Nội dung truyện
Hắn không thèm cởi hết long bào của y, chỉ dùng tay lạnh lùng kéo vạt áo ra và tuột lấy nội khố bằng lụa là của hoàng đế xuống một cách vội vã, để lộ bờ mông trắng nõn như ngọc thạch, vẫn còn hằn lên những dấu tay đỏ thẫm, vết răng và vết hôn của đêm qua. Ánh mắt Tần Vũ tối lại, trong đầu hắn càng khinh miệt, hắn chắc chắn đêm qua hoàng đế đã có một đêm khoái lạc cùng kẻ khác. Trên làn da trắng sứ ấy, gần ngay sát gốc đùi trái, vết bớt đỏ hình trăng khuyết rực rỡ, khiêu gợi đến mức tội lỗi khi bị bao bọc bởi nhiều dấu răng khác nhau.
Ánh mắt Tần Vũ ngỡ ngàng dừng lại ở đó một giây, hơi thở hắn dường như trở nên thô ráp hơn, nhưng ngay lập tức bị ngọn lửa phẫn nộ và chán ghét dập tắt.
Xoạt!
Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, Tần Vũ dùng một tay giữ chặt eo Triệu Thừa Càn, tay kia tháo nhanh thắt lưng da, giải phóng nam căn đã cương cứng vì sự giận dữ và cả một thứ dục vọng mù quáng nào đó. Cánh tay gân guốc của hắn siết chặt, rồi đâm thẳng vào hậu huyệt đang khép hờ, vẫn còn đỏ sưng và ẩm ướt của Triệu Thừa Càn.
— Á… a! — Một tiếng thét đau đớn, kinh hoàng bật ra từ cổ họng Triệu Thừa Càn, ngay lập tức bị chặn lại bởi gối mềm mà hắn dùng tay ép vào miệng y.
Cơn đau xé rách ập đến bất ngờ khiến y co rút cả người, các ngón tay bấu chặt vào lớp đệm giường lụa gấm. Hậu đình vốn đã bị Cố Trọng Hoành khai phá quá độ đêm qua, nay lại bị một vật cứng rắn, thô to khác đột ngột xâm nhập mà không có chút dạo đầu hay chất bôi trơn nào, cảm giác đau rát như bị nung đỏ bằng sắt nóng xé toang. Máu tươi từ những vết rách cũ chưa lành lại rỉ ra, thấm vào tấm lụa vàng rực dưới thân, loang thành những đốm đỏ thẫm đầy tính chất bạo lực.