Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 7 - Cận Vệ Vô Tình
Prev
Next

Ánh bình minh mỏng manh lách qua những lớp sương mù dày đặc của kinh thành, rọi xuống những mái ngói lưu ly của Tử Cấm Thành một màu vàng nhạt buồn bã. Buổi chầu sớm diễn ra trong không khí căng thẳng cực độ khi các văn quan không ngừng công kích việc Trấn Viễn Hầu nán lại kinh kỳ, còn võ tướng lại ngấm ngầm ủng hộ sự ngạo mạn của Cố Trọng Hoành.

Triệu Thừa Càn ngồi trên ngai vàng, long bào nặng nề khiến mỗi một chuyển động nhỏ đều gây sức ép khiến hạ thể truyền đến cảm giác trướng rát, âm ỉ đau đớn – dấu vết của cuộc hoan lạc cuồng nhiệt với Cố Trọng Hoành đêm qua. Thế nhưng, trong cơn say mông lung ấy, Triệu Thừa Càn vẫn đinh ninh kẻ chiếm hữu mình, kẻ đã dùng sự nóng bỏng tột cùng để lấp đầy y, chính là Tần Vũ. Y tưởng rằng sự tuyệt tình của gã cận vệ đã tan chảy dưới men rượu đêm qua, tưởng rằng nụ hôn nồng cháy và những cú thúc mãnh liệt kia là lời hồi đáp cho tình yêu thầm kín bấy lâu.

Khi bãi triều, Triệu Thừa Càn mệt mỏi trở về tẩm cung. Bước chân y hơi lảo đảo, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt dường như sẫm lại vì thiếu ngủ và lao lực. Cảm giác nhớp nháp, trướng đầy và đau rát từ hậu đình cứ âm ỉ dội lên từng đợt, nhắc nhở y về những gì đã xảy ra đêm qua.

— Tần Vũ, vào đây.

Y khẽ gọi. Tần Vũ bước vào, vẫn với bộ y phục đen tuyền bó sát cơ thể săn chắc, gương mặt cương nghị không chút cảm xúc. Hắn quỳ xuống, nhưng sự cách biệt nghìn trùng trong ánh mắt hắn khiến tim Thừa Càn thắt lại.

— Bệ hạ có chỉ thị gì? — Giọng hắn trầm đục, xa xăm.

— Đêm qua… ngươi vất vả rồi. — Giọng y nhỏ dần, ngập ngừng. — Trẫm… trẫm thấy người hơi khó chịu. Dưới này… — Y ngừng lại, chân hơi mở ra, mặt ửng hồng, — ngươi giúp trẫm… tẩy rửa một chút được không?

Y cố gắng khiến lời nói nghe như một mệnh lệnh bình thường, nhưng giọng điệu lại lộ ra sự yếu đuối, thậm chí là van nài. Y muốn mượn cớ này để xích lại gần hắn, muốn đôi bàn tay thô ráp vì luyện kiếm ấy chạm vào mình một lần nữa với sự dịu dàng mà y hằng mơ tưởng.

Thế nhưng, trong tai Tần Vũ, lời đề nghị ấy chẳng khác nào một sự sỉ nhục. Lại một lần nữa vị hoàng đế này sau khi được hắn “thị tẩm” thì đã nghiện mùi vị đàn ông, giờ lại dùng cách này để khiêu gợi hắn thực hiện những hành vi dâm loàn ngay giữa ban ngày ban mặt. Sự khinh bỉ dâng cao trong lồng ngực hắn.

Hắn mím chặt môi, đường gân xanh trên trán nổi lên.

— Bệ hạ quả thực là người biết tận dụng thời gian. — Tần Vũ cười nhạt, nụ cười tràn đầy vẻ mỉa mai, lạnh lẽo hơn cả gió mùa đông thổi qua khe cửa. — Được, thần sẽ giúp ngài “tẩy rửa”.

Chưa kịp để Triệu Thừa Càn phản ứng, Tần Vũ đã bước nhanh tới long sàn. Hắn không còn giữ thái độ cung kính, một tay thô bạo đẩy Triệu Thừa Càn nằm sấp xuống đệm lụa mềm. Triệu Thừa Càn bàng hoàng, ngực y đập thình thịch, y định xoay người lại giải thích rằng y chỉ đơn thuần cần hắn lau rửa, nhưng Tần Vũ không cho y cơ hội.

— Khoan… Tần Vũ, ta… — Lời nói của y bị dập tắt.

Hắn không thèm cởi hết long bào của y, chỉ dùng tay lạnh lùng kéo vạt áo ra và tuột lấy nội khố bằng lụa là của hoàng đế xuống một cách vội vã, để lộ bờ mông trắng nõn như ngọc thạch, vẫn còn hằn lên những dấu tay đỏ thẫm, vết răng và vết hôn của đêm qua. Ánh mắt Tần Vũ tối lại, trong đầu hắn càng khinh miệt, hắn chắc chắn đêm qua hoàng đế đã có một đêm khoái lạc cùng kẻ khác. Trên làn da trắng sứ ấy, gần ngay sát gốc đùi trái, vết bớt đỏ hình trăng khuyết rực rỡ, khiêu gợi đến mức tội lỗi khi bị bao bọc bởi nhiều dấu răng khác nhau.

Ánh mắt Tần Vũ ngỡ ngàng dừng lại ở đó một giây, hơi thở hắn dường như trở nên thô ráp hơn, nhưng ngay lập tức bị ngọn lửa phẫn nộ và chán ghét dập tắt.

Xoạt!

Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, Tần Vũ dùng một tay giữ chặt eo Triệu Thừa Càn, tay kia tháo nhanh thắt lưng da, giải phóng nam căn đã cương cứng vì sự giận dữ và cả một thứ dục vọng mù quáng nào đó. Cánh tay gân guốc của hắn siết chặt, rồi đâm thẳng vào hậu huyệt đang khép hờ, vẫn còn đỏ sưng và ẩm ướt của Triệu Thừa Càn.

— Á… a! — Một tiếng thét đau đớn, kinh hoàng bật ra từ cổ họng Triệu Thừa Càn, ngay lập tức bị chặn lại bởi gối mềm mà hắn dùng tay ép vào miệng y.

Cơn đau xé rách ập đến bất ngờ khiến y co rút cả người, các ngón tay bấu chặt vào lớp đệm giường lụa gấm. Hậu đình vốn đã bị Cố Trọng Hoành khai phá quá độ đêm qua, nay lại bị một vật cứng rắn, thô to khác đột ngột xâm nhập mà không có chút dạo đầu hay chất bôi trơn nào, cảm giác đau rát như bị nung đỏ bằng sắt nóng xé toang. Máu tươi từ những vết rách cũ chưa lành lại rỉ ra, thấm vào tấm lụa vàng rực dưới thân, loang thành những đốm đỏ thẫm đầy tính chất bạo lực.

— Ưm… Tần Vũ… dừng lại… — Giọng y nghẹn ngào, nước mắt trào ra từ khóe mắt, làm ướt đẫm nốt ruồi mỹ nhân sát đuôi mắt trái. — Trẫm không phải ý đó… ta chỉ cần ngươi lau rửa thôi… ưm… a…

Đôi tay gầy guộc của y bám chặt lấy thành giường gỗ đàn hương đến mức móng tay trắng bệch bật máu, để lại những vệt đỏ trên lớp sơn bóng. Nhưng Tần Vũ hoàn toàn phớt lờ những lời biện giải đầy đau đớn của y. Trong tai hắn lúc này, đó chỉ là những lời nói dối trắng trợn, là trò diễn xuất dâm đãng của một kẻ ham muốn vô độ.

Hắn chỉ tập trung vào việc phát tiết sự phẫn nộ và cả khoái cảm thô bạo đang dâng trào trong cơ thể. Mỗi cú thúc mạnh mẽ của hắn đều mang theo sự căm ghét tột cùng, hắn muốn dùng sự thô bạo này để trừng phạt kẻ đang lạm dụng quyền lực và nhục dục kia. Nam căn to dài, nóng hổi của hắn ma sát điên cuồng với vách thành hậu huyệt vốn đang sưng tấy, nóng rát, tạo nên những tiếng nước “chép chép”, “rột rạt” ghê rợn – đó là âm thanh của máu, dịch thể và sự xâm lược tàn nhẫn.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng thịt va chạm thô bạo, mỗi lần hông hắn đập mạnh vào bờ mông trắng nõn của hoàng đế, lại phát ra âm thanh đầy nhục cảm và bạo lực, vang dội khắp căn nội điện vắng lặng, hòa với tiếng thở gấp gáp, hổn hển của cả hai.

Triệu Thừa Càn bị thúc đến mức đầu óc quay cuồng, ý thức mơ hồ. Y cảm nhận được sự ma sát thô ráp của lớp da nam căn Tần Vũ với những vết rách nhạy cảm bên trong mình, một sự đau đớn thể xác hòa quyện với nỗi đau tinh thần tột độ, nhưng nghịch lý thay, từ sâu thẳm cơ thể bị kích thích quá độ, một luồng khoái cảm tàn nhẫn vẫn âm ỉ trỗi dậy, khiến toàn thân y không ngừng run rẩy, co giật.

— Ngài không phải rất thích sao? — Tần Vũ gầm lên tiếng trầm thấp, đầy châm chọc, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Triệu Thừa Càn. Đôi mắt cương trực giờ chỉ có sự chán ghét và khinh miệt.

— Cái nơi này… — Hắn dùng tay xoa mạnh lên bờ mông đang run rẩy, — lỏng lẻo thế này, chứa đầy thứ dơ bẩn của người khác thế này, còn giả vờ từ chối, còn mời gọi ta “tẩy rửa” làm gì? Ở đây bẩn thỉu bốc mùi như vậy, quả thực nên được tẩy rửa!

Lời lẽ thô tục, khiêu dâm và sỉ nhục như những mũi kim đâm sâu vào tim Triệu Thừa Càn. Y muốn hét lên, muốn giải thích, nhưng tất cả chỉ biến thành những tiếng rên đứt quãng, yếu ớt:

— Ha… a… không phải… Tần Vũ… xin ngươi… nghe trẫm nói… ta thực không có ý đó…

Nhưng Tần Vũ đã không muốn nghe. Hắn nắm chặt lấy hông Thừa Càn, tăng tốc độ và lực đạo. Mỗi lần rút ra gần hết, để lại khoảng trống lạnh lẽo và trống trải, rồi lại đột ngột đâm lút cán vào sâu tận cùng nhục bích. Sự va chạm mạnh mẽ giữa quy đầu nóng hổi, căng tròn và điểm sâu nhất, nhạy cảm nhất trong hậu đình khiến Triệu Thừa Càn giật nảy người, một tiếng rên the thé, mang theo hơi thở đứt đoạn bật ra:

— Ư… a! Đừng… chạm… chỗ đó…

Đó là điểm nhạy cảm của y, cực kỳ yếu ớt. Mỗi lần bị đánh trúng, toàn thân y như bị điện giật, khoái cảm tội lỗi ùa lên dù tâm trí đang tràn ngập đau khổ và tuyệt vọng, nam căn nhỏ nhắn của Triệu Thừa Càn cũng dần ngóc đầu trước sự kích thích thô bạo này.

Chỉ sau nửa khắc hành lạc vô tình, vô hồn như sự trừng phạt, Tần Vũ cảm thấy căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Hắn gồng cứng toàn thân, hai tay như gọng kềm siết chặt eo Thừa Càn đến mức để lại vết hằn đỏ, rồi phát ra một tiếng rên gầm nhỏ từ sâu trong cổ họng.

— Ừm! — Hắn dồn toàn lực, đâm sâu tối đa, rung lên từng đợt.

Những dòng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng như nham thạch được bắn mạnh vào sâu tận cùng hậu huyệt đang nát tan, đầy thương tích của hoàng đế. Cảm giác tràn đầy, nóng rực và… nhục nhã ấy khiến Triệu Thừa Càn rùng mình, một tiếng khóc nấc bật ra.

Ngay lập tức, như tránh né thứ gì ô uế, Tần Vũ rút ra nhanh chóng, không chút lưu luyến. “Xoạt” một tiếng, nam căn hắn rời khỏi thân thể hoàng đế, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và cảm giác trống rỗng đau đớn, dịch thể lập tức trào ra theo lỗ hổng bị bỏ lại. Hắn lạnh lùng kéo lên quần áo, thắt lại đai lưng, mọi động tác nhanh gọn, dứt khoát, không để lại một chút hơi ấm hay dấu vết dịu dàng nào.

Triệu Thừa Càn nằm bất động trên giường, như một con rối vô tri, vỡ nát. Long bào xộc xệch, vén cao để lộ phần lưng trắng ngần đầy vết hằn đỏ và mồ hôi lạnh, đôi chân trần trụi, mảnh khảnh vẫn còn run rẩy mở rộng, không cách nào khép lại. Phía trước, nam căn non yếu của y vẫn cứng rắn một cách vô lý vì khoái cảm sinh lý bị khơi gợi nửa vời trong cơn bạo hành, nhưng chủ nhân của nó thì đã kiệt quệ. Hậu huyệt bị vô tình khai mở lần nữa, giờ đây dịch hỗn hợp của hai nam nhân – máu, tinh dịch cũ và mới – không ngừng rỉ ra, chảy nhầy nhụa, ấm nóng xuống đùi trong thấm ướt cả tấm lụa quý giá dưới thân.

Tần Vũ đứng bên giường, nhìn cảnh tượng ấy, trong mắt lóe lên một tia phức tạp khó nắm bắt, nhưng chỉ trong nháy mắt lại bị lớp băng giá dày đặc che phủ. Hắn cúi xuống, nhặt tấm chăn bằng lông chồn dưới đất – giờ đã lạnh ngắt – phủ vội lên hạ thể đang run nhẹ của Triệu Thừa Càn. Hành động không chút dịu dàng, như che đậy một thứ gì đó đáng xấu hổ.

— Thần đã xong nhiệm vụ thưa Bệ hạ. — Giọng nói của hắn vang lên, xa cách, lạnh lùng đến mức khiến không khí trong điện càng thêm băng giá. — Xin phép được lui ra.

Không đợi bất kỳ mệnh lệnh hay phản ứng nào, Tần Vũ quay người, bước đi nhanh chóng. Vạt áo đen của hắn hòa vào bóng tối nơi cửa điện, rồi biến mất. Chỉ còn lại tiếng bước chân vội vã nhưng dứt khoát, xa dần, xa dần như đang trốn chạy… cho đến khi tất cả chìm vào im lặng.

Cửa tẩm cung đóng sập lại. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm.

Trong nội điện trống trải, chỉ còn lại mùi hương của dục vọng, máu tanh và sự tuyệt vọng. Triệu Thừa Càn nằm dưới tấm chăn lạnh, thân thể đau đớn, tâm hồn tê dại. Y nhắm mắt lại, hai hàng lệ nóng hổi lặng lẽ trào ra, thấm vào gối lụa.

Hận ư? Có lẽ.
Thương ư? Không dám.
Giải thích? Đã không còn cơ hội.

Dù bị tàn nhẫn chà đạp trong đau đớn, cơ thể Triệu Thừa Càn vẫn là bị dấy lấy dục vọng thuần tuý nhất. Y khó khăn lật người, để hiện ra dưới thân là nam căn đang cương trướng, chưa thể xuất ra khiến y khó chịu đến phát điên.

Trong làn nước mắt mờ ảo, bàn tay run rẩy của vị Hoàng đế cao quý chậm rãi với xuống dưới. Từ ngăn kéo bí mật đầu giường, y lấy ra một vật – một khối ngọc thế màu xanh biếc, được mài nhẵn nhụi, to bằng cổ tay, lạnh buốt như băng.

Y hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt, đưa đầu ngọc lạnh lẽo áp vào huyệt đạo còn đang mở rộng, rỉ máu và dịch thể của chính kẻ xâm phạm.

— Ưm…— Một tiếng rên rỉ đau đớn pha lẫn khoái cảm bật ra từ kẽ răng. Cảm giác lạnh buốt xâm nhập khiến toàn thân y run lên, nhưng rồi nhanh chóng bị sự ma sát thô bạo lấn át. Y tự mình đẩy khối ngọc vào sâu, tìm kiếm một cách điên cuồng và tuyệt vọng điểm nhạy cảm sâu bên trong.

Mỗi lần đâm vào, y lại nhắm mắt tưởng tượng đó là bàn tay nóng hổi, sự dịu dàng hiếm hoi của Tần Vũ. Nhưng độ cứng và hàn khí của ngọc thạch, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn, đánh thức y về thân phận cô độc vĩnh viễn trên đỉnh cao quyền lực. Nước mắt như mưa, ướt đẫm gối lụa. Y dùng hết sức xoay chuyển, cọ xát khối ngọc, cố gắng đuổi theo một đỉnh cao giả tạo.

—Ha… a… Tần… Tần Vũ…— Trong tiếng nấc nghẹn ngào, tên hắn bị y gọi ra như một câu thần chú vô vọng. Cuối cùng, một cơn co thắt dữ dội ập đến, dịch trắng đục của Hoàng đế chảy ra không kiểm soát, nhuộm bẩn long bào nhàu nát và tấm lụa gấm thêu rồng phượng màu vàng chói lọi.

Triệu Thừa Càn nằm bất động, tay vẫn cầm khối ngọc ướt nhẹp. Hơi thở dần đều, nhưng đôi mắt mở to nhìn lên trần điện cao vời vợi, chỉ còn lại sự trống rỗng và giá lạnh thấu xương. Mùi hương dục vọng vẫn nồng nặc trong điện, hòa vào hương trầm tịch mịch, tựa như một bản ai ca chua chát cho màn kịch dâm loạn và bi thương vừa rồi.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz