Tôi tỉnh dậy khi trời chưa hẳn sáng. Ánh đèn ngoài hiên mờ vàng hắt qua khe cửa kính, đọng lại thành vệt dài trên sàn. Mùi rượu đã phai đi ít nhiều, thay vào đó là hơi thở đều đặn phả vào gáy tôi.
Ông vẫn ngồi đó, một tay vắt qua vai tôi, tay kia đặt lặng lẽ trên đầu gối. Lưng ông dựa vào thành ghế, đầu hơi ngả ra sau. Nhưng chẳng rõ từ lúc nào, khi tôi còn nửa tỉnh nửa mơ, ông đã cúi xuống, vòng hai tay ôm tôi, nhẹ nhàng kéo tôi lên nằm gọn trong lòng.
Không nói gì. Không một tiếng động.
Chỉ là một cử chỉ tự nhiên, nhưng tôi hiểu. Không cần phải hỏi, không cần phải ép ông thốt ra điều gì cả.
Tôi nhích người, đầu dụi vào ngực ông, nơi trái tim đập chậm mà vững chãi. Tay ông khẽ siết lại, như sợ nếu lơi ra, tôi sẽ tan biến đi.
Chúng tôi nằm như thế, hơi ấm hòa vào nhau, không gian im vắng như nuốt trọn mọi dư âm còn lại của đêm qua.
Tôi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt ông mở ra rất khẽ, không hẳn tỉnh táo, không hẳn mơ hồ. Mắt chạm mắt. Tôi không biết mình nhìn ông trong bao lâu. Chỉ biết, trong giây phút đó, cả căn nhà như dừng lại.
Tôi nghiêng mặt, môi mình tìm lấy môi ông.
Một cái chạm nhẹ. Không vội vàng. Không khao khát cuồng nhiệt. Chỉ là một cái chạm đơn thuần như để chắc rằng, ông vẫn ở đây. Như để hỏi rằng… “chúng ta vẫn còn có nhau, đúng không?”
Ông không từ chối.
Thay vào đó, cánh tay siết chặt hơn quanh eo tôi. Bàn tay to ấm áp của ông đặt lên lưng tôi, như từng lần ông dỗ tôi ngủ khi còn nhỏ, như từng buổi sáng đánh thức tôi dậy học. Nhưng lần này, không còn là cái vỗ an ủi của một người lớn. Đó là sự giữ chặt của một người không muốn đánh rơi điều gì.
Môi tôi lại tìm môi ông.
Lần này không dừng lại ở ranh giới cũ.
Tôi chủ động – có lẽ lần đầu tiên, rõ ràng như vậy – luồn tay lên cổ ông, áp sát cơ thể mình vào ông. Tôi nghe thấy tiếng thở mạnh hơn trong lồng ngực rộng kia, cảm nhận sự căng cứng dưới lớp vải ngủ mỏng manh của cả hai.
Không cần lời nói, mọi thứ giữa tôi và ông lúc này… là im lặng chứa đầy nghĩa tình.
Tôi luồn tay vào trong áo ông, ngón tay chạm vào cơ ngực săn chắc đã bao lần tôi thấy lúc ông hít xà, chống đẩy – từng tấm lưng cường tráng ấy giờ đây không còn xa lạ.
Ông để tôi làm.
Tôi nhích lên, thân người trượt dài theo cơ thể ông. Áo ngủ bị vén lên. Cả hai cứ thế sát lại, hơi thở bắt đầu nặng hơn.
– Ông… – tôi gọi khẽ, lần đầu tiên cất tiếng sau khi môi rời môi.
– Ừ… – ông đáp lại, tiếng khàn khàn như lẫn cả nỗi thở dài.
Tôi nhìn ông. Không còn gì ngập ngừng. Không còn sợ hãi.
Rồi môi tôi lại tìm về môi ông, lần này sâu hơn, dài hơn. Tay tôi dắt tay ông đặt lên hông mình. Không cần lời, tôi đã nói hết bằng cả cơ thể.