Hôm nay tôi đi làm như thường lệ, chỉ là tan ca trễ hơn mọi hôm vì có hẹn ăn uống với đám bạn cũ. Cũng lâu rồi tôi mới chịu đi cùng người khác ngoài ông, nên mấy đứa có vẻ bất ngờ. Chúng hỏi nhiều về “chú Lâm”, tôi chỉ cười nhạt, không trả lời gì.
Đầu óc tôi vẫn như có màn sương nhẹ, mấy ngày nay ông Lâm vẫn chăm sóc tôi đủ đầy, vẫn đưa đón, vẫn đặt đồ ăn lên bàn như mọi ngày… nhưng ông không ngủ cùng tôi nữa, cũng không chạm vào tôi, không nhìn lâu, không còn gọi tên tôi vào buổi sáng, không hỏi tôi ăn có ngon không.
Tôi biết, ông đang cố tránh né.
Nhưng nếu ông muốn vậy… tôi cũng chẳng rảnh để chạy theo van nài. Tôi không phải con nít, và đây là cảm xúc thật của tôi, không phải trò chơi.
Tôi về đến nhà gần 10 giờ đêm. Căn nhà im ắng và tối om, chỉ có chút ánh sáng từ đèn sân hắt qua khe rèm. Tôi đoán ông đã ngủ sớm. Có thể ông mệt. Cũng có thể ông chẳng buồn chờ ai về nữa.
Tôi mở cửa nhẹ hết mức có thể, tháo giày rồi rón rén đi vào. Tiếng gió ngoài sân thổi nhè nhẹ qua kẽ cửa sổ. Tôi không bật đèn, để mặc ánh sáng nhợt nhạt của đèn đường phủ lên vách tường như một lớp bụi mỏng.
Khi tôi bước ngang phòng khách, định lướt qua chiếc sô pha, một tiếng ngáy khe khẽ khiến tôi khựng lại.
Tôi cúi xuống.
Ông Lâm đang nằm đó. Nghiêng người, một cánh tay đặt lên trán, chiếc áo sơ mi vẫn còn mặc nguyên, cúc cổ mở ra một khuy. Gương mặt ông không già đi nhiều, chỉ có đường nét ánh đèn đường chiếu lên trông hơi mỏi mệt.
Tôi đứng lặng một lúc.
Rồi…
– …Quân…
Tiếng ông bật ra rất khẽ, như thì thầm trong giấc mơ. Tôi hơi cúi xuống, giữ im lặng.
– Quân… đừng ghét chú…
Giọng ông đứt quãng, hơi thở phập phồng.
– Chú… xin lỗi… chú biết không nên… chú biết sai rồi…
Tôi cứng người. Đứng bất động như một cái bóng in trên sàn nhà.
– Nhưng chú… thương con… chú không kiềm được…
Câu nói nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Tiếng ngáy đều đặn lại vang lên như nãy. Có lẽ ông lại rơi vào giấc ngủ sâu hơn. Còn tôi, vẫn đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi không biết là vì tức… hay vì cảm động.
Tôi cúi xuống hơn, nhẹ đến mức chính mình còn ngạc nhiên. Đôi mắt ông khẽ giật nhẹ, nhưng chưa mở.
Tôi luồn tay dưới gáy ông, đỡ ông dậy. Ông nặng, nhưng tôi quen với việc này rồi. Tôi đã từng được ông bế lên phòng như thế, từng được ông bồng cả khi tôi lớn gần bằng ông.
Nhưng lần này… là tôi bồng ông.
Dìu ông đi không nổi, nên tôi chỉ đỡ cho ông nằm gọn lên sô pha, kéo nhẹ cái gối kê đầu. Tay tôi chạm vào má ông.
Một lúc lâu.
Tôi chưa rút tay ra.
– Nếu chú đã biết là sai… – tôi khẽ nói, mắt vẫn không rời mặt ông – …sao chú lại để con là người chịu im lặng?
Ông không trả lời.
Vì ông đã ngủ thật rồi.
Tôi thở dài, bước chậm về phòng.
Nhưng tôi biết, đêm nay… tôi sẽ chẳng thể ngủ sớm được.