Màn đêm buông xuống, Tử Cấm Thành chìm trong bầu không khí đặc quánh của sự u linh và những toan tính thầm kín. Tại tẩm cung của Triệu Thừa Càn, ánh nến đỏ lay động trước gió, hắt bóng vị hoàng đế cô độc lên bức bình phong bằng lụa mỏng. Trái tim y đập loạn nhịp, căng thẳng tột độ khi sắp phải thực hiện lời hứa đêm trước với Trấn Viễn Hầu Cố Trọng Hoành.
Triệu Thừa Càn mặc một bộ trường bào màu trắng ngà, tay nắm chặt chiếc quạt ngọc mà y thường dùng khi đọc sách. Ngón tay y siết chặt đến nỗi khớp xương trắng bệch. Trong lòng y như có ngàn vạn con kiến bò, vừa lo âu vừa phẫn nộ, lại pha lẫn một chút… hoảng loạn mà chính y cũng không muốn thừa nhận. Việc phải trao thân cho một kẻ vũ phu như Cố Trọng Hoành khiến y cảm thấy mình thật thất bại.
Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa mật đạo – âm thanh đều đặn, vững chãi, mỗi bước như đạp lên tim y.
Cố Trọng Hoành bước ra.
Hắn không mặc giáp trụ như ban ngày, cũng không khoác quan phục trang nghiêm. Chỉ một chiếc áo bào mỏng màu huyền đen, buộc lỏng ở eo, để lộ lồng ngực rắn chắc phả ra hơi nóng của võ giả. Tóc hắn xõa xuống, vài sợi dính trên trán ướt đẫm mồ hôi, như vừa từ nơi nào chạy đến.
— Bệ hạ chờ thần lâu chưa? — Hắn khẽ cười, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.
Triệu Thừa Càn quay người, cố giữ giọng bình thản: — Ngươi đã có binh quyền, cũng đã có bí mật của trẫm. Sao còn phải ép trẫm đến mức này?
Cố Trọng Hoành khẽ cười, bước từng bước chậm rãi tiến lại gần. Ánh đèn chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm chứa đầy dục vọng chưa được thỏa mãn.
— Ép?— Hắn lặp lại từ đó, giọng đầy mỉa mai, — Bệ hạ nói sai rồi. Đêm nay, thần đến là để… nhắc lại ký ức.
Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay Thừa Càn. Bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của kẻ chinh chiến ma sát với làn da mịn như ngọc của hoàng đế, tạo ra một cảm giác kỳ lạ – vừa đau đớn, vừa kích thích.
— Buông ra!— Thừa Càn giật mạnh tay, nhưng vô vọng.
Cố Trọng Hoành không những không buông, mà còn kéo tay y chạm vào hạ bộ của mình qua lớp vải mỏng. Dưới lớp vải, một vật cứng rắn, nóng hổi và to lớn đến đáng sợ đang sục sôi.
— Ngươi…!— Triệu Thừa Càn mặt đỏ bừng, vừa tức giận vừa xấu hổ.
— Bệ hạ nên biết,— Cố Trọng Hoành cúi xuống, môi gần như chạm vào tai y, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm, — thần là kẻ tham lam. Quyền lực thần muốn, mà bệ hạ… thần cũng muốn.
Hắn dừng lại, đầu lưỡi liếm nhẹ lên nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt Triệu Thừa Càn.
— Hai tháng trước, đêm Trung thu, bệ hạ say rượu dưới đình Nguyệt Hoa… thần được dịp hưởng trọn ‘long ân’.
Giọng hắn trở nên trầm khàn, đầy hoài niệm, — Khi ấy, bệ hạ ôm chặt lấy thần, gọi ‘Tần Vũ’, nhưng cơ thể ngài run rẩy dưới thân thần, những tiếng rên nghẹn ngào ấy… khiến thần mãi không quên.
Triệu Thừa Càn toàn thân cứng đờ.
Những mảnh ký ức vỡ vụn đột nhiên ghép lại thành bức tranh hoàn chỉnh: mùi rượu nồng, ánh trăng lạnh, một thân hình cao lớn ôm chặt mình, những cái ôm mạnh mẽ đến nghẹt thở, tiếng thì thầm trầm khàn bên tai…
Giọng nói ấy … không… không phải Tần Vũ.
Là giọng của hắn.
— Không… không thể…— Triệu Thừa Càn lắp bắp, mặt tái nhợt, — Trẫm… trẫm không hề biết…
— Bệ hạ không biết,— Cố Trọng Hoành gật đầu, tay vẫn giữ chặt cổ tay y, — nhưng thân thể của bệ hạ thì biết rất rõ.
Hắn đột ngột ép y lùi dần về phía cửa sổ cạnh long sàng, nơi ánh trăng mờ ảo rọi vào làm nổi bật làn da trắng như sứ của hoàng đế qua lớp trường bào mỏng.
— Đêm nay, thần sẽ để bệ hạ nhớ lại… từng chi tiết.
Không để y kịp phản kháng, Cố Trọng Hoành quỳ xuống trước mặt vị thiên tử. Tay hắn tháo bỏ thắt lưng ngọc của y, để trường bào trượt xuống sàn đất, phát ra tiếng xào xạc nhẹ.
Khi thân thể trắng nõn của Triệu Thừa Càn lộ ra dưới ánh trăng, Cố Trọng Hoành thở dốc một hơi. Hắn đưa tay chạm vào nam căn nhỏ nhắn, thanh tú của y – đang trong trạng thái nửa cứng nửa mềm vì sợ hãi và… kích thích.
— Đẹp quá, — hắn thì thầm, rồi không chần chừ, ngậm lấy nó vào khoang miệng nóng ấm của mình.
— Ưm… a…!— Triệu Thừa Càn thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ vụn, tay vô thức nắm lấy tóc Cố Trọng Hoành.
Kỹ thuật của hắn thật sự quá điêu luyện. Khác hẳn với sự vụng về, thô bạo của Tần Vũ trong những lần họ từng thân mật, Cố Trọng Hoành biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể y. Đầu lưỡi hắn linh hoạt xoay quanh quy đầu nhạy cảm, thỉnh thoảng dùng răng cắn nhẹ vào thân nhục, khiến Thừa Càn run rẩy từng hồi.
— Ha… Trấn Viễn Hẫu… ngươi to gan… dừng lại…— Y nức nở, nhưng đôi chân đã mềm nhũn, đầu gối khép không chặt.
Cố Trọng Hoành không những không dừng, mà còn dùng tay xoa bóp hai hòn ngọc của y, ngón tay ấn nhẹ vào vùng phía sau, khiến Triệu Thừa Càn rên lên một tiếng the thé.
— Bệ hạ nói dối,— hắn tạm thời nhả ra, nhìn lên gương mặt đỏ bừng vì khoái cảm của hoàng đế, — thân thể của ngài đang nói rằng ngài muốn tiếp tục.”
Rồi hắn lại cúi xuống, lần này hút mạnh hơn, đồng thời hai ngón tay luồn vào khe mông, tìm đến hậu huyệt đang co thắt nhẹ.
— Không! Nơi đó… bẩn…— Thừa Càn kinh hoảng, cố gắng đẩy hắn ra.
— Không bẩn,— Cố Trọng Hoành nói, giọng đầy dục vọng, — nơi này của bệ hạ… thật sự rất đẹp.
Hắn đứng dậy, xoay người hoàng đế lại, ép y cúi người tựa lên bàn trà gỗ bên cửa sổ. Tư thế khuất nhục khiến Triệu Thừa Càn muốn chết đi sống lại – mông y cao ngỏng lên, hậu huyệt lộ ra hoàn toàn dưới ánh trăng.
— Đừng… đừng nhìn…— Y khóc lóc, nước mắt rơi xuống mặt bàn gỗ.
Cố Trọng Hoành không trả lời, mà bắt đầu một cuộc “thám hiểm” đầy nhục dục. Đầu lưỡi hắn liếm láp từ gáy, dọc theo sống lưng gầy guộc xuống tận vùng thắt lưng, rồi dừng lại ở vết bớt đỏ hình trăng khuyết bên gốc đùi.
— Vết bớt này, — hắn thì thầm, dùng môi hôn lên đó, — đêm ấy, thần đã hôn nó không biết bao nhiêu lần.
Triệu Thừa Càn rùng mình. Ký ức ập về: trong cơn say, có ai đó đã say sưa hôn lên vết bớt này, tiếng thì thầm “đẹp quá” vang bên tai…
Là hắn. Toàn bộ đều là hắn.
Hầu gia dùng đôi bàn tay to lớn bóp mạnh lấy hai cánh mông trắng sứ, tròn trịa, ép chúng tách ra để lộ hậu huyệt hồng nhạt đang co thắt vì hưng phấn sinh lý. Hắn vùi mặt vào đó, dùng lưỡi khuấy động nhục bích chật hẹp.
— Ưm… a… đừng…!— Triệu Thừa Càn rên rỉ, tay bám chặt vào mép bàn, móng tay cào xước lớp sơn mài.
Lưỡi của Cố Trọng Hoành linh hoạt xâm nhập, liếm sạch những dịch thể bôi trơn đang bắt đầu rỉ ra. Cảm giác ẩm ướt, nóng bỏng khiến Thừa Càn điên cuồng – y vừa muốn trốn chạy, vừa muốn được nhiều hơn.
— Phía sau của bệ hạ, — Cố Trọng Hoành thở dốc nói, — quả thực là cực phẩm. Đêm ấy, khi thần lần đầu tiên xâm nhập, nó đã ôm chặt lấy thần như không muốn buông.
Ngươi… ngươi đừng nói nữa…— TriệuThừa Càn nức nở, hạ thể lại lần nữa phản bội y – nam căn của y đã cứng ngắt, rỉ ra chất dịch trong suốt.
Cố Trọng Hoành cảm nhận được sự thay đổi. Hắn đứng dậy, để thân hình cao lớn áp sát vào lưng Triệu Thừa Càn. Một tay hắn vòng qua eo y, nắm lấy nam căn đang cương cứng, bắt đầu xoa bóp theo nhịp.
— Bệ hạ xem,— hắn thì thầm bên tai y, — thân thể của ngài thành thật hơn lời nói nhiều.
Tay kia của hắn luồn xuống dưới, hai ngón tay thô dài xâm nhập vào hậu huyệt đã được làm ẩm ướt. Chúng ma sát với điểm nhạy cảm sâu bên trong, khiến Thừa Càn rên lên một tiếng the thé.
— A… đừng chạm… ở đó…— Y nức nở, toàn thân run rẩy.
— Ở đâu? Chỗ này sao?— Cố Trọng Hoành cố ý ấn mạnh hơn, đồng thời tay trước cũng tăng tốc xoa bóp, — Đêm ấy, khi thần chạm vào đây, bệ hạ đã rên rất dâm đãng…
— Không… ta không có…— Triệu Thừa Càn phủ nhận, nhưng cơ thể y đang đạt đến cực điểm.
Khi hai tay của Cố Trọng Hoành đồng thời kích thích điểm dâm và quy đầu, Triệu Thừa Càn không thể kìm nén được nữa. Y rên lên một tiếng dài, thân thể căng cứng, tinh dịch phóng ra trắng đục, bắn đầy lên mặt bàn gỗ và tay Cố Trọng Hoành.
Cơ thể y thoát lực hoàn toàn, ngã quỵ vào vòng tay của Cố Trọng Hoành. Hắn ôm lấy y, nhẹ nhàng đặt y nằm lên long sàng.
— Bệ hạ,— hắn nói, giọng đột nhiên dịu dàng khác thường, — đêm nay mới chỉ bắt đầu.
Triệu Thừa Càn mở mắt, nhìn lên gương mặt góc cạnh đang nhìn mình chằm chằm. Trong mắt hắn, ngoài dục vọng, còn có một thứ tình cảm phức tạp mà y không thể hiểu nổi.
— Vì sao…— y khàn giọng hỏi, — vì sao ngươi muốn hành hạ trẫm đến thế?
Cố Trọng Hoành im lặng một lúc, tay vuốt nhẹ lên má y.
— Bệ hạ hiểu lầm ta rồi,— hắn nói, từng chữ rõ ràng, — đêm ấy, khi bệ hạ ôm chặt thần, nhưng lại gọi tên kẻ khác, thần đã biết mình muốn gì.
Hắn cúi xuống, hôn lên môi Thừa Càn – lần đầu tiên một nụ hôn thật sự, không phải cưỡng ép.
— Thần muốn bệ hạ,— hắn thì thầm giữa hai đôi môi, — không chỉ thân thể, mà còn cả trái tim.
Triệu Thừa Càn trợn mắt, trong lòng dâng lên một cơn sóng cảm xúc hỗn độn. Y muốn phản bác, muốn chửi mắng, muốn đẩy hắn ra…
Trong ánh trăng mờ ảo, chiếu trên hai thân thể quấn chặt lấy nhau ngay gần cửa sổ. Tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm hòa thành một bản nhạc dâm dục đầy mâu thuẫn.
— Giường… đi lên giường. Đừng ở đây! — Sau một hồi va chạm, Triệu Thừa Càn khàn giọng nói, mặt quay đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy dục vọng của hắn.
Cố Trọng Hoành cười, một tiếng cười đắc ý. Hắn bế thốc Triệu Thừa Càn lên – động tác nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, khiến vị hoàng đế kinh ngạc thốt lên một tiếng nhỏ.
— Ngươi… buông trẫm xuống!
— Hãy để thần phục vụ bệ hạ.— Cố Trọng Hoành nói, bước những bước dài về phía long sàng.
Màn trướng buông xuống, cách ly thế giới bên ngoài. Trong không gian chật hẹp này, chỉ còn lại hai người, hơi thở và mùi đàn hương nồng nặc. Hắn ngồi dựa lưng vào thành giường, đặt Thừa Càn ngồi lên đùi mình, đối diện với hắn. Chân của Triệu Thừa Càn tự nhiên quấn lấy eo hắn, tư thế này khiến hậu huyệt còn ướt át của y lộ ra hoàn toàn.
— Ngươi… muốn làm gì?— Thừa Càn hỏi, giọng có chút lo lắng.
Cố Trọng Hoành không trả lời, hắn một tay giữ eo y, tay kia cởi nốt lớp nội y cuối cùng. Thân hình trắng nõn, thon dài của hoàng đế hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn lung linh.
— Thật đẹp…— hắn thì thầm, ngón tay chạm lên vết bớt đỏ hình trăng khuyết ở gốc đùi.
Thừa Càn cắn môi, không trả lời. Nhưng cơ thể y run lên nhẹ khi ngón tay của hắn chạm vào vết bớt.
Cố Trọng Hoành tháo dải lưng của mình, để vật đã cương cứng từ lâu bật ra. Thứ đó to lớn, gân guốc, màu nâu sẫm, đầu vật to bằng quả mận, tỏa ra hơi nóng hầm hập, run nhẹ theo nhịp tim của chủ nhân.
Triệu Thừa Càn nhìn thứ đó, mắt mở to, sắc mặt tái đi. Y từng thấy nam căn của Ảnh Nhất, nhưng so với thứ trước mắt, thật khác một trời một vực.
— Đừng sợ,— Cố Trọng Hoành vỗ nhẹ lên mông y, — thần sẽ làm cho ngài thích nó.
Hắn lấy ra một lọ dầu hương nhỏ – thứ thường dùng trong hậu cung cho các phi tần. Hắn đổ một ít lên tay, sau đó dùng ngón tay đã ướt dầu thơm nhẹ nhàng xoa lên hậu huyệt vẫn đang khép chặt của Triệu Thừa Càn.
— Ưm…— Thừa Càn rên lên một tiếng, người co rúm lại.
Ngón tay thô ráp của Cố Trọng Hoành xoay tròn bên ngoài, sau đó từ từ ấn vào. Lỗ nhỏ chật hẹp dần dần mở ra, nuốt lấy ngón tay.
— Thư giãn đi,— hắn thì thầm bên tai y, — bệ hạ càng căng thẳng sẽ càng đau.
Thừa Càn thở sâu, cố gắng thả lỏng cơ thể. Nhưng khi ngón tay thứ hai cũng chui vào, y vẫn chưa thể hoàn toàn làm quen dù trước đó đã được hắn dùng lưỡi khuếch trương.
Cố Trọng Hoành kiên nhẫn mở rộng, ngón tay uốn cong, chờ cho hoàng đế dẫn quen với sự xâm nhập. Hắn cầm lấy nam căn của mình, chà xát đầu vật lên hậu huyệt ướt át của Triệu Thừa Càn.
— Hoàng thượng,— giọng hắn trầm xuống, đầy sự thúc ép, — ngài hãy tự mình đưa vào đi. Để thần lấp đầy ngài.
Thừa Càn nhìn vật to lớn đáng sợ trước mắt, lòng y vừa kinh hãi vừa có một sự thôi thúc không thể gọi tên. Y cắn răng, run rẩy đưa tay ra, cầm lấy nam căn nóng hổi, gân guốc của Cố Trọng Hoành. Da thịt ở đó căng bóng, mạch đập rõ ràng dưới tay y.
Y hướng quy đầu về phía hậu huyệt đang mấp máy, co bóp của mình. Khi vật cứng rắn vừa chạm vào nhục bích, cảm giác trướng đầy lập tức ập tới, khiến y thở dốc.
— Từ từ,— Cố Trọng Hoành vỗ nhẹ lên eo y, — thả lỏng.—
Thừa Càn nhắm mắt, từ từ hạ người xuống. Quy đầu to lớn từ từ ép vào lỗ nhỏ, nong rộng nó ra từng chút một. Cảm giác bị xâm chiếm, bị chiếm đoạt khiến nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.
Khi quy đầu vừa vào được một đoạn, Triệu Thừa Càn đau đến mức định nhổm dậy từ bỏ. — Không… không được… quá to…
Nhưng Cố Trọng Hoành đã lường trước, hắn tàn nhẫn giữ chặt lấy hông y, dùng lực nhấn mạnh xuống.
“Sực!”
Một tiếng động ẩm ướt vang lên. Nam căn khổng lồ trong tích tắc nhồi đầy toàn bộ tiểu huyệt, đâm xuyên qua tầng tầng lớp lớp cơ nhục cho đến khi lút tận gốc, tinh hoàn đập mạnh vào mông Thừa Càn.
— A——!— Triệu Thừa Càn nấc nghẹn một tiếng thét, đôi mắt mở to trân trối, hơi thở dường như ngưng trệ. Cảm giác bị lấp đầy một cách cường ngạnh này khiến y vừa thấy nhục nhã vừa thấy một luồng điện cực khoái chạy dọc sống lưng, xương cột sống như tê liệt.
Cố Trọng Hoành cũng rên lên một tiếng trầm thấp. Hậu huyệt của Triệu Thừa Càn chật hẹp, ấm nóng, co bóp kịch liệt, mút chặt lấy hắn như thể không muốn buông rời.
— Thật chặt…— hắn thở dốc, — bệ hạ phía dưới… thật biết mút.
— Ngươi… im đi!— Thừa Càn mặt đỏ bừng, nhưng câu nói bị cắt ngang bởi một cú thúc mạnh.
Cố Trọng Hoành không cho y thời gian thích nghi, hắn bắt đầu xoay hông, thúc ngược từ dưới lên với tốc độ kinh người. Mỗi lần rút ra đều đến gần hết, mỗi lần đâm vào đều lút tận gốc.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm thịt xương vang lên dồn dập hòa cùng tiếng nước nhớp nháp của dịch thể tình dục bị ép ra ngoài. Mùi hương đàn hương hòa với mùi dâm tình lan tỏa trong màn trướng.
— Á… không… Cố Trọng Hoành… chậm lại… trẫm… trẫm hỏng mất… ha…— Thừa Càn khóc lạc giọng, đầu y tựa vào vai hắn, đôi tay bám chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của Hầu gia, mười ngón tay trắng nõn cắm sâu vào da thịt.
Cố Trọng Hoành như một con thú hoang được thả về rừng, hắn tận lực chiếm lấy khoang chứa ấm nóng, chật chẹp của Triệu Thừa Càn. Hắn thay đổi góc độ, tìm kiếm điểm nhạy cảm đó.
Đột nhiên, Thừa Càn giật mình, toàn thân co cứng. — Chỗ đó! Đừng… đừng đâm chỗ đó!
Nhưng Cố Trọng Hoành đã tìm thấy. Hắn cười đắc ý, mỗi lần thúc vào đều nhắm thẳng vào điểm đó.
— A! A! Không… dừng lại… ta xin ngươi…— Thừa Càn khóc lóc van xin, nhưng cơ thể y lại phản bội tiếng nói – hậu huyệt co bóp mạnh hơn, nước dâm dịch chảy ra nhiều hơn, thậm chí nam căn nhỏ của y cũng cương cứng, đập nhẹ vào bụng Cố Trọng Hoành.
— Ngài thấy không?— Cố Trọng Hoành gầm nhẹ, đâm mạnh một cú khiến vị hoàng đế ưỡn người ra sau, — phía dưới của ngài thích thần đến thế này cơ mà! Nó mút chặt lấy thần, không muốn thần rút ra!”
— Ngươi… đồ vô lại!— Triệu Thừa Càn mắng, nhưng giọng nói yếu ớt, đứt quãng vì những cú thúc.
Cố Trọng Hoành đột nhiên đổi tư thế. Hắn đặt Thừa Càn nằm xuống, nâng hai chân y lên, để hậu huyệt lộ ra hoàn toàn. Tư thế này càng sâu hơn.
— Không… tư thế này… đồ vô lại…— TriệuThừa Càn che mặt, không dám nhìn.
Nhưng Cố Trọng Hoành kéo tay y ra, ép y nhìn vào mắt hắn. — Nhìn đi, nhìn xem thần đang chiếm đoạt ngài như thế nào.
Hắn bắt đầu đâm nhanh hơn, mạnh hơn. Tiếng va chạm trở nên liên tục, như trống trận.
Triệu Thừa Càn hoàn toàn mất kiểm soát. Y rên rỉ, khóc lóc, van xin, nhưng cơ thể y lại đón nhận nhiệt tình hơn. Cực khoái tích tụ nhanh chóng, như núi lửa sắp phun trào.
— Thần sắp… sắp ra rồi,— Cố Trọng Hoành thở hổn hển, — bệ hạ cũng cùng thần với nhé.
— Không… ta không muốn…— Triệu Thừa Càn lắc đầu, nhưng Cố Trọng Hoành đã nắm lấy nam căn nhỏ của y, xoa bóp mạnh.
Cùng lúc đó, hắn đâm một cú cực sâu, đầu vật như chạm đến tận ruột gan.
— A——————!— Thừa Càn thét lên một tiếng dài, toàn thân run rẩy như lá mùa thu. Một tia trắng bắn ra từ nam căn của y, bắn lên ngực và mặt. Cùng lúc đó, hậu huyệt co bóp điên cuồng.
Cảm giác đó khiến Cố Trọng Hoành cũng không thể nhịn được nữa. Hắn đâm thêm vài cú cuối cùng, rồi phóng thích toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể Thừa Càn.
— Ưm…— hắn rên lên một tiếng thoả mãn, gục xuống người y.
Hai người nằm đó, thở hổn hển. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở và mùi tình dục nồng nặc.
Sau một hồi lâu, Cố Trọng Hoành mới rút ra nhẹ nhàng. Một dòng tinh dịch màu trắng đục chảy ra từ hậu huyệt của Triệu Thừa Càn, nhỏ xuống tấm trải giường màu vàng.
Triệu Thừa Càn nằm bất động, mắt nhìn lên trần màn trướng, nước mắt lặng lẽ chảy xuống thái dương. Y cảm thấy nhục nhã, nhưng đồng thời, cơ thể y lại cảm thấy một sự thỏa mãn chưa từng có.
Cố Trọng Hoành nằm xuống bên cạnh, ôm lấy y. — Thần làm bệ hạ đau à?
— ..Ừm.—
Hắn khẽ hôn lên đỉnh đầu y. “Lần sau thần sẽ chú ý.”
Triệu Thừa Càn không nói gì. Y nhắm mắt, trong lòng là một mớ hỗn độn.
Đêm nay, y không chỉ bị chiếm đoạt thân thể, mà còn bị đánh thức những dục vọng nguyên thủy nhất. Y ghét Cố Trọng Hoành, ghét sự uy hiếp của hắn, nhưng đồng thời, y không thể phủ nhận khoái cảm mà hắn mang lại.
Và điều đó khiến y càng thêm nhục nhã.
Bên ngoài cửa sổ, trăng đã lên cao. Một đêm dài vừa kết thúc, nhưng cuộc giằng co giữa hai người, có lẽ mới chỉ bắt đầu.
Cố Trọng Hoành ôm chặt Thừa Càn hơn, thì thầm vào tai y: — Bệ hạ, tháng sau, thần sẽ lại đến.
Triệu Thừa Càn khẽ run lên, nhưng không đẩy ra. Y chỉ im lặng, để mặc cho giấc mộng đen kịt nuốt chửng mình.
Trong giấc mơ, y vẫn nghe thấy tiếng thở hổn hển của mình, và giọng nói trầm thấp của Cố Trọng Hoành: — Ngài thấy không? Ngài cũng thích nó mà.