Tôi không nói gì, chỉ nằm ngửa, thở nhẹ, ánh mắt lặng lẽ dán vào trần nhà. Ông Lâm vẫn đang nhìn tôi, không chớp, như thể đang cố chắc chắn rằng… tôi sẽ không hối hận.
Tôi chủ động vươn tay, đặt lên mu bàn tay ông.
– Dạy tôi đi, chú.
Tôi nghe tiếng ông nuốt khan. Tay ông run một thoáng, rồi lập tức bạo dạn siết lấy tay tôi, đè lên giường. Ông cúi người xuống, hôn dọc quai hàm, miết môi lên cổ tôi. Đầu lưỡi lướt qua từng đốt xương gầy gò, để lại đường ướt nóng khiến sống lưng tôi rùng lên từng nhịp.
Áo tôi bị kéo bung, vạt vải trượt qua da nghe sột soạt. Ông Lâm tách hai chân tôi ra, ánh mắt đỏ lên vì khao khát. Bàn tay ông mân mê bắp đùi, rồi trượt lên nơi nhạy cảm. Tôi thở hắt, hai tay siết chặt mép drap giường khi bàn tay ông chạm đến lỗ nhỏ, day nhẹ.
– Ưm… ông…
– Nằm yên… để chú coi hôm nay con lì tới cỡ nào.
Tiếng ông vừa dứt, tôi cảm nhận được ngón tay ông len vào lỗ nhỏ, thăm dò. Ẩm ướt, ấm nóng, co giật nhẹ. Ông thở gấp, ghé tai tôi thì thầm:
– Cơ thể con quen với chú quá rồi…
Tôi không đáp, chỉ khẽ gật đầu, má chạm gối, tai đỏ bừng.
Một lát sau, tôi nghe tiếng “soạt” khi ông kéo khoá quần, rồi cảm nhận cây hàng của ông chạm lên khe mông, cứng nóng. Ông Lâm dùng tay xoa đầu cự vật dọc theo khe lưng tôi, trêu ngươi từng chút một. Rồi… không báo trước, ông ấn vào.
– Phạch…
– Á… á… chậm thôi…
– Không chậm nữa. Con chơi tới đây rồi, giờ để chú dạy đúng nghĩa.
Ông nhấn mạnh một phát khiến cả cây hàng lọt sâu vào trong lỗ nhỏ, làm tôi cong người rên rỉ:
– A… a a… ông… sâu quá…
– Ráng chịu. Tối nay phải nhớ đời.
Ông bắt đầu nhấp. Ban đầu là từng cú dứt khoát, vừa đủ để cơ thể tôi quen với độ lớn và sức nặng. Nhưng chẳng được bao lâu, ông đã bắt đầu chuyển sang nhịp mạnh hơn.
– Bạch… bạch… bạch…
Âm thanh da thịt va vào nhau vang vọng khắp phòng. Lỗ nhỏ tôi co bóp không ngừng, ngậm chặt cây hàng đang dập tới. Mỗi cú vào sâu đều khiến bụng dưới tôi co thắt, môi rên rỉ không ngừng:
– Ư… ưm… ông… ông ơi…
– Gọi chú. Gọi đúng, con hư.
– Chú… chú ơi… chậm chút, tôi chịu không nổi…
– Nói không nổi mà siết chặt vậy à?
Ông đổi thế, kéo tôi ngồi lên đùi ông, để tôi quay mặt về phía ông. Bàn tay to dày nắm hông tôi nhấc lên rồi thả xuống, cây hàng chui ra, lại cắm vào. Từng lần thụt rút khiến tôi tê dại.
– Ọc… ọc… a… chú… sâu quá… chạm chỗ đó rồi…
– Biết. Đang dạy cho biết chỗ đó là đâu.
Tôi rên từng tiếng một, miệng há hốc, mắt mờ lệ. Hai tay vịn vào vai ông, cơ thể tôi như tan ra trong từng đợt dập tới dồn dập. Đầu tôi gục lên trán ông, cả người ướt mồ hôi, nóng rực, hơi thở đứt đoạn như ngọn lửa gần cạn oxy.
– A… chú… tôi sắp…
– Ra đi, ra lên người chú đi… con của chú mà… tối nay ngoan lắm…
Tôi cong lưng, lỗ nhỏ siết chặt lấy cây hàng, rồi run lên dữ dội. Tôi bắn, trắng đục vương lên ngực ông. Ông siết eo tôi mạnh hơn, dồn những cú cuối cùng rồi gầm nhẹ, thở dồn, bắn sâu vào bên trong tôi từng đợt nóng rát.
– Phập… bạch… bạch… a…
Tôi đổ gục xuống người ông, tim đập thình thịch, lỗ nhỏ vẫn còn co bóp theo từng hơi thở.
Ông Lâm ôm tôi thật lâu, bàn tay xoa lưng nhẹ nhàng như vỗ về một đứa trẻ mệt nhoài.
– Con biết không… càng đẩy chú xa, chú càng không dừng được…
Tôi mệt đến không thốt nổi câu nào, chỉ vùi mặt vào vai ông, để mặc mình trôi trong hơi ấm ấy.
/////
Căn phòng lặng đi sau những đợt sóng vừa trôi qua.
Ông Lâm nằm nghiêng mép giường, mồ hôi thấm lưng áo, tay vẫn vắt ngang bụng tôi như chưa buông được. Hơi thở ông nặng dần, như thể sau trận “dạy dỗ” kịch liệt vừa rồi, cả sức lực cũng bị rút cạn.
Tôi nằm ngoan trong vài giây, nhưng rồi… không kìm được, tôi khẽ cựa người, rồi chồm hẳn lên. Tôi lật người ngồi lên bụng ông, hai tay chống vào ngực ông, mắt nheo lại, giọng trầm khàn:
– Giờ… chú xem tôi tiếp thu bài học thế nào nhé?
Ông còn chưa kịp phản ứng thì tôi đã dịch mông xuống, để lỗ nhỏ của mình trượt dọc theo cây hàng của ông – thứ vẫn còn ướt bóng, mềm đi một chút nhưng chưa hoàn toàn xẹp xuống. Tôi cúi người, liếm nhẹ lên cổ ông, tay xoa nhẹ bụng dưới:
– Cũng tội… chắc chú chưa từng dạy đứa nào lì như tôi…
– Con… con làm gì vậy… mới vừa xong mà…
– Thì tôi “ôn bài” lại… học trò giỏi phải thực hành nhiều, đúng không?
Tôi bóp nhẹ lấy cây hàng, vuốt dọc thân nó. Cảm giác nó bắt đầu lớn dần lên dưới tay mình khiến tôi rùng mình. Tôi nhấc người lên, hạ mông xuống từ từ, để đầu cây hàng tìm lại đúng vị trí quen thuộc. Một nhịp… rồi hai nhịp… đầu khấc lách vào, lỗ nhỏ tôi đã mềm sẵn, đón lấy mà không cần nhiều chuẩn bị.
– Phạch…
– Ưm… a…
– Trời ạ, con… chú chịu không nổi đâu…
Tôi chống tay lên ngực ông, thở mạnh, bắt đầu lắc hông theo nhịp. Đôi mắt ông mở to, ngực phập phồng, bàn tay muốn nắm lấy eo tôi nhưng tôi gạt ra:
– Không… nằm yên… để tôi chủ động.
Ông Lâm cắn răng, mồ hôi túa ra lần nữa khi tôi bắt đầu ngồi nhấp lên xuống, từng cú rõ ràng, sâu, chắc nịch.
– Bạch… bạch… bạch…
Lỗ nhỏ co bóp quanh cây hàng căng cứng, nuốt chặt lấy từng nhịp dập. Tôi hơi ngửa cổ ra sau, mái tóc ướt mồ hôi dính vào trán, môi hé khẽ:
– Ư… a… chú thấy sao… học trò chú tiếp thu ổn chứ…?
– Con… con là đồ yêu tinh… trời ạ…
Tôi nghe vậy chỉ cười, càng nhấn mạnh hông, lắc sâu hơn. Làn da tôi đỏ ửng, bắp đùi căng cứng vì giữ thăng bằng. Mỗi lần nhấp xuống là một lần toàn thân tôi rung lên:
– A… ưm… a… sâu quá… chạm chỗ đó rồi…
– Dừng… dừng chút để chú thở… chú già rồi…
– Không… tôi chưa đủ… ông làm tôi lên rồi bỏ nằm ra một bên là sao?
Tôi cúi sát mặt ông, môi chạm môi, liếm nhẹ như trêu chọc. Hai bàn tay tôi bấu lấy vai ông, giữ chặt, rồi ngồi xuống thật mạnh:
– Phạch!
– Á… chú… vào hết rồi…
– Biết… chú cảm nhận rõ mà…
Tôi tiếp tục di chuyển, mỗi nhịp dập là một lần cơ thể tôi tràn ngập khoái cảm. Mắt tôi lờ đờ, tiếng rên hòa cùng tiếng da thịt:
– Bạch… bạch… chóp chép… ọc ọc…
Tôi rên dài, rồi cong người, cơ bụng co lại từng hồi. Cây hàng trong tôi cũng giật nhẹ, run lên. Tôi biết, cả hai đã gần chạm đỉnh.
– Chú… tôi sắp…
– Cùng lúc… cùng nhau… ra hết đi, con ơi…
Chúng tôi cùng rên lên, rồi cả hai vỡ òa. Tôi bắn một lần nữa, trắng đục vương trên ngực ông. Lỗ nhỏ siết lấy cây hàng đang giật liên hồi, bắn sâu từng đợt nóng rát vào trong.
Tôi đổ người xuống, ôm lấy ông, mồ hôi hòa quyện vào nhau. Ông vuốt lưng tôi nhẹ nhẹ, rồi cười, thở đứt đoạn:
– Trò ngoan quá… nhưng lần sau chú cột con lại dạy, không cho giỡn mặt nữa…
Tôi cười khẽ, dụi mặt vào cổ ông, thì thào:
– Dạy tôi kiểu đó… tôi học cả đời cũng được.