Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Người Cha Không Được Chọn
  3. Chương 26
Prev
Next

Ngày thứ hai đi làm.

Tôi đến sớm hơn một chút, đứng đợi thang máy, vô tình chạm mặt với chị Hà – trưởng phòng nhân sự – người được xem là “tai mắt” của sếp. Chị liếc tôi một cái, không tỏ thái độ gì, nhưng tôi đủ nhạy để nhận ra ánh nhìn vừa thăm dò vừa tò mò.

– Cậu Quân, đúng không? – Chị Hà hỏi khi vào thang máy cùng tôi.

– Dạ vâng, em là Quân, trợ lý mới của sếp Lâm ạ.

Chị chỉ mỉm cười, không hỏi gì thêm, nhưng tôi cảm giác như mình vừa đi qua một cửa kiểm tra an ninh không phát ra tiếng kêu, nhưng chắc chắn đã bị ghi nhận.

Đến trưa, tôi quyết định ăn cùng mấy bạn trong phòng thay vì lên phòng giám đốc như hôm qua. Vừa ra khỏi thang máy đã nghe tiếng rủ rê:

– Ê Quân, đi ăn không, tụi tui biết quán bún riêu ngon lắm!

– Đi chứ! Cảm ơn mấy anh chị, em đói muốn xỉu rồi!

Bữa ăn diễn ra vui vẻ, tiếng cười nói rôm rả, không khí nhẹ nhàng như thể tôi đã làm ở đây cả tháng rồi vậy. Tôi biết cách lắng nghe, nói chuyện vừa đủ để không bị xa cách mà cũng không tỏ ra quá quen thân. Nhưng rồi, như tôi đoán, câu hỏi vẫn đến:

– Nè Quân, cho hỏi thiệt, cậu với sếp có quan hệ gì đó hả? Thấy cậu mới vô mà lên làm trợ lý sếp luôn, tụi này đồn rầm trời rồi đó!

Tôi vừa gắp miếng đậu hũ vào chén, vừa cười:

– Dạ không có gì đặc biệt đâu ạ. Em là cháu của sếp, mẹ em nhờ chú Lâm cho em vào công ty làm để học hỏi. Ở nhà chú hay dạy em nghiêm lắm nên mẹ nghĩ chỗ này dễ được… chỉ dạy tận tình!

Cả bàn cười ồ lên, chị Loan – kế toán – huých tôi một cái:

– Vậy là có “chống lưng” mạnh ghê! Nhưng mà nhìn hai người không giống chú cháu lắm đâu nha.

Tôi chỉ nhún vai, cười cười:

– Em giống mẹ nhiều hơn mà!

Dù câu nói có vẻ vô thưởng vô phạt, tôi biết rõ mình vừa đánh lạc hướng thành công. Chuyện tôi với ông Lâm – nếu bị phát hiện – chẳng ai có thể “hiểu” nổi. Nên càng tự nhiên, càng mập mờ thì càng an toàn.

Chiều hôm đó, khi lên phòng đưa tài liệu cho ông Lâm, ông vừa ký vừa hỏi mà không ngẩng đầu:

– Sao không lên đây ăn trưa?

Tôi đứng thẳng, giọng điềm tĩnh:

– Em ăn với đồng nghiệp. Chú dặn em phải hòa đồng mà. Với lại, gọi sếp đi ăn trưa chung thì hơi kỳ.

Ông khựng lại một giây, ngẩng đầu lên nhìn tôi:

– Ừm… cũng đúng.

Tôi liếc ông, môi cong lên một chút:

– Vậy tối nay sếp mời tôi ăn bù nha.

Ông nhíu mày:

– Ở công ty thì xưng hô cho đúng.

– Em biết, nên mới dùng đúng quy tắc công sở mà. Sếp mời trợ lý ăn tối – chuyện bình thường!

Ông lắc đầu, quay lại với đống giấy tờ, nhưng tôi bắt được khóe miệng ông đang cố giấu nụ cười.

…Trời vừa nhá nhem thì ông Lâm dừng xe trước cổng nhà. Tôi xuống trước, ngáp một cái dài rồi duỗi vai như thể cả cơ thể muốn rã ra sau một ngày làm việc. Ông chỉ nhìn tôi, khoé miệng cong lên rất nhẹ:

– Vào nhà đi, chú nấu cơm cho con.

Tôi quay sang nhìn ông, cười tinh nghịch:

– Vâng ạ, hôm nay còn được “Sếp” đưa về rồi tự tay nấu cơm. Trợ lý thấy mình may mắn quá!

Ông không đáp, chỉ nhíu mày nhìn tôi rồi đẩy cửa bước vào trước. Nhưng tôi biết rõ, mấy cái nhíu mày đó chẳng qua chỉ là cách ông che đi sự xấu hổ – cái kiểu lúng túng của người lớn khi bị đứa nhỏ bắt thóp.

Trong bếp, ông đeo tạp dề vào, kéo ngăn tủ, lấy nguyên liệu rất nhanh nhẹn. Tôi ngồi ở bàn ăn nhìn ông loay hoay với bếp núc, cảm giác trong lòng vừa quen vừa ấm. Ánh đèn bếp hắt nhẹ lên bờ vai rộng, cánh tay cơ bắp của ông. Dù đã đi làm cả ngày, ông vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh, chu đáo, cứ như thể chăm sóc tôi là việc không bao giờ khiến ông thấy mệt.

Tôi chống cằm, gọi khẽ:

– Sếp ơi… em đói lắm rồi.

– Đừng giở trò đó ở nhà.

– Ủa, thì trợ lý gọi sếp mà… đâu sai?

– Còn nói nữa là nhịn đói luôn.

Tôi bật cười khúc khích, đứng dậy rót nước, rồi lặng lẽ đi lại phía ông, vòng tay ôm nhẹ sau lưng ông như một thói quen. Mùi ấm của ông sau một ngày vẫn khiến tim tôi đập nhanh.

– Cảm ơn sếp nhiều lắm… – Tôi dụi mặt vào vai ông, giọng vừa nghịch vừa thật lòng. – Trợ lý không nghĩ mình lại được ưu ái như vậy.

Ông chỉ khẽ “hừm” một tiếng, tay vẫn đảo trứng chiên trong chảo.

– Ăn xong rửa chén nha, khỏi lòe lẫy gì.

– Dạ! Trợ lý xin nghe theo lệnh sếp!

Ông quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa bất lực. Tôi biết, đằng sau vẻ mặt đó là sự dịu dàng đã thành thói quen, và dù ông có ra vẻ nghiêm khắc đến mấy thì cũng chẳng giấu được việc ông luôn dành phần chăm sóc cho tôi, âm thầm mà bền bỉ.

Lát sau, cơm được dọn lên, mâm cơm không cầu kỳ nhưng đầy đủ – trứng chiên, canh bí đỏ nấu tôm và một ít thịt kho. Tôi ăn thật chậm, vừa ăn vừa nhìn ông như thể muốn giữ lại từng khoảnh khắc bình yên ấy.

“Ở nhà thì cứ là con… nhưng đến công ty, phải là người khác.”

Tôi nhận ra – mình đang sống trong hai thế giới song song, cả hai đều có ông. Và tôi, tham lam đến mức… chẳng muốn từ bỏ bên nào.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025

Comments for chapter "Chương 26"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz