Quân nằm rạp trên ngực ông, hơi thở vẫn còn nặng nề, từng giọt mồ hôi lăn xuống xương quai xanh, rồi trượt vào hõm ngực ông. Cả thân thể cậu như vừa bị lột sạch vỏ bọc – trần trụi, ấm nóng, và thỏa mãn.
Còn ông Lâm – ông đã cố nằm im, cố gắng lấy lại lý trí sau những lần trượt dài trong nhục cảm… Nhưng đến giây phút này, khi phần thân ông vẫn còn căng cứng nằm sâu trong lỗ nhỏ nóng bỏng của cậu thanh niên trên người, ông biết: ông không thể nằm yên được nữa.
Ông ngước mắt nhìn Quân.
Cái thân thể ấy – trẻ trung, tràn trề sức sống – đang run nhè nhẹ vì dư âm, nhưng ánh mắt lại nhìn ông như thách thức, như mời gọi, như không muốn buông tha ông đêm nay.
– Con… nằm yên như vậy chú chịu không nổi… – ông khàn giọng, giọng trầm đục nghe như gằn lên từ sâu trong ngực.
Quân cười khẽ, thở một tiếng.
– Vậy thì… đừng chịu nữa…
Cậu vừa dứt lời, ông Lâm bất ngờ bật dậy, hai tay nắm chặt lấy eo cậu, lật người một cái ép Quân nằm xuống dưới.
– A… ông…! – Quân giật mình kêu khẽ, hai chân bị tách ra, thân thể trần trụi dính sát vào tấm ngực lực lưỡng đổ mồ hôi của ông.
– Giờ tới lượt chú… – ông gằn giọng, không còn chần chừ.
Ông rút ra rồi đẩy mạnh vào một lần, không báo trước.
– Phạch!
– Á…! – Quân ngửa đầu, miệng bật thành tiếng thảng thốt, móng tay cào xuống lưng ông thành từng vệt.
– Con khiêu khích chú trước… đừng trách… – ông cúi xuống, hôn nghiến lên môi cậu, như để bịt lại tiếng rên mà Quân không kiềm được.
Ông bắt đầu nhấp.
Nhịp ban đầu vừa sâu vừa chậm, nhưng đầy lực. Cây hàng ông chọc thẳng vào lỗ nhỏ vừa khít vừa nóng hừng hực. Cứ mỗi cú đẩy, Quân lại cong người, hai chân cậu quặp lấy hông ông, ôm siết chặt hơn.
– Chú… mạnh… nữa… tôi chịu được… – Quân rên, hai tay ôm lấy cổ ông, miệng hé ra thở gấp gáp.
Ông gập người, nắm lấy hai chân Quân kéo cao, đẩy sâu hơn.
Bạch bạch bạch…
– A… sâu quá… ông ơi…! – Quân không còn giữ được giọng, âm thanh tuôn ra không kiểm soát.
Từng tiếng va chạm vang rền trong không gian im lặng, hòa với tiếng thở, tiếng rên và cả âm thanh ướt át mỗi lần ông rút ra đâm vào:
Ọc ọc… phạch… bạch bạch…
– Thích không? – ông gằn, ánh mắt nóng rực dán vào khuôn mặt đang đỏ bừng của Quân.
– Ưm… thích… quá… tôi… chịu không nổi… – Quân rướn người lên, môi run run, hai mắt nhòe nước.
Ông cúi đầu liếm dọc theo cổ Quân, để lại vệt ướt kéo dài xuống xương ức. Rồi ông kéo cậu dậy ngồi lên đùi mình, tay giữ hông cậu nhấp liên tục từ dưới lên, lực mạnh đến nỗi cả cơ thể Quân rung bần bật:
– Á á… ông…! chạm… sâu lắm…
– Cứ để chú… chú sẽ cho con biết, thế nào là không nằm yên được…
Cả hai như điên cuồng chìm vào nhau – không còn ai giữ lại, không còn ai kháng cự.
Sau một loạt cú thúc dồn dập, ông Lâm siết mạnh eo Quân, miệng rên trầm:
– Ư… ra… chú sắp…
– A… tôi cũng… tôi…
Cả hai bật lên cùng lúc. Quân cong người, ngực dính vào ngực ông, cậu run lên từng hồi trong cơn cực khoái mạnh mẽ đến mức trắng mắt. Ông cũng đổ người về trước, ôm siết Quân như thể sợ cậu rời đi, cơ thể ông giật khẽ từng nhịp khi xuất hết vào bên trong lỗ nhỏ đã đỏ bầm vì quá sức.
Cậu run rẩy gục vào vai ông.
Ông thở nặng nề, nhưng vẫn vòng tay siết lấy Quân trong vòng ôm chắc nịch.
Một đêm nữa – đầy mồ hôi, rên rỉ, thở dốc và tiếng thân xác va vào nhau – đi qua.
Nhưng lần này, có gì đó khác.
Không còn chỉ là bản năng. Không còn là trốn tránh.
Có điều gì đó… giống như sự chấp nhận.