Thân thể tôi như tan ra, từng bắp thịt mềm nhũn, từng nhịp thở vẫn chưa điều hòa. Mồ hôi đẫm trên trán, lưng và ngực. Tôi nằm ngửa, chân vẫn khẽ run rẩy sau những cú dập cuối cùng khiến lỗ nhỏ co thắt liên hồi, như bị cày xới đến tận cùng.
Cây hàng đã rút ra khỏi tôi từ lúc nào, nhưng cái cảm giác đầy căng vẫn còn đó – ấm nóng, nhầy nhụa và tràn ra từ bên trong. Một phần dòng trắng đục đã rỉ ra ngoài, len theo khe mông, thấm vào ra giường. Mỗi cử động khẽ đều khiến tôi thấy cả thân dưới ê ẩm, như lằn dấu chứng minh đêm nay không chỉ là một cơn mơ.
Tôi quay mặt sang ông. Ông Lâm vẫn nằm đó, trên người không một mảnh vải, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, hai cánh tay dính đầy mồ hôi và tinh dịch, ánh mắt nhìn lên trần nhà, trống rỗng đến kỳ lạ.
Tôi định nói gì đó – một câu cảm ơn, hay một lời hỏi han – nhưng cổ họng nghẹn lại. Thay vào đó, tôi đưa tay chạm nhẹ vào ngực ông, như thói quen những đêm trước, dụi mặt vào đó.
Nhưng lần này, ông không ôm tôi lại.
Ông nằm lặng. Vài giây sau, ông khẽ nhấc tay tôi ra, không mạnh, không lạnh lùng, nhưng rõ ràng – một cử chỉ khiến tôi đông cứng.
– Chú đi tắm.
Giọng ông khàn khàn, không nhìn tôi, chỉ xoay người ngồi dậy. Dáng lưng rộng rãi ấy hiện ra trước mắt tôi, cơ bắp vẫn còn căng, vài dấu tay và vết cào đỏ do chính tôi để lại rải rác khắp lưng, hông và bả vai ông.
Tôi nhìn theo, muốn gọi ông lại. Nhưng khi ông đứng lên và bước vào nhà tắm, tiếng nước vang lên ngay sau đó, tôi biết – ông cần một khoảng lặng.
Tôi nằm im. Gối đầu xoay sang phía ông vừa rời đi, trống trơn và lạnh nhanh một cách kỳ lạ. Dưới thân, lớp ga giường ướt mồ hôi và tinh trùng đã thấm ẩm vào da, nhưng tôi chẳng buồn nhúc nhích. Tôi cứ nằm đó, thở chậm rãi, lòng ngổn ngang không rõ cảm giác.
Trong nhà tắm, tiếng nước chảy không ngớt. Ông đã ở trong đó hơn mười phút. Không có tiếng xối mạnh hay tiếng động lớn, chỉ là dòng nước đều đặn – như thể ông đang đứng yên dưới vòi sen, mặc cho nước dội xuống người.
Tôi tưởng tượng ra hình ảnh ấy. Ông Lâm đứng đó, đôi tay chống vào tường, đầu cúi thấp, để nước cuốn đi những vết bẩn – hay cả những điều đang đè nặng trong lòng ông.
Phải chăng… ông đang hối hận?
Tôi nhắm mắt lại. Lòng quặn lên một chút, nhưng tôi không trách. Tôi hiểu ông là người sống nhiều năm với kỷ luật, đạo nghĩa và trách nhiệm. Còn tôi – một kẻ sống bên ông gần nửa đời tuổi trẻ, lại dùng chính tình cảm đó để kéo ông xuống một thứ mà có thể ông nghĩ là sai trái.
Tôi không biết điều gì sẽ đến. Nhưng tôi biết – đêm qua, sáng nay, từng cái ôm, từng lần ông rên tên tôi, từng cái nhìn tha thiết khi ông ở trong tôi – không phải là dối trá.
Nó thật.
Như nhịp tim của tôi vẫn đang đập loạn nhịp nơi lồng ngực.