Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Người Cha Không Được Chọn
  3. Chương 12
Prev
Next

Tôi không biết từ lúc nào tay mình bắt đầu trượt xuống thấp hơn. Không phải vì tò mò, không vì nổi loạn, mà như thể… tôi đang lần theo thứ tình cảm đã bứt khỏi lòng mình quá lâu rồi, giờ chẳng còn gì ngăn cản nữa.

Cơ thể ông nóng như lò sưởi, mùi hương quen thuộc ấy khiến tôi thấy mình an toàn, nhưng cũng khiến tôi run rẩy.

– Quân… con biết mình đang làm gì không?

Ông hỏi khẽ, giọng trầm hơn thường ngày, gần như vỡ ra. Nhưng ông vẫn không rút tay, cũng không đẩy tôi ra. Trái lại, lòng bàn tay ông đặt sau gáy tôi, nhẹ nhàng xoa dịu như thể đang dỗ một đứa trẻ.

Tôi không trả lời. Tôi chỉ gật nhẹ, rồi hôn lên ngực ông lần nữa, chậm và sâu hơn, như in lại hơi thở mình nơi đó.

Tôi không còn nghĩ đến những ranh giới. Từ lúc mẹ tôi mất, thế giới tôi thu nhỏ lại chỉ còn ông. Chúng tôi không ràng buộc nhau bằng máu mủ. Nhưng có lẽ chính vì thế, thứ kết nối này càng dễ bùng cháy hơn — không phải gia đình, mà là khao khát.

Tôi vén chăn, nằm đè hẳn lên người ông. Mắt tôi nhìn thẳng vào mắt ông, không né tránh. Cơ ngực ông phập phồng, và tôi thấy rõ ông đang kìm mình lại như thế nào.

– Tôi không phải trẻ con nữa, ông đừng xem tôi như đứa con nít cần che chở nữa.

Tôi cúi xuống, lần nữa đặt môi mình lên môi ông. Nhưng lần này, tôi không chờ ông đáp lại. Tôi chủ động, hơi thở dồn dập, miệng tôi lướt sâu hơn, ướt hơn, cả người tôi áp sát, như muốn hòa tan vào thân thể ông.

Ông Lâm khẽ rên một tiếng trong cổ họng, như thể chính ông cũng đang tự đấu tranh. Bàn tay ông bấu nhẹ vào lưng tôi, rồi bất ngờ… vòng siết lấy eo tôi, kéo sát hơn.

Lồng ngực ông cứng như đá, nhưng trái tim ông đang đập dữ dội. Ông thở hắt ra, rít nhẹ:

– Con… đang khiến chú khó xử lắm, biết không?

Tôi lắc đầu, thì thầm ngay trên môi ông:

– Khó xử thì đừng kìm nữa.

Tôi dẫn dắt đôi tay ông đặt vào thân thể mình. Ông run lên một chút, rồi thở mạnh ra như thể đã buông một sợi dây giữ lại cuối cùng. Môi ông chủ động đáp lại. Nụ hôn đầu tiên thật sự của ông dành cho tôi — chậm, sâu, và đầy nuối tiếc. Nhưng tôi biết, tôi đã bước vào được.

Chăn trượt khỏi người, thân thể ông phô bày dưới ánh đèn ngủ vàng ấm. Tôi nhìn không chớp mắt. Cơ bụng gồ lên theo từng nhịp thở, tay tôi vuốt dọc theo hông ông, tim tôi đập loạn nhịp. Ông ngồi dậy, kéo tôi ngồi lên đùi mình, ánh mắt vừa khổ sở vừa dịu dàng:

– Đáng ra… chú không nên như thế này với con.

– Tôi chưa từng xem ông là cha, chưa từng.

– Nhưng chú từng hứa với mẹ con… là sẽ chăm sóc con như con ruột.

– Bà đã đi rồi, và tôi vẫn ở lại đây… với ông. Không phải là con ông. Là tôi.

Tôi nắm lấy bàn tay ông, đặt lên ngực mình.

– Đây không phải trách nhiệm. Là tôi chọn. Tôi muốn ông.

Ông nhắm mắt, như gồng lên lần cuối, rồi ôm lấy tôi. Nụ hôn thứ hai đến dữ dội hơn, bàn tay ông không còn ngập ngừng. Ông chạm vào tôi như người đàn ông chạm vào một người khác — chậm rãi, trân trọng, nhưng không còn né tránh.

Tôi nghe tiếng mình thở, nghe tiếng ông thì thầm bên tai:

– Nếu đi quá giới hạn… sẽ không quay lại được nữa.

Tôi siết chặt lấy cổ ông, thì thầm bên môi:

– Tôi không định quay lại.

Tôi ngồi trên đùi ông, ngực áp vào lồng ngực ông, hai tay quàng quanh cổ ông không buông. Mùi da thịt ông lẫn trong mùi chăn gối quen thuộc khiến tôi hoa mắt, như say, như mê.

Ông Lâm vuốt nhẹ sống lưng tôi, những ngón tay cứng rắn nhưng chạm vào tôi dịu dàng đến lạ. Môi ông chạm lại môi tôi, lần này không còn do dự. Nụ hôn kéo dài, hơi thở cả hai quấn lấy nhau, rồi lướt xuống má, xuống cổ, những nơi tôi chưa từng để ai khác đi qua.

Tôi rùng mình, bàn tay ông ghì nhẹ eo tôi, đỡ lấy tấm lưng tôi đang run. Tôi có cảm giác như mình sắp tan chảy trong cái ôm ấy, trong nhịp thở ấy. Cơ thể tôi, không biết từ lúc nào, đã bắt đầu chủ động đón nhận từng chuyển động của ông.

– Con… run kìa.

Giọng ông khẽ như thì thầm. Tôi rướn người, nhìn thẳng vào mắt ông, khẽ nói:

– Không phải sợ… là mong.

Tôi thấy ánh mắt ông run lên. Ông hít một hơi thật sâu, như đang dằn xuống mọi lý trí còn sót lại. Nhưng rồi ông lại áp môi vào tôi, sâu và dài, nồng như rượu ủ. Bàn tay ông siết chặt eo tôi, miết nhẹ lên bắp đùi tôi. Tôi cắn môi, khẽ rên khi những ngón tay ông lướt qua từng chỗ nhạy cảm nhất trên người mình.

Chúng tôi nằm nghiêng, tôi quay lưng lại ông, còn ông áp sát từ phía sau, tay vòng qua ngực tôi, giữ tôi thật sát. Cằm ông tì lên vai tôi, hơi thở nóng rực phả vào gáy khiến tôi nổi da gà. Cơ thể ông cọ vào lưng tôi — nóng, cứng, rắn rỏi. Tôi rướn nhẹ người, như mời gọi.

– Chú biết… đây không còn là vai trò của người thay thế. Đây là Quân, là con… gọi chú là ông, vậy mà…

Ông không nói hết câu, vì tôi đã xoay người lại, đặt tay lên má ông:

– Tôi đã lớn rồi. Không cần ai thay cha nữa. Chỉ cần ông.

Ông Lâm không trả lời. Thay vào đó, ông cúi xuống, hôn lên ngực tôi — những cái hôn đầu tiên đầy dè dặt, như thử thăm dò, rồi dần dần mạnh mẽ hơn. Tôi thở hắt ra, ngón tay bấu chặt lưng ông. Lần đầu tiên có ai đó chạm đến phần sâu kín nhất trong tôi mà không khiến tôi thấy sợ. Ngược lại, tôi thấy mình thuộc về.

Chăn trượt xuống, cơ thể cả hai như hoà làm một. Bàn tay ông nắm lấy tay tôi, dẫn dắt theo từng nhịp chuyển động chậm rãi, dịu dàng mà đầy kìm nén. Tôi áp trán vào vai ông, cố gắng giữ nhịp thở cho đều, nhưng cơ thể tôi đã không còn nghe theo nữa.

– Quân… đừng trách chú.

– Tôi… không trách ông.

Tôi mím môi, cảm nhận rõ ràng sự xâm nhập nhẹ nhàng đầu tiên. Chậm đến mức tôi tưởng như ông đang dò hỏi từng sợi cảm xúc trong tôi có sẵn sàng chưa. Tôi không đẩy ra. Ngược lại, tôi siết chặt lấy ông, để ông biết — tôi muốn thế này.

Từng nhịp một, ông di chuyển trong tôi, sâu và có lực, nhưng vẫn dịu dàng như cách ông từng vỗ về tôi khi nhỏ. Cả căn phòng chìm trong tiếng thở, tiếng tim đập, tiếng va chạm nhẹ nhàng giữa hai thân thể không còn ngăn cách. Tôi nghe chính mình rên rỉ trong đêm, môi ông bị tôi cắn, lưng ông bị tôi bấu – nhưng ông không nói gì, chỉ ghì tôi sát hơn.

Cao trào đến như con sóng vỗ trúng bờ đá đã đợi suốt mấy năm dài. Tôi cong người, nắm chặt lấy vai ông, còn ông siết eo tôi, ghé sát vào tai tôi thì thầm một tiếng thật khẽ, gần như cầu nguyện:

– Quân…

Chúng tôi cùng thở dốc, cùng run lên, cùng rã rời giữa hơi ấm của nhau.

Không ai nói gì sau đó. Tôi chỉ gối đầu lên ngực ông, nghe tiếng tim ông đập, tiếng tim tôi đáp lại — và nhận ra, từ giờ tôi không còn cô đơn nữa.

…Ông Lâm thở hắt ra, vòng tay siết lấy tôi như muốn nhốt tôi mãi trong lồng ngực ấy. Khi bàn tay ông rời khỏi lưng, trượt dần xuống dưới, tôi chỉ rùng mình khẽ, không phản ứng gì khác. Ông hiểu. Tôi đã sẵn sàng.

Ngón tay ông vuốt dọc theo khe mông, chậm rãi, nóng bỏng. Đầu ngón tay lần vào nơi ấy, chưa vội xâm nhập, chỉ miết nhẹ, như dỗ dành. Tôi cắn môi, mặt dụi vào hõm cổ ông, cố giữ giọng mình không bật ra. Nhưng rồi cũng không thể.

– Ưm… ông…

Tôi nắm chặt cánh tay ông khi một ngón tay ướt nóng trượt sâu vào lỗ nhỏ. Chậm. Rất chậm. Ông cẩn thận như thể sợ làm tôi đau. Nhưng tôi lại muốn nhiều hơn.

– Tôi không phải đứa con nít… ông cứ…

Tôi chưa nói hết câu, đã cảm thấy ngón tay thứ hai len vào. Căng. Nhưng ấm. Lỗ nhỏ co bóp theo phản xạ, níu chặt lấy hai ngón tay thô to của ông. Tôi thở hổn hển, cả người nóng hừng hực. Ông xoay nghiêng tôi lại, để tôi nằm sấp, rồi hôn lên vai tôi.

– Chú… vào nhé…

Tôi không trả lời, chỉ nhích mông lên một chút, như lời mời im lặng.

Cây hàng của ông chạm vào khe mông tôi, nóng rực, đập nhẹ từng nhịp lên da thịt tôi. Tôi nín thở khi đầu cây hàng áp sát lỗ nhỏ, miết qua lại rồi dừng lại nơi ấy. Ông chậm rãi đẩy vào — một chút, rồi lại rút ra, rồi lại vào. Lỗ nhỏ tôi vừa quen với hai ngón tay giờ lại giật giật phản ứng với thứ to lớn hơn. Tôi siết chặt drap giường, trán tì vào gối, rên rỉ.

– Ưm… á… a…

– Ráng chịu chút… đừng gồng…

Ông thì thầm, rồi đẩy vào sâu hơn. Phạch. Một tiếng khẽ. Cây hàng cứng rắn dần trượt vào trong tôi, nóng như nung, thô như đá, nhưng lại khiến tôi muốn siết lấy không buông.

Tôi rướn hông ngược lên, ngầm mời ông đâm sâu hơn. Và ông hiểu. Ông thúc vào mạnh hơn một chút, khiến tôi kêu khẽ, nhưng sau đó chỉ còn cảm giác rát rát rồi dần tê dại, nóng rẫy, rồi mềm ra. Ông bắt đầu chuyển động, từng cú thúc chắc nịch, đều đặn như nhịp tim.

Bạch… bạch… bạch…

Tiếng va chạm giữa hông ông và mông tôi hòa cùng tiếng rên nghẹn trong cổ họng tôi. Ông giữ lấy eo tôi, kéo tôi ngược về phía ông mỗi lần dập hông. Cây hàng to và dài cứ thế cắm sâu trong tôi, đẩy vào từng nhịp không nương nhẹ, nhưng lại không làm tôi thấy khó chịu. Trái lại, tôi thấy mình đang được lấp đầy, từng đợt khoái cảm cuồn cuộn kéo đến khiến tôi cong người, rên như vỡ tiếng:

– A… ông… ưm… sâu… quá…

Ông cúi xuống, môi hôn lên lưng tôi, tay vẫn giữ chặt eo mà ra vào nhịp nhàng. Lỗ nhỏ tôi liên tục co thắt, nuốt chặt lấy cây hàng mỗi lần ông thúc vào. Nhịp dập của ông lúc đầu thong thả, nhưng càng lúc càng nhanh, mạnh và sâu.

Bạch… bạch bạch… phạch…

Tiếng dập vang lên rõ ràng hơn, dồn dập. Cả cơ thể tôi bị ông ghì sát, không còn sức phản kháng, chỉ còn biết rên rỉ và đón lấy từng đợt chuyển động mạnh mẽ. Tôi quay đầu lại, môi tôi tìm lấy môi ông. Chúng tôi hôn nhau, nghẹn thở, mồ hôi lấm tấm giữa những cú thúc bạo liệt. Tôi có cảm giác mình sắp tan ra trên người ông. Lỗ nhỏ giật mạnh hơn, ép chặt lấy cây hàng trong những lần va đập cuối.

– Chú… sắp… ra…

Giọng ông nghèn nghẹn trong cổ, tay siết chặt tôi, hông dồn lực cuối cùng vào một cú đẩy sâu tận gốc.

– Ưm… a… a a…!!

Cả hai cùng rên lên. Tôi cảm nhận rõ luồng tinh dịch nóng hổi tràn sâu vào trong, căng đầy, ấm rát lỗ nhỏ. Ông vẫn ghì chặt tôi như thể không muốn rời khỏi. Cây hàng giật vài cái rồi nằm yên trong tôi, vẫn cắm sâu, vẫn chôn chặt, khiến tôi rùng mình.

Chúng tôi nằm đó. Mồ hôi quyện vào nhau. Cây hàng ông vẫn chưa rút ra. Tôi không nói gì, chỉ quay đầu lại dụi mặt vào ngực ông, rì rầm:

– Tôi không hối hận.

Ông chỉ ôm tôi, tay vỗ nhẹ vào lưng như xưa. Nhưng lần này, tôi biết – tôi không còn là cậu bé cần che chở. Tôi là người đàn ông đã biết yêu.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025

Comments for chapter "Chương 12"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz