Sáng hôm đó, tôi tỉnh dậy khi căn phòng đã tràn ánh nắng. Chiếc giường rộng chỉ còn lại một mình tôi, chăn gối được gấp gọn bên mép, sạch sẽ đến mức nếu không phải cơ thể còn ê ẩm, tôi đã nghĩ mọi chuyện đêm qua là mơ.
Nhưng ga giường đã được thay. Một phần áo ngủ được đặt ngay đầu giường. Và… một ly sữa nóng vẫn còn bốc khói trên bàn học.
Tôi nhìn ly sữa ấy một lúc. Không động đến. Trong lòng có gì đó như bị quặn lại – không hẳn đau, cũng chẳng hẳn buồn – mà là một kiểu hụt hẫng không tên.
Tôi thay đồ rồi đi xuống nhà.
Ông Lâm đang trong bếp, chiếc áo thun sẫm màu ôm sát lấy cơ bắp vẫn còn đẫm mồ hôi, chắc vừa mới tập thể dục xong. Ông đang chiên trứng, tay cầm vá lật nhẹ, động tác chậm rãi, như mọi buổi sáng tôi từng chứng kiến suốt nhiều năm.
– Con ngồi ăn đi.
Ông nói, vẫn là giọng điềm đạm thường ngày. Không quá ấm cũng không xa cách. Nhưng tôi nhận ra… ông không nhìn tôi.
Ngay cả khi tôi kéo ghế, ngồi xuống đối diện, ông cũng chỉ đưa đĩa trứng ra, rót nước cam, lấy thêm vài lát bánh mì, rồi quay lại bếp. Mọi thứ đều quen thuộc – nhưng ánh mắt ấy, cái ánh mắt ông luôn dành cho tôi mỗi sáng, hôm nay đã vắng.
Tôi ăn một cách chậm rãi. Lúc nhai gần hết miếng trứng, tôi cố ý buông đũa, để tạo tiếng động.
Không một phản ứng.
Tôi rướn người, giả vờ đánh rơi khăn lau.
Không một ánh nhìn.
Ông Lâm lặng lẽ rửa bát, lưng ông quay về phía tôi, tấm lưng từng ôm tôi đêm qua – giờ như dựng thành một bức tường dày.
Cả buổi sáng hôm ấy, ông vẫn đưa tôi đến chỗ luyện tập thể thao như mọi khi. Vẫn ngồi đợi trong xe. Khi tôi mệt, ông đưa khăn. Khi tôi khát, ông đưa nước.
Ông chăm sóc tôi, chu đáo từng chút.
Nhưng… không chạm vào tôi.
Tôi ngồi sát ông hơn bình thường, giả vờ chạm tay vào khi đưa chai nước, nhưng ông nhanh chóng cầm lấy rồi rút tay lại, như sợ sự gần gũi ấy sẽ thiêu cháy điều gì đó giữa hai người.
Chiều hôm đó, khi tôi tắm xong bước ra, ông đã treo sẵn quần áo lên mắc, đặt gọn trước phòng.
Tôi không thấy ông ở phòng khách, cũng không trong bếp.
Tôi đi về phòng – phòng chúng tôi đã ngủ chung suốt mấy tháng qua – nhưng cửa khép hờ, bên trong tối, không có ông.
Tôi quay ra.
Cánh cửa phòng riêng của ông – căn phòng cũ đã bỏ trống lâu rồi – bây giờ khép lại, dưới khe cửa hắt ra một đường sáng vàng mờ mờ.
Tôi đứng đó, nhìn chằm chằm.
Ngực tôi hơi tức. Có lẽ tôi đang giận.
Có lẽ… tôi đang thấy mình bị né tránh như một đứa trẻ làm sai.
Nhưng tôi không gõ cửa. Tôi không nói gì cả. Tôi chỉ quay về phòng, leo lên giường, nằm đó. Một mình.
Tôi kéo chăn lên đến tận ngực, nhìn trần nhà.
Hóa ra, điều khiến tôi đau không phải là chuyện đêm qua đã vượt quá giới hạn.
Mà là, sau tất cả những gì đã xảy ra… tôi vẫn chỉ là một người bị ông đặt ra ranh giới.