Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 6 - Tửu Hậu Loạn Tính
Prev
Next

Đêm Trung thu, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa tầng không, tỏa xuống Tử Cấm Thành một lớp ánh sáng bạc lạnh lẽo. Yến tiệc trong cung vừa tan, tiếng nhạc sáo rộn ràng cùng những lời chúc tụng giả dối đã lùi xa, để lại một Ngự hoa viên chìm trong tĩnh mịch. Gió đêm mang theo hương quế nồng nàn, nhưng đối với Triệu Thừa Càn, mùi hương ấy chỉ càng làm tăng thêm sự chua chát trong lòng.

Y ngồi đơn độc tại đình hóng gió giữa hồ Thái Dịch, trước mặt là mấy bình ngự tửu đã cạn vơi. Triệu Thừa Càn vốn là kẻ tự chủ, nhưng đêm nay, y muốn say. Cách đây chưa đầy một canh giờ, trong bóng tối của hành lang vắng, y đã lấy hết can đảm trao cho Tần Vũ miếng ngọc bội long văn quý giá . Thế nhưng, đáp lại y chỉ là cái quỳ gối lạnh lùng và những lời tuyệt tình như dao cắt: “Thần là kẻ thô lậu, không xứng với ngọc quý, càng không hiểu được tình ý của Bệ hạ. Xin Bệ hạ giữ lấy tôn nghiêm của bậc thiên tử.”

— Tôn nghiêm? — Thừa Càn cười khẩy, rót đầy một ly rượu nữa. — Trẫm nắm giữ cả giang sơn, vạn dân quỳ lạy… vậy mà lại không có nổi trái tim của một người.

Dưới tác động của men rượu, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt y ửng hồng, đôi mắt phượng vốn thanh lãnh nay trở nên lờ đờ, ngập nước. Y lầm bầm tự hỏi, chẳng lẽ y đáng ghét đến mức ngay cả kẻ y tận tâm bồi dưỡng từ bé cũng cảm thấy ghê tởm?

— Bệ hạ uống rượu một mình như vậy, chẳng phải là quá cô quạnh sao?

Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ ngạo mạn vang lên. Cố Trọng Hoành từ trong bóng tối bước ra, dáng vẻ ung dung, trên môi vẫn là nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hắn vốn đã quan sát Triệu Thừa Càn từ lâu, thấy y đau khổ, hắn không thấy thương xót, mà chỉ cảm thấy một luồng hưng phấn của kẻ săn mồi đang nhìn thấy con mồi gục ngã.

— Trấn Viễn Hầu? Ngươi chưa xuất cung sao? — Thừa Càn nheo mắt, cố nhìn rõ kẻ trước mặt.

— Thần thấy trăng đêm nay đẹp, lại thấy Bệ hạ có vẻ phiền muộn, nên mạo muội nán lại. — Cố Trọng Hoành tự nhiên ngồi xuống đối diện, đoạt lấy ly rượu trong tay y, uống cạn.

— Kẻ không biết trân trọng ngọc quý, chính là kẻ mù lòa. Bệ hạ hà tất phải vì một tên hộ vệ thấp kém mà làm khổ bản thân?

— Ngươi… ngươi theo dõi trẫm? — Thừa Càn tức giận, định đứng dậy nhưng hơi rượu làm y lảo đảo.

Cố Trọng Hoành nhanh tay đỡ lấy thắt lưng thanh mảnh của y, kéo mạnh Triệu Thừa Càn vào lòng mình. Mùi hương nam tính nồng đượm cùng khí thế áp bức của kẻ chinh chiến sa trường bao vây lấy Triệu Thừa Càn, khiến y nhất thời ngây dại.

— Thần không theo dõi, thần chỉ là quan tâm Bệ hạ quá mức mà thôi. — Hắn thì thầm sát tai y, lưỡi khẽ liếm qua vành tai đang đỏ rực. — Bệ hạ, ngài xinh đẹp thế này, sao lại phải cầu xin sự bố thí tình cảm từ một kẻ như hắn? Để thần dạy cho ngài biết, thế nào mới là được yêu chiều thực sự.

Triệu Thừa Càn mê mang, bàn tay yếu ớt đẩy ngực hắn nhưng lại trông như đang mời gọi.

Y mở đôi mắt đã mờ đục vì rượu, nhìn về phía trước một cách khó khăn. Trong làn khói men mờ ảo, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu như suối của Cố Trọng Hoành chập chờn biến thành hình dáng quen thuộc mà y hằng nhớ thương. Trái tim y đập thình thịch.

— A… A Vũ? Là ngươi sao? Ngươi đã quay lại rồi?— Y đưa tay về phía trước, giọng nói mang theo niềm hy vọng mong manh và sự uất ức dồn nén.

Cố Trọng Hoành khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia phức tạp – có vừa đắc ý, vừa ghen tức, lại thêm một chút thương hại. Hắn nhanh chóng nắm lấy bàn tay lạnh giá của Triệu Thừa Càn, kéo lại gần. — Thần ở đây. Bệ hạ say rồi, để thần hộ tống ngài về tẩm điện.

Hơi thở nồng nặc rượu cùng mùi xạ hương từ người Thiên tử xộc vào mũi Cố Trọng Hoành, cùng với thân thể mềm mại đang nương tựa vào hắn, như thêm dầu vào lửa, đốt cháy thứ dục vọng hắn vẫn kìm nén bấy lâu. Hắn biết, đây là cơ hội ngàn năm một thuở.

Triệu Thừa Càn mê mang, cảm nhận được hơi ấm từ người đối diện, càng thêm lầm tưởng. Y ngước đôi mắt long lanh nước, nhìn “Tần Vũ” trước mặt, bàn tay yếu ớt đẩy vào ngực hắn, nhưng lực đạo lại tựa hồ đang mời gọi, vuốt ve.

— Ngươi… sao giờ mới về? Trẫm… trẫm rất nhớ ngươi…

Cố Trọng Hoành cười khẽ, một nụ cười đầy ẩn ý. — Thần cũng nhớ bệ hạ khôn nguôi.

Hắn không để y phản kháng thêm, dùng sức bế thốc vị thiên tử đang mềm nhũn trong vòng tay lên, sải bước dài về phía tẩm điện phụ cận. Bước chân hắn vững vàng, mạnh mẽ, trái ngược hẳn với sự bất lực của người trong tay. Vạt áo hầu phục bay phất phới trong gió đêm, như con diều hâu đen đang ôm lấy con mồi quý giá trở về tổ.

Rèm lụa vàng họa rồng phượng trong tẩm điện được buông xuống từ bao giờ, che khuất ánh trăng thanh sáng bên ngoài, chỉ còn lại ánh đèn nến leo lét trong lồng đỏ, chiếu rọi một không gian ấm áp, mờ ảo và đầy ám muội. Thế giới nhỏ bé này giờ đây chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông cùng thứ dục vọng đang dần cuồng nhiệt bộc phát.

Cố Trọng Hoành đặt Triệu Thừa Càn xuống chiếc đệm lụa mềm mại trên long sàng, mặc cho y lầm bầm phản đối bằng giọng nói đã không rõ ràng. Hắn cởi nhanh đôi hài, để lộ đôi bàn chân trắng nõn, gân xanh hiện nhẹ của Triệu Thừa Càn.

— Vô lễ… không được chạm vào trẫm… ngươi ghét trẫm cơ mà!! — Âm thanh nghẹn ngào, vô lực, như mèo con kêu rên, càng khiến Cố Trọng Hoành thêm ngứa ngáy tâm can, máu nóng dồn lên não. Hắn cúi người, dùng một ngón tay khẽ nâng cằm Thừa Càn lên, nhìn vào đôi môi đỏ mọng vì rượu đang mấp máy.

— Bệ hạ sao phải cự tuyệt? Đêm dài, hãy từ từ hưởng thụ đi nào.— Giọng hắn trầm khàn, như có ma lực.

Hắn không vội vàng vào cuộc, mà bắt đầu “thưởng thức một cách dịu dàng nhưng đầy tính chiếm hữu và tàn nhẫn. Hắn cúi xuống, chặn lấy đôi môi mang dư vị rượu nồng đậm của Triệu Thừa Càn. Đầu lưỡi nóng hổi, lão luyện, như con rắn độc, dễ dàng luồn lách qua kẽ răng yếu ớt, xâm nhập vào khoang miệng mềm mại, quấn quýt, hút lấy tất cả hơi thở và ý thức còn sót lại. Triệu Thừa Càn vô lực lảng tránh, chỉ biết cắn lên đôi môi khiếm nhã của hắn, một hành động phản kháng nhỏ nhoi.

Cố Trọng Hoành phớt lờ cảm giác nhói đau thoáng qua, tiếp tục di chuyển đến nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt trái y. Hắn dùng đầu lưỡi liếm láp một cách sủng ái, như thưởng thức bảo vật, rồi đột ngột cắn mạnh vào vùng cổ trắng ngần, nơi mạch máu đang đập rộn ràng. Làn da trắng sứ vốn mỏng manh nhanh chóng bật lên một vết đỏ thẫm, như đóa hoa đào chót vót nở trên tuyết, mang vẻ đẹp tàn khốc và dâm mỹ.

— Á… hỗn đản… ngươi lại làm đau trẫm… Ưmm…— Triệu Thừa Càn rên rỉ, cơ thể run rẩy không ngừng dưới sự mơn trớn, khêu gợi của hắn. Tay y vô thức bám vào vạt áo của Cố Trọng Hoành.

Không chần chừ, Cố Trọng Hoành tháo nhanh thắt lưng ngọc của Triệu Thừa Càn, gỡ bỏ từng lớp long bào rườm rà, phức tạp, để lộ cơ thể xinh đep với làn da như sứ trắng không kém gì nữ nhân của vị hoàng đế trẻ. Ánh nến leo lét rọi vào, nổi bật nhất là vết bớt đỏ hình trăng khuyết nằm sát gốc đùi trái, trên nền da trắng sữa như phát sáng, khiến nó trông càng thêm bí ẩn và mê hoặc, như một lời mời gọi tội lỗi. Cố Trọng Hoành trầm trồ thán phục trong lòng, tay không ngừng vuốt ve.

Hắn tách hai chân dài thẳng, thon thả của Triệu Thừa Càn ra, quỳ ở khoảng giữa đó. Bàn tay thô ráp, đầy vết chai của một kẻ cầm kiếm sa trường, nhưng động tác lại vô cùng điêu luyện, bắt đầu chạm vào vùng cấm của vị thiên tử. Ngón tay cái xoa nhẹ lên hàng lông mềm đen nhánh, trong khi các ngón khác đã lén lút men theo khe nứt ẩn ướt, tìm đến lỗ huyệt chật hẹp, đang e ấp khép mở.

— Bệ hạ… nơi này của ngài, thật đẹp.— Hắn thì thầm, rồi dùng ngón trỏ và ngón giữa, bôi trơn bằng cao dược được cất giấu từ lâu trong vạt áo của hắn, thô bạo nhưng chính xác đẩy vào bên trong.

— Ưm…!— Thừa Càn toàn thân co lại, hậu đình đột nhiên bị xâm phạm khiến y giật mình. Nhưng cơn say và sự nhầm tưởng khiến y không thể hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Ngón tay của Cố Trọng Hoành như có phép thuật, từ từ khuếch trương, uốn éo, tìm kiếm và ma sát với từng nếp gấp mềm mại, nhạy cảm nhất bên trong. Từng ngón tay lút sâu, khiến dịch thể bôi trơn càng lúc càng nhiều, rỉ ra, làm ướt đẫm cả lòng bàn tay hắn và một vùng đệm lụa phía dưới. Triệu Thừa Càn bị kích thích đến mức eo không ngừng uốn éo theo nhịp tay hắn, đôi mắt mờ mịt nước xuân, hai gò má ửng đỏ như say rượu thêm lần nữa, tiếng rên nhỏ nhẹ thoát ra từ kẽ răng.

— Thần biết, ngài cũng muốn. — Cố Trọng Hoành khàn giọng nói, ánh mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào biểu cảm mê loạn của hoàng đế. Hắn rút tay ra, nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật trên người mình, để lộ nam căn dữ dằn, gân guốc, đã cương cứng đến mức đau đớn, đầu vật chẳng khác gì quả cầu tím sẫm, to lớn đáng sợ đang rỉ ra dịch trắng.

Hắn nâng cao hai chân Triệu Thừa Càn, dễ dàng đặt lên hai vai mình, tư thế này khiến hậu đình đã được chuẩn bị kỹ càng của y mở toang ra, lộ rõ màu hồng nhuận ướt át bên trong.

— Nhìn thần đi, bệ hạ… Hãy nhìn xem ai là người đang chiếm hữu ngài.— Hắn nói, rồi không chút nhân nhượng, dùng sức đâm thẳng vật cứng như sắt thép vào bên trong.

“Bạch!”

Một tiếng va chạm da thịt đanh chắc, vang dội trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện, phá tan màn đêm yên tĩnh. Mỗi lần rút ra, đẩy vào, thân vật cứng như sắt đều ma sát mãnh liệt với từng nếp gấp nhạy cảm nhất bên trong hậu huyệt, phát ra âm thanh “rọt rẹt” ướt át. Đặc biệt là khi đầu vật va vào một điểm mềm mại, nóng hổi nằm sâu bên trong nội bích, toàn thân Triệu Thừa Càn bỗng run bần bật. Cùng lúc đó là tiếng thét nghẹn ngào, đau đớn lẫn khoái cảm của Triệu Thừa Càn.

— A——!

Y thét lên, đầu ngửa ra sau thành một đường cong tuyệt mỹ, cổ họng lộ rõ, mồ hôi lấm tấm. Hai tay y bám chặt vào vai rộng của Cố Trọng Hoành, mười ngón tay trắng nõn cắm sâu vào lớp cơ chắc nịch dưới lớp vải. Sự xâm nhập của Cố Trọng Hoành hoàn toàn khác với những gì y từng trải qua; nó quá lớn, quá nóng, quá sâu, mang theo sự nóng bỏng muốn thiêu đốt, thứ dục vọng chiếm hữu đến điên cuồng và một kỹ thuật lão luyện biết rõ từng điểm yếu trên cơ thể y. Triệu Thừa Càn gần như lập tức bị cuốn vào xoáy sâu của nhục dục, không thể tự thoát.

Nam căn khổng lồ, gân guốc của Cố Trọng Hoành bắt đầu vận động mạnh mẽ. Mỗi lần rút ra, đẩy vào, đều ma sát mãnh liệt với từng nếp gấp nhạy cảm nhất bên trong hậu huyệt, đặc biệt là điểm gồ mềm mại, nóng hổi khi bị chạm vào khiến toàn thân Triệu Thừa Càn run bần bật. Quy đầu cứng ngắc liên tục va chạm vào điểm ấy, như muốn đục phá, chinh phục tận cùng.

— A Vũ… A Vũ… đừng bỏ trẫm… ngươi đừng đi nữa…— Triệu Thừa Càn mê sảng gọi tên người trong lòng giữa cơn say tình, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi ướt đẫm. Y đã hoàn toàn nhầm lẫn, đem tất cả tình cảm và dục vọng đang bùng cháy hướng về người trước mặt.

Nhưng khi cái tên ấy như đang châm dầu vào ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng Cố Trọng Hoành. Cơn ghen tức và phẫn nộ bùng lên dữ dội. Hắn bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Triệu Thừa Càn, ép y phải mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang cháy rực dục vọng và tức giận của mình. Hắn thúc hông, tăng tốc độ và lực đạo, mỗi cú đâm đều mạnh mẽ, sâu hoắm, khiến tiếng va chạm “bạch bạch” vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng nước nhớp nháp “rột rẹt” của dịch thể cùng mồ hôi.

— Nhìn cho kỹ! Nhìn vào ta!— Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và cảm xúc.

— Kẻ đang thao ngài, đang đâm thủng ngài, đang khiến ngài sướng điên cuồng lên đây, là ai?! Là Cố Trọng Hoành ta! Không phải cái tên Tần Vũ chết tiệt kia của ngài!— Hắn dừng lại một chút, cảm nhận sự co bóp cuồng loạn của hậu đình Thừa Càn, rồi cười gằn.

Tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng mạnh. Âm thanh “bạch bạch” của phần thịt va chạm, tiếng nước nhớp nháp, tiếng thở gấp gáp của Cố Trọng Hoành và tiếng rên yếu ớt của đế vương hòa thành một khúc nhạc dâm loạn trong đêm tối.

— Tần Vũ của ngài có khiến ngài sướng thế này không? Có khiến cái lỗ nhỏ xinh phía dưới của ngài cảm nhận được khoái cảm như thế này không, ngài có kẹp chặt lấy hắn như đang đang mút lấy thần không buông như thế này không? Hoàng thượng, ngài thật dâm đãng, miệng thì khóc lóc gọi tên hắn, nhưng cơ thể ngài, nơi này của ngài,— hắn đột ngột đẩy một cú thật sâu, — lại đang hết lòng tiếp đón thần, tham lam nuốt lấy thần này!

Lời lẽ thô tục, nhục dục, nhưng lại kích thích vô cùng. Triệu Thừa Càn bị thao đến mức thần trí gần như tan rã. Khoái cảm quá mức sức chịu đựng, pha lẫn nỗi đau tinh thần bị đánh thức mơ hồ, khiến y khóc lạc giọng. Hai chân bị nâng cao vắt trên vai Cố Trọng Hoành, tư thế này khiến nam căn của hắn đâm vào sâu nhất có thể, đầu vật như muốn chạm đến tận đáy bụng y.

— Đừng… ha… A Vũ… sâu quá… trẫm… hức… dừng lại… dừng một chút đi…— Y nức nở cầu xin, nước mắt lã chã rơi, hòa vào mồ hôi trên thái dương. Nhưng càng cầu xin, càng kích thích sự điên cuồng của người trên thân. Cố Trọng Hoành như con thú mất kiểm soát, chỉ biết lao vào, chiếm đoạt, đánh dấu.

— Gọi tên ta!” — Cố Trọng Hoành vừa đâm vừa hét, mỗi cú thúc hông đều dùng hết sức lực, như muốn đục phá, xé nát thân thể dưới thân. — Gọi Cố Trọng Hoành! Gọi!”

— Không… a… dừng lại…” Triệu Thừa Càn khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi, trộn lẫn với mồ hôi trên mặt. Y vùng vẫy yếu ớt, nhưng bị thân hình cường tráng của hắn đè chặt không thể động đậy. Khoái cảm bị ép buộc dâng lên từ chỗ sâu nhất, đánh bật mọi ý chí kháng cự. — Tha… tha cho trẫm… sâu quá…”

— Gọi tên ta!— Hắn nghiêng người, cắn vào vành tai nhỏ của y, hơi thở nóng rực.

— Cố Trọng Hoành… a… Cố Trọng Hoành! — Cuối cùng, trong tiếng kêu thất thanh đứt quãng vì khoái cảm, Triệu Thừa Càn đã gọi tên hắn.

Một nụ cười đắc thắng, tàn nhẫn hiện lên trên mặt Cố Trọng Hoành. Hắn ôm chặt lấy thân thể run rẩy của đế vương, tiếp tục gia tăng tốc độ.

Sự cọ xát giữa hạ thể nóng hổi, tiếng rên rỉ vỡ vụn và lời đối thoại dâm mị tạo nên một bầu không khí nhục dục tột độ. Cố Trọng Hoành tận hưởng biểu cảm thẹn thùng lẫn sung sướng của Triệu Thừa Càn. Hắn thúc mạnh liên tiếp hàng chục cái, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng của một chiến tướng sa trường, khiến Triệu Thừa Càn bắn tinh liên tục trong tiếng khóc nức nở.

— Hức… hỏng mất… làm ơi…trẫm sẽ chết … chậm lại…hức…

— Chết? Bệ hạ sẽ sướng mà chết dưới thân ta.— Hắn cúi xuống, hôn vội những giọt nước mắt mặn chát, rồi lại tiếp tục cuộc chinh phục dữ dội. Tiếng rên rỉ vỡ vụn của Triệu Thừa Càn, tiếng thở gấp gáp của Cố Trọng Hoành, cùng âm thanh dâm đãng của thân thể va chạm, hòa quyện trong bầu không khí ngột ngạt, nóng bỏng đầy mùi tình dục.

Cố Trọng Hoành tận hưởng từng biểu cảm thẹn thùng, đau khổ lẫn sung sướng điên cuồng thoáng qua trên khuôn mặt tuyệt mỹ của vị hoàng đế trẻ này. Hắn biết, dù có đang nhầm lẫn, cơ thể vị hoàng đế này cũng đang thành thật đáp lại mình. Hắn thúc mạnh liên tiếp hàng chục cái, mỗi cú đâm đều mang theo sức nặng và nhịp điệu của một mãnh tướng trên sa trường, chính xác và hủy diệt.

— Đến lúc… cùng với ta… bệ hạ!” Cố Trọng Hoành rên gằn, toàn thân căng cứng, dồn hết lực đẩy một cú cuối cùng thật sâu, và phóng thích.

Cùng lúc đó, bị kích thích bởi sự nóng bỏng tràn vào tận ngõ ngách, Triệu Thừa Càn cũng không thể kìm nén nữa. Y ngửa cổ, thét lên một tiếng không thành lời, nam căn của y giật giật, bắn ra những tia tinh dịch trắng đục, bắn lên cả bụng mình và ngực Cố Trọng Hoành.

Hậu đình y co bóp điên cuồng, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh dịch của kẻ xâm lăng.

Cả tẩm điện chợt yên lặng, chỉ còn tiếng thở hổn hển của hai người. Cố Trọng Hoành đổ gục xuống, thân hình nặng nề đè lên Triệu Thừa Càn, hôn lên nốt ruồi mỹ nhân đã ướt đẫm mồ hôi dưới mắt y.

— Bệ hạ, ngài quả thật là cực phẩm. — Hắn thì thầm, nở nụ cười thỏa mãn khi thấy Triệu Thừa Càn đã hoàn toàn ngất lịm trong vòng tay mình.

Cố Trọng Hoành rút ra, hắn không gọi người vào hầu hạ mà tự tay cầm vạt áo bào đắt tiền của mình cẩn thận lau sạch dịch hỗn hợp giữa tinh dịch và thuốc cao trên đùi và hậu huyệt của Triệu Thừa Càn. Ánh mắt hắn nhìn vào cơ thể đầy vết tích của hoàng đế, ánh mắt sâu thẳm, kèm theo đó là sự hưng phấn tột cùng của một kẻ chinh phục vừa hạ gục được một đỉnh núi cao nhất, kiêu ngạo nhất.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 6"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz