú thúc mạnh.
– Chú… đừng ngừng…
Tay ông nắm cổ chân tôi đưa lên vai, tư thế thay đổi làm sâu hơn, tiếng bạch bạch vang lớn hơn, tiếng rên của tôi cũng rối loạn hơn:
– Ưm… a… chú… sâu quá…!
– Con nhớ… tối nay là “bài giảng”, đúng không?
– Dạ… nhớ… nhớ kỹ!
Mỗi nhịp thúc là một lời đánh dấu, một sự khẳng định. Tấm lưng tôi cong lên, cả người tôi chìm đắm trong cơn cao trào kéo dài đến nghẹt thở. Khi ông rút ra, thân thể tôi rũ xuống, mềm nhũn. Tôi nằm bẹp trên giường, hơi thở đứt quãng.
Nhưng ông chưa rời khỏi.
Ông cúi xuống, lau mồ hôi trên trán tôi, thì thầm:
– Học trò ngoan. Nhưng mà… vẫn cần học thêm.
Tôi bật cười khan, giọng khản đặc:
– Chú… mà giảng nữa… con chắc ngất mất…
Ông kéo tôi vào lòng, đắp chăn kín lại, siết nhẹ vòng tay quanh eo tôi.
– Ngủ đi. Mai còn phải đi làm. Hôm sau… học tiếp.
Ông vừa nằm xuống, còn chưa kịp thở ra hơi, thì tôi đã nghiêng người, chống tay lên ngực ông, nửa người trườn lên như con mèo chuẩn bị tóm mồi.
Tôi chậm rãi cúi sát mặt ông, giọng vẫn còn khản nhưng ánh mắt thì sáng rực:
– Giảng bài xong là tưởng được nghỉ hả? Chú vừa nói con là “của chú”… thì con cũng có quyền kiểm tra lại “thầy” chứ?
– Hử?
Ông chưa kịp phản ứng thì tôi đã ngồi hẳn lên bụng ông, hai tay bấu lấy vai ông, ép ông nằm yên. Ngực tôi phập phồng, cả người vẫn còn râm ran nhưng đầy sinh lực. Ông trợn mắt nhìn tôi trong vài giây, rồi cười khẽ:
– Con tính làm gì?
– Làm chú. – Tôi nghiêng đầu cười, giọng trầm xuống – Làm lại y chang những gì chú vừa làm với con.
Tôi cúi xuống, hôn dọc từ quai hàm ông xuống cổ, dùng đúng lực và nhịp mà ông từng áp lên tôi. Một bên cổ ông ửng đỏ vì vết tôi để lại. Ông cựa mình dưới thân tôi, nhưng tôi đã khóa hông ông lại, không cho ông vùng dậy. Tôi chồm sát mặt ông, hơi thở hai người giao nhau:
– Chú mệt chưa?
– Chưa.
– Vậy… mở bài, thân bài, kết luận lần hai, chú chuẩn bị chưa?
Lời tôi chưa dứt, tôi đã ngồi thẳng dậy, với tay xuống, cầm lấy “cây hàng” của ông – thứ vẫn còn nóng và đầy sức sống sau màn đầu tiên. Tôi vuốt nhẹ, rồi ngồi thấp xuống, đưa nó chạm sát vào lỗ nhỏ của mình.
– Quân…
– Suỵt… giờ tới lượt con kiểm tra.
Tôi hạ thấp người, để “cây hàng” trượt vào chậm rãi. Âm thanh phạch vang lên khi phần đầu lút hẳn vào trong. Tôi cắn môi, đầu hơi ngửa ra sau, hai tay giữ chắc gối của ông. Cảm giác đầy đặn ấy lấp kín trong tôi một lần nữa, nhưng lần này là do tôi chọn.
Ông nắm lấy eo tôi như phản xạ, nhưng tôi cười, vặn người:
– Không. Nằm im. Đây là bài thực hành của con.
Tôi bắt đầu di chuyển, đầu tiên là chậm rãi – như ông vẫn thường làm – rồi dần nhanh và sâu hơn. Âm thanh bạch bạch dội vào thành giường. Mồ hôi tôi nhỏ xuống ngực ông, còn ánh mắt ông lúc này thì đầy bất ngờ, kèm theo một vẻ gì đó… say mê.
– Con… học nhanh thật…
– Là do chú dạy tốt. – Tôi cúi xuống, hôn lên môi ông, môi dính mồ hôi, khô nhưng nóng.
Tôi dằn xuống lần nữa, cả “cây hàng” đâm vào sâu nhất có thể khiến tôi khẽ rên, tay bấu chặt vai ông. Động tác của tôi điên cuồng hơn, ngắt quãng bởi những tiếng rên không kìm nổi:
– Ưm… ha… chú… còn chưa chịu thua hả?
Ông không trả lời. Nhưng bàn tay to siết eo tôi bắt đầu chủ động lại, nhấc người tôi lên rồi dập xuống. Giường lắc lư, không gian chỉ còn tiếng da thịt va chạm và tiếng rên thở gấp gáp.
Khi tôi rùng lên, cảm giác cao trào quét ngang cả người. Tôi ngã sấp lên ngực ông, thở không ra hơi. Ông ôm trọn tôi trong vòng tay, siết chặt, ghì đầu tôi vào hõm vai.
– Lần sau… đừng trêu chú kiểu đó.
Tôi thở gấp, môi áp vào da ông, mỉm cười:
– Vậy chú đừng ra vẻ ông thầy dạy dỗ người ta nữa.
– Dạy thì cũng phải có giờ nghỉ…
– Không, con đăng ký học tăng ca rồi.
Cả hai cùng bật cười. Trong tiếng thở vẫn còn vương hơi men, cả căn phòng dậy mùi mồ hôi, da thịt và tình cảm không tên. Không ai còn đè nén gì nữa. Chỉ còn lại một đêm dài… và bài học chưa có hồi kết.