Tôi không trở về phòng ngay.
Đứng ở cửa được vài phút, tôi lại quay ngược ra phòng khách. Ông vẫn nằm đó, không cựa quậy, gương mặt chìm trong bóng tối lặng lẽ. Hơi rượu phảng phất trong không khí. Mùi bia cũ kỹ bám vào áo sơ mi, vào mùi tóc, vào từng nhịp thở của ông khiến tôi bất giác nhíu mày.
Chắc ông đã uống một mình. Lặng lẽ. Chẳng ai rót cùng, chẳng ai ngăn cản.
Tôi đến gần, ngồi xuống sàn bên cạnh, nhìn ông một lúc lâu. Tay tôi với nhẹ lấy chiếc khăn sạch trong giỏ gần đó, bước vào bếp, xả nước ấm.
Nước chảy qua tay, tôi nghĩ đến từng bữa cơm ông nấu cho tôi. Từng buổi tối ông chờ tôi về, đưa tôi ly nước, nấu tô mì lúc tôi mệt. Từng hôm mưa ông mang áo mưa ra tận đầu hẻm, từng chiều tập bóng ông đứng xem ngoài sân, lặng thinh, chẳng nói gì, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.
Tôi mang khăn quay lại, quỳ xuống trước ghế sô pha.
Chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, hơi mở, tôi cẩn thận cởi từng khuy áo. Ông không tỉnh. Có lẽ say thật rồi. Mùi mồ hôi lẫn mùi rượu khiến ngực tôi thắt lại.
Tôi lau từng phần trên cơ thể ông – từ cổ, vai, ngực, rồi xuống hai cánh tay cơ bắp. Tay ông chai sần, tôi chạm vào chỗ gồ lên của những vết sẹo cũ, những dấu tích của thời gian, của lao động, của tất cả những gì ông đã làm để lo cho tôi.
Không hiểu sao, nước mắt tôi tràn ra.
Tôi không khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt rơi lặng lẽ.
Có lẽ ông nghĩ ông đã sai. Có lẽ ông tin rằng điều xảy ra giữa tôi và ông là một vết nứt trong cuộc sống vốn đang yên ổn. Nhưng ông đâu biết, điều duy nhất làm tôi đau… chính là ông chọn rút lui. Là ánh mắt ông né tránh. Là sự im lặng ông cố giữ.
Tôi thay áo khác cho ông – chiếc áo thun rộng ông hay mặc ở nhà. Kéo mền phủ lên người ông, tôi vẫn chưa rời đi. Tôi cứ ngồi dưới sàn, lưng tựa vào thành sô pha, mắt hướng ra phía cửa sổ mờ sáng đèn vàng ngoài sân.
– Chú biết không… – tôi khẽ nói, không quay lại – …nếu chú là người sai… thì để con được là người tha thứ.
Sau đó, tôi mệt, thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi mở mắt, trời chưa sáng hẳn, chỉ thấy một bàn tay to khẽ đặt lên vai mình, dịu dàng vuốt nhẹ lưng tôi.
Là ông.
Không cần nói gì cả, tôi chỉ quay người, chậm rãi tựa đầu vào đùi ông.
Gió ngoài sân vẫn nhẹ như những đêm trước.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều đêm… tôi thấy lòng mình yên lại.