Chương 1: Người Đàn Ông Trong Phòng Khách
Tôi tên Minh Quân, mười bảy tuổi. Bố tôi mất cách đây bảy năm, trong một tai nạn giao thông khi đang đi làm về. Mọi thứ sau ngày hôm đó như sụp xuống. Mẹ khóc cả tháng trời, còn tôi – thằng nhóc mười tuổi đứng nép trong góc bàn thờ, chỉ biết ôm tấm ảnh di ảnh mà không hiểu nổi tại sao người quan trọng nhất đời mình lại biến mất dễ như thế.
Từ đó, nhà chỉ còn hai mẹ con. Căn nhà ba người bỗng trống trải lạ. Mẹ làm đủ nghề, từ may đo, bán hàng cho đến dọn nhà thuê để nuôi tôi ăn học. Tôi chưa bao giờ nghe mẹ than nghèo hay kêu mệt, nhưng tôi biết bà đã khổ vì tôi rất nhiều. Dù vậy, trong suốt bảy năm, chưa một lần mẹ nhắc tới chuyện đi bước nữa. Tôi vẫn nghĩ… bà sẽ mãi như vậy, vì tôi, vì bố.
Cho đến ngày hôm đó.
Tan học về, tôi dựng xe trước cổng. Có một đôi giày da lạ nằm gọn gàng ở bậc thềm. Giày đàn ông, to bản, kiểu người lớn tuổi. Lúc tôi bước vào nhà, mẹ đang đứng cạnh một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ điềm đạm, có hàng râu lún phún quanh cằm và ánh mắt không giấu được sự quan sát đầy cân nhắc. Ông ta mặc sơ mi trắng, xắn tay lên khuỷu, cơ tay rắn rỏi – kiểu người từng làm việc tay chân hay chơi thể thao thường xuyên. Khí chất mạnh mẽ đến mức khiến căn phòng khách vốn quen với sự trống vắng nay bỗng trở nên chật chội.
Mẹ cười, ánh mắt nhìn tôi hơi ngập ngừng.
– Quân, lại đây con. Đây là chú Lâm… Mẹ muốn con làm quen với chú.
Tôi đứng sững ở lối vào, cặp vẫn đeo trên vai. Nhìn người đàn ông ấy, tôi không nói gì.
– Chào con, chú là Lâm – ông ta nói, giọng trầm, rõ ràng. – Chú biết gặp nhau như thế này hơi đột ngột, nhưng chú mong được làm quen với con.
Tôi đặt cặp xuống ghế, vẫn chưa trả lời.
Mẹ bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi. Bàn tay bà có chút run, như sợ tôi phản ứng.
– Mẹ… có điều muốn nói. Chú Lâm và mẹ… đã tìm hiểu một thời gian rồi. Mẹ nghĩ đã đến lúc… bọn mẹ sống cùng nhau. Từ giờ, chú ấy sẽ là người ở bên cạnh mẹ. Là… bố dượng của con.
Tôi quay mặt sang nhìn mẹ. Bà cười gượng, ánh mắt chờ đợi sự đồng ý. Nhưng tôi thì không.
Tôi quay lại nhìn ông ta. – Ông ở đây bao lâu?
– À… chú sẽ… chuyển đến sống cùng mẹ con từ tuần này, nếu con thấy ổn.
– Tôi không thấy ổn – tôi đáp, giọng chát. – Đây là nhà tôi và mẹ. Ông là người lạ.
Mẹ khựng lại, nhưng ông ta – ông Lâm – vẫn giữ nét điềm tĩnh. Ông ấy không giận, cũng không gượng cười lấy lòng. Chỉ gật đầu chậm rãi:
– Ừ, chú hiểu. Nếu là chú năm mười bảy tuổi, có lẽ chú cũng thấy thế.
Tôi nhìn ông, hơi bất ngờ. Người đàn ông này không lên giọng, cũng không tỏ ra đáng thương hay ra vẻ cha dượng kiểu phim truyền hình. Ông chỉ lặng lẽ ngồi đó, đặt một tay lên đùi, tay còn lại xoay xoay chiếc nhẫn bạc mờ trên ngón áp út.
Tôi không biết đó là cố tỏ ra gần gũi, hay đơn giản ông ấy cũng hồi hộp. Nhưng tôi không muốn tìm hiểu.
– Tôi lên phòng – tôi nói nhanh, không nhìn mẹ.
Tôi bước qua ông, mùi nước hoa nam nhàn nhạt thoáng qua khiến tôi khựng lại một giây. Là loại mùi tôi chưa từng thấy trong nhà mình – mạnh, chín chắn, nhưng không hắc. Tôi chẳng hiểu sao mình để ý đến thứ đó.
Cánh cửa phòng đóng sầm. Trong lòng tôi vẫn là một khoảng trống không tên, thứ cảm xúc khó chịu đang âm ỉ như cái bóng dài của bố trên tường – chưa bao giờ phai, và giờ lại có người khác định chen vào.
Tôi nằm xuống giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Người đàn ông tên Lâm ấy… sẽ không thay thế được bố tôi. Dù ông ta có cố gắng đến đâu đi nữa.